Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14290: Hồi chiến tranh biên giới Việt – Trung, bố mình có tham gia ít
Hình mô tả cho bài confession
#14290: Hồi chiến tranh biên giới Việt – Trung, bố mình có tham gia ít năm trong một đơn vị hậu cần. Nghe bố kể thời đó có cứu sống một người đồng đội gặp nạn, thế rồi thành ra thân nhau. Hai ông bố lúc ấy còn chưa lập gia đình, cũng chả biết sống chết ra sao, vẫn ngoắc tay với nhau thề sau này thế nào cũng phải thành thông gia :D. Và nó chính là nguồn cơn câu chuyện của mình muốn kể cho các bạn dưới đây. :) Giải ngũ, bố mình với chú ấy vẫn liên lạc được với nhau qua thư từ, có hứa hẹn về quê nhau chơi các kiểu, nhưng vì nhiều lý do nên cuối cùng mất liên lạc. Bẵng đi mấy chục năm, trong một lần đi ăn liên hoan hội đồng ngũ thì bố mình bất ngờ gặp lại chú ấy, hai ông bố tay bắt mặt mừng, làm với nhau vài (chục) ly ôn lại kỷ niệm cũ và hỏi thăm gia đình nhau. Mình là con một, lúc ấy vừa mới ra trường và đang làm cho một Công ty nhà nước, nhà chú ấy thì nếp tẻ đủ cả, tận 3 đứa (2 gái và 1 cậu con trai út đều vẫn đang đi học). Bố mình mới nhắc lại vụ hai nhà kết thân thì chú ấy gật đầu đồng ý ngay lập tức. Thế là tự nhiên mình được vác đi xem mặt :) Hôm ấy, bố mời chú xuống quán nhậu gần nhà mình, nhà chú ấy làm bên xây dựng nên cũng nhiều tiền lắm của, đi hẳn ô tô xuống quán. Bố mẹ mình thì cũng chỉ công nhân bình thường, nên vụ kết đôi này hoàn toàn không có cái gọi là môn đăng hậu đối gì cả. Nhưng chú ấy vẫn rất nhiệt tình với bố mình, và cả mình nữa. Vừa gặp mình cái là gọi ngay con rể (đến giờ này vẫn thế), xong rồi bảo “Vợ mày nó đang đi học, lát nữa mới xuống được, 3 bố con mình cứ uống trước mấy cốc đi”. Ban đầu thì mình cũng thấy hơi ngại, nhưng đến lúc có tí men trong người rồi thì cũng mạnh dạn gọi “Nhạc phụ” luôn, tội gì nhỉ :D Ngồi được gần tiếng thì “vợ tương lai” của mình xuất hiện, xinh xắn, trắng, chân không dài lắm và đi LX (hồi đấy mình vẫn còn đi xe số cơ, giờ thì đổi xe rồi, nhưng vẫn số :v). Cảm giác em nó vừa xuống xe là thấy sang chảnh mù zời, từ cái thần thái, đi lại, rồi ánh mắt nữa, hoàn toàn không phải gu ngoan hiền mình vẫn mơ ước. Mình ngắm qua cái thấy không vừa mắt là kệ mọe zời, chỉ nhăm nhăm ngồi tiếp nhạc phụ với bố mình. Trong bữa, ngoại trừ lúc nhạc phụ có cố gắng kết nối 2 đứa ra thì hầu như mình chẳng nói chuyện với cô nàng câu nào, cô nàng nhìn mình cũng kiểu khinh khỉnh nên trả lời cũng rất chi là dễ ghét. Lúc đấy mình thực sự chỉ muốn cô nàng lượn luôn đi cho 3 bố con tự nhiên, thế mà vẫn chì đến tận cuối bữa, điên người. Ăn xong, nhạc phụ với bố mình muốn đi uống nước riêng với nhau và bảo mình đưa cô nàng về nhà. Mình kêu say rồi, sợ không đi đường được, và xin phép tót về, cô nàng nhìn mình rồi bĩu môi một cái, rồi chốt một câu “Đàn ông, con trai gì mà kém”. Mình quay lại, tươi cười đáp lại “Ừ, anh chỉ xuất sắc với những người anh yêu mến thôi”. Xong rồi mình dông thẳng. Bẵng đi một thời gian, sau một vài lần được tiếp đón nhạc phụ mà không thấy cô vợ tương lai đâu cả, một hôm mình nhận được điện thoại của cô nàng kể khổ (sđt xin được từ hôm đầu tiên gặp mặt rồi nhé). Đại khái là sau khi được gặp mình, nhạc phụ rất ưng <a href="https://confession.vn/13948-con-giap-thu-13-la-1-con-meo-minh-nam-nay-nam-2-k58-minh-o-nha-c/" title="cậu con" alt="cậu con">cậu con</a> rể này, nên nhất quyết kết đôi cho cô nàng bằng được. Sau vài lần bị bắt xuống gặp mình mà cô nàng kiên quyết không đi, nhạc phụ trong cơn điên tiết đã ra lệnh cấm cửa cô nàng, không cho đi chơi tối nữa, trừ khi là mình xuất hiện