Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14281: Em gặp anh lần đầu tiên trong một lần tập Văn nghệ ở trường.
Hình mô tả cho bài confession
#14281: Em gặp anh lần đầu tiên trong một lần tập Văn nghệ ở trường. Một chàng trai chững chạc, ít nói và có một nụ cười làm cho những người xung quanh có thể ấm hơn trong cái lạnh của Hà Nội ấy, anh có biết không? Kể từ khi em vô tình bất chợt bắt gặp được nụ cười của anh trong em dấy lên một hồi chuông gì đó lạ lắm, em bắt đầu nhìn trộm những nụ cười của anh, không biết có phải từ lúc đó em đã "say nắng" anh rồi. Em đã lân la lên facebook để tìm nick face anh, em gửi lời mời kết bạn. Một ngày, hai ngày, ba ngày và sau đó là một tuần dù ngày nào cũng được gặp anh do tập Văn nghệ chung nhưng vẫn qua tường anh hằng ngày nhưng buồn thay dòng chữ "Đã gửi lời mời kết bạn" vẫn không thay đổi. Đúng, anh lạnh lùng và ít nói với người lạ lắm. Sau một tháng thì mối quan hệ bạn bè trên fb của em và anh vẫn vậy. Sinh nhật CLB, em và anh cùng tham gia. Đêm đó anh lại bàn em mời rượu cả bàn, sau đó anh hỏi tên em, em và anh bắt đầu làm quen dù đã từng tập Văn nghệ chung và chung CLB nhưng em và anh vẫn chưa biết nhau, em cũng mời lại anh một chén, anh uống, hai anh em nói chuyện qua lại. Đêm đó về fb em thông báo "... đã xác nhận lời mời của bạn", em vui, mừng lắm, đêm đó dù đã say nhưng khi nhận được thông báo đơn giản vậy thôi mà em như tỉnh rượu hẳn. Em vẫn qua tường nhà anh thường xuyên hơn nhưng vẫn không dám chủ động <a href="https://confession.vn/9864-mot-thoi-sinh-vien-hoi-o-minh-moi-hoc-nam-thu-hai-neu-nhan-sac-thuoc-dang-qua-binh-thuong-chu-c/" title="ib nói" alt="ib nói">ib nói</a> chuyện, cứ lặng lẽ và đều đặn như thế. Đến một ngày em áp lực về bài tập nhóm của một sinh viên năm nhất chưa quen với môi trường Đại học, em up story, anh rep. Ôi em như được vực dậy, anh chia sẻ với em, khuyên em đừng áp lực này nọ kia, sau đó em với anh nói chuyện nhiều hơn lúc trước. Đến thi học kì do bản thân em là một đứa dễ bị áp lực bởi điểm số, thành tích chi phối, em áp lực vì không được loại giỏi, được HB. Em thức cả đêm để học, em áp lực và stress vô cùng do là một sinh viên xa gia đình, xa bạn bè, không một người quen, bạn bè mới thì chưa ai thân nên không thể chia sẻ với ai. Em áp lực, em up story nhiều hơn dù mỗi lần up vậy em đều áp lực hơn nhưng không biết đó là thói quen hay sao, mỗi story của em anh đều xem, đều rep. Có lẽ anh không thích cái cách mà em giải quyết áp lực như vậy, nhưng anh có biết, chỉ những hành động và câu nói đơn giản của anh đã làm em vui và hạnh phúc rất nhiều dù lời nói có chút chua chát. Mỗi ngày thi, mỗi môn thi, anh đều chúc em thi tốt. Em vui lắm. Không biết từ lúc nào em đã chuyển từ say nắng thành "thích" anh rồi. Nhưng em đã sai và sai rất nhiều, anh là nam, em là nam nhưng không hiểu sao em lại có thể mang tình cảm của mình cho anh. Em biết anh là một người con trai bình thường, còn em thì ngược lại. Em biết tình cảm em dành cho anh để mong anh đáp lại đó là cơ hội 0%. Càng ngày em càng chủ động né tránh anh nhiều hơn, dù đi trên sân trường em thấy anh từ xa em cũng giả vờ nhìn chỗ khác cho không chạm mặt, hay việc em cứ lặng lẽ qua fb anh xem từng ảnh, đọc từng tus, coi từng cmt mà không dám làm gì, vì em sợ, em sợ anh biết em thích anh, rồi khi đó có thể anh càng xa lánh em nhiều hơn, đem chuyện đó đi kể cho nhiều người, rồi ánh mắt của một người anh khóa trên cho đứa em khóa dưới cũng khác đi. Trong đầu em hiện lên những ám ảnh thời cấp 3 cuối cấp khiến những hành động của em càng trở nên e dè, nhút nhát hơn. Có nhiều lúc em chỉ dám lặng lẽ nhìn anh từ xa, anh có biết, em luôn lặng lẽ theo giỏi anh, anh thích chơi đá bóng, anh tham gia mùa giải này, giải kia, em biết tất, nhưng em không có can đảm nào để ib chúc anh thi tốt, vì em sợ. Anh có biết ngày nào anh đi học cũng có một ánh mắt từ kí túc nhìn anh cười, đùa giỡn cùng bạn bè. Tất cả những hành động đều thầm lặng và anh sẽ không bao giờ biết và ngờ tới. Hỗm nay anh có biết, em stress lắm vì những cuộc thi ở trong và ngoài trường, những việc học tập, em up story rất nhiều nhưng anh... Có phải anh đã biết tình cảm em dành cho anh rồi nên anh đã né tránh vì "sợ", em vẫn xem story nhưng anh không còn rep hỏi han em như trước. Dù có nhưng cũng rất hiếm. Thôi không sao em vẫn mạnh mẽ mà, em đã sai từ <a href="https://confession.vn/13750-khao-minh-thay-buon-cuoi-ghe-khong-hieu-may-ban-be-xung-quanh-ki/" title="lúc bắt" alt="lúc bắt">lúc bắt</a> đầu rồi, anh là con trai thì anh xứng đáng để nhận tình cảm từ một cô gái chứ không <a href="https://confession.vn/10053-yeu-to-tam-linh-oi-the-song-20-nam-tren-oi-em-chua-thay-1-thanh-nien-nao-mo-mom-ra-la-yeu-to-t/" title="phải là" alt="phải là">phải là</a> một người con trai khác như em, dị lắm phải không anh. Em biết em viết những dòng này gửi vào đây cũng không mong anh nhìn thấy, chỉ là em viết cho nhẹ lòng mình hơn. Anh hãy nhớ dù có chuyện gì thì vẫn luôn có một người theo dõi anh từ phía sau, vẫn thầm lặng nhưng không dám thể hiện ra. Và anh là một người đặc biệt, một kí ức đối với em là khó quên cho quãng thời sinh viên của em. <3