Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14296: CUỘC ĐỜI là những điều BẤT NGỜ mà ta không thể lường trước được....
Hình mô tả cho bài confession
#14296: CUỘC ĐỜI là những điều BẤT NGỜ mà ta không thể lường trước được.... 25 tuổi chuyện công việc, tình cảm vẫn chưa đâu vào đâu cả với đầy dãy áp lực. Nếu có 1 điều ước thì sẽ ước được quay lại lúc bé để quên đi những lo toan bộn bề của cuộc sống hiện tại. Cô gái trước năm 18 tuổi là đứa con gái ngoan của bố mẹ với tính cách ít nói có phần nhút nhát vẫn luôn vô tư có những suy nghĩ đơn giản về cuộc sống. Có những kỷ niệm đẹp về gia đình, bạn bè. Luôn mơ mộng về tương lai với toàn 1 màu hồng. Cô gái năm 18 tuổi với niềm vui lớn niềm tự hào của gia đình khi vừa đỗ đại học dù trường đó điểm không cao cho lắm, với ngành cây trồng ở đh nông nghiệp với một mong muốn cố gắng học tốt ra nghề đi làm đỡ đần bố mẹ vì gia đình mình cũng k khá giả gì làm nông thôi. Ngày cùng bố lên hà nội nhập học mẹ đã khóc và rất lo lắng khi đứa con gái duy nhất 18 năm qua chưa bao giờ đi xa nhà nay lên hà nội <a href="https://confession.vn/ay-la-1-cau-chuyen-buon/" title="học phải" alt="học phải">học phải</a> tự lo mọi thứ sinh hoạt. Bản thân <a href="https://confession.vn/10254-xi-hoi-e-uoi-gai-chuyen-ngan-gon-va-cuc-ki-kinh-di-minh-dan-neu-cung-phong-minh-co-1-thang-hoc/" title="cũng rất" alt="cũng rất">cũng rất</a> sợ không biết cuộc sống sinh viên như nào?? Dần dần mọi thứ cũng quen dần khi thấy yêu trường hơn, yêu ngành mình học hơn, quen nhiều bạn bè hơn....quen với cuộc sống sinh viên dù không đầy đủ nhưng vui và ý nghĩa. 3 năm đầu thời sinh viên trôi qua đẹp đẽ với kết quả học tập tương đối, nhiều kỷ niệm đáng nhớ, cùng những mối quan hệ mới, cũng đã có người yêu. tưởng rằng cuộc sống cứ mãi vui vẻ êm đềm như vậy nhưng không phải. Cô gái 21 tuổi phải trải qua những nỗi đau kinh hoàng khi bị tai nạn xe phải cắt bỏ 1 bên chân. Mọi thứ trước mắt như sụp đổ hết bao dự định, ước mơ không thể hoàn thành. Bản thân phải chịu bao nỗi đau về thể xác lẫn tinh thần, những ánh mắt tò mò thương hại của mọi người khi nhìn thấy mình, những đồn đại ác ý về mình về gia đình mình. Đứa con gái ngoan trước đây của bố mẹ đã làm cho bố mẹ phải vất vả, lo lắng nhiều thêm rồi. Ngày ở viện 2 mẹ con chỉ biết nhìn nhau khóc, bố mẹ thương con mà không thể làm gì được, con đau cũng không dám kêu vì sợ mẹ lo lắng. những nỗi đau đó tưởng chừng không thể vượt qua nổi. Nhiều khi vẫn không tin vào những việc đã xảy ra với bản thân cứ ngỡ như 1 cơn ác mộng thật dài nhưng nó lại là sự thật. Điều chớ chêu nhất là đi cùng ny rồi bị tai nạn ng kia thì không sao còn mình thì nặng, vẫn bên nhau nhưng không còn vui vẻ như trước mà thay vào đó là những nỗi buồn nhiều hơn, cãi vã nhiều hơn. Thề <a href="https://confession.vn/11688-nguoi-ta-noi-rang-chuyen-tinh-cam-neu-ung-se-la-tinh-yeu-neu-sai-se-la-tuoi-tre-e-minh-ke-cho/" title="nhiều" alt="nhiều">nhiều</a>, hứa nhiều rằng dù cho có như nào cũng vẫn bên nhau nhưng giờ thì mỗi người 1 đường gần 2 năm rùi. Từ ngày tai nạn xảy ra đêm đến nằm là nước mắt lại rơi thấy buồn cho chính cuộc đời của mình sao lại như vậy, đổ lỗi cho ông trời, trách số phận sao lại bắt mình phải chịu nhiều đau khổ như thế nhưng rồi lại phải chấp nhận sự thật đứng lên bằng đôi chân không lành lặn đó. sau khi vết thương với sức khỏe tạm ổn mình quay lại học nốt năm cuối. Khi đi học cũng là bao nhiêu khó khăn chồng chất về việc đi lại khi xe thì không đi được, đi bộ thì k đi được xa, leo cầu thang mà từng bước từng bước, đi đến đâu cũng gây sự chú ý của mọi ng nhưng vẫn cố làm ngơ để đi tiếp vì nghĩ đến những vất vả của bố mẹ, giọt nước mắt của mẹ. Đôi khi có những câu nói của bất chợt ai đó làm mình đau đau hơn rất nhiều so với những vết thương về thể xác trước kia đã chịu. Rồi cuối cùng cũng học xong nhưng bây giờ ngành mình học không còn phù hợp với mình nữa khi hoàn cảnh đã thay đổi. 23 tuổi, cái tuổi mà bạn bè cùng chăng lứa nhiều người đã công việc ổn định, có gia đình riêng thì mình lại vẫn đang loay hoay k biết làm gì. Với sự góp ý kiến của nhiều người khuyên chuyển ngành sang học dược. Mọi người phân tích mình cũng thấy hợp lý rồi mình quyết định đi học. Lại thêm 2 năm nữa bố mẹ phải chu cấp tiền học. Lúc học thì chỉ nghĩ đơn giản rằng bán thuốc chỉ ngồi ở của hàng cả ngày cũng nhàn không phải đi lại nhiều. Khi đi học cũng thích vì biết thêm nhiều kiến thức mới. 2 năm đi học trung cấp là những khó khăn liên tiếp khi trường ở xa, cuối tuần đi học là pải dậy sớm ngồi 2 tiếng xe bus mới tới nơi đi lại vất vả nhưng vẫn tự nhủ rằng phải cố gắng. Thời gian trôi qua giờ cũng học xong dược nhưng lại nối tiếp những khó khăn lo toan mới.Học xong dự định là cố gắng tìm chỗ học bán để lấy kinh nghiệm đến khi có điều kiện thì mở riêng cho mình. Vậy mà khi mới đi học được mấy tháng bắt đầu biết bán thì anh rể của chị dâu cũng trong ngành y tế muốn 2 anh em chung nhau mở cửa hàng. Lúc đó mình cũng chưa suy nghĩ thấu đáo thì đã quyết định chung. 24 tuổi mở hiệu thuốc, giờ thấy nhiều vấn đề và áp lực nhiều kinh khủng, khi bản thân cũng chưa thực sự giỏi và dày dặn kinh nghiệm trong khi chung nhau xảy ra nhiều bất đồng.Thấy nghề dược kiến thức mênh mông học k bao giờ là hết. Giờ đầu óc lúc nào cũng căng thẳng vì lo đến thuốc thang, quầy mới mở bỏ nhiều vốn vào mà bán thì ế ẩm. Rồi mọi người xung quanh hay so bì với kể các quầy thuốc khác buôn bán đắt hàng lại càng làm mình chán nản. Thèm cảm giác được thoải mái chạy nhảy, đi đâu đó chơi, cười thật tươi mà không thể như trước. Mấy năm qua buồn nhiều hơn vui, giấu mọi cảm xúc thật đi luôn cố tỏ ra rằng không có truyện gì nhưng trong lòng thì ngổn ngang nỗi buồn. Tủi thân ghê ghớm khi nhìn thấy mọi ng chạy nhảy đi chơi, mặc váy đẹp, đi giầy cao gót.... những thứ đó với mình bây giờ là xa sỉ không thể với tới chỉ có thể nhìn. Nếu cứ như này sợ bản thân không chịu nổi nữa quá sức rồi, quá mệt mỏi rùi, nhiều khi muốn từ bỏ tất cả. Đúng là cuộc đời thật lắm éo le nhưng biết sao bây giờ ngoài việc cố gắng đi tiếp dù không biết phía trước là điều gì sắp xảy ra.