xin đưa đi. Sau một hồi nhờ vả các kiểu, cuối cùng mình cũng động lòng (lúc ấy thấy khá là có lỗi vì tự nhiên làm ảnh hưởng đến cuộc sống của cô nàng). Hai đứa quyết định mỗi khi cô nàng có chuyện cần ra ngoài mà mình rảnh, thì mình sẽ mò qua xin đưa cô nàng ra ngoài, sau đó thì cô nàng gọi bạn hay taxi đến đón thì tùy. Mình đi lượn, cf đến gần giờ cô nàng về thì ra trước ngõ chờ sẵn, cô nàng xuống xe cái là chở về luôn rồi lướt. Chờ một thời gian cho mọi chuyện êm êm thì sẽ không phiền đến nhau nữa :D. Chuyện diễn ra được tầm 1 tháng, hai đứa cũng tranh thủ nói chuyện với nhau được chút chút, ấn tượng của mình về cô nàng đang dần tốt lên một tí thì đùng một cái, một hôm thấy cô nàng cầm 1 cái phong bì đưa cho mình, bảo đấy là tiền công mình diễn trò 1 tháng (cũng một phần lỗi của mình vì lúc nói chuyện mình hay nhắc đến tiền quá). Mình điên máu quá mới từ chối thẳng thừng kèm theo một bài diễn thuyết về quý trọng đồng tiền. Sau đó chốt một câu hết sức hả hê “Ngoài gương mặt xinh đẹp và tiêu tiền bố mẹ cho như rác ra thì cô còn làm được cái trò gì nữa”. Cô nàng nhìn mình ai oán, mình đứng dậy, trả tiền nước rồi phi về nhà, trong lòng khoan khoái đến lạ. Một tuần sau, lúc nửa đêm đang say giấc thì mình nhận được điện thoại từ cô nàng, giọng nghe chừng rất hoảng hốt. Cô nàng đang ở ngoài đường 1 mình, giờ ngoài mình ra thì không biết gọi cho ai nữa cả, nhờ mình qua đưa về nhà. Mình bảo cô nàng tự gọi taxi mà về, thế là nàng ta mếu máo xin mình, bảo là chỉ có mình <a href="https://confession.vn/13560-3-nam-roi-khong-uoc-me-mua-cho-quan-ao-moi-hom-qua-ve-que-ship-o/" title="mới" alt="mới">mới</a> giúp được thôi. Nghe thấy cũng thương thương nên mình mới bảo cô nàng ở yên vị trí, mình xuống nhà lấy xe rồi phi vút đi, vừa đi vừa gọi điện hỏi han cô nàng. Hóa ra cô nàng bị lũ bạn kích đểu, học xong là tót đi chơi chứ không thèm về nhà, xong đi bar bị bọn nó lừa cho dùng thuốc kích thích, bị 1 thằng đưa vào nhà nghỉ, chuẩn bị hành sự đến nơi thì thế méo nào lại tỉnh, thế là vùng chạy được ra ngoài, vơ được mỗi cái điện thoại theo. Lúc mình đến nơi thì cô nàng chạy ào ra ôm lấy mình, kêu sợ quá, mình mới giả vờ trêu bảo thế không sợ mình đưa vào nhà nghỉ à. Cô nàng mới giơ quả đấm lên dứ dứ “Anh mà dám thì tôi đi cùng anh”. Lúc đấy trông cô nàng đáng yêu đến lạ, mình cũng có tí rung rinh kèm theo đó là cả tà niệm nữa :3. Đưa cô nàng đi ăn bát cháo gà, lượn thêm vài vòng đường Hà Nội, chờ cho cô nàng ổn định tinh thần lại rồi mình mới đưa cô nàng về. Đồng hồ lúc đấy chỉ 2h30 sáng. Trên đường đi, 2 đứa nói <a href="https://confession.vn/9944-au-xuan-gap-mat-nguoi-tung-the-non-hen-bien-cha-biet-noi-gi-nhin-em-mat-mui-nha-nhem-ong-quan-c/" title="với nhau" alt="với nhau">với nhau</a> khá nhiều, và mình nhận ra, cô nàng này cũng không đến nỗi đáng ghét quá, chỉ là quen được zai săn đón, bố mẹ chiều chuộng rồi, nên lần đầu thấy mình thờ ơ, lại còn hay cho ăn chửi nên cũng ghét mình luôn :)) Đưa nàng về nhà, vào giải thích chút chút cho bmẹ nàng xong thì mình cũng được bò về tổ. Về đến nơi thì nhận được tin nhắn của nàng “Cảm ơn anh nhé, hóa ra anh cũng không kém lắm”. “Ừ, muốn biết kém thật hay giả thì hôm nào vào nhà nghỉ với tôi thì biết”. “Được, tôi đi với anh, xem anh có dám không” Sau hôm đó, cô nàng hay nhờ mình qua nhà đưa đi chơi tối, nhưng đám bạn của cô nàng giờ được thay bằng mình. Cứ thế, hai đứa xích lại gần nhau và yêu, đến giờ cũng được 2 năm rồi. Mình viết bài này sau khi cô ấy vừa đồng ý kết hôn với mình, cảm giác chống ế cho một người cũng yomost phết :)). Cảm ơn các bạn đã đọc :)