Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14278: Em đã không sai, nếu như em không yêu anh nhiều đến thế. Lần
Hình mô tả cho bài confession
#14278: Em đã không sai, nếu như em không yêu anh nhiều đến thế. Lần đầu tiên em gặp <a href="https://confession.vn/13330-gap-gap-lam-roi-a-moi-nguoi-giup-e-voi-a-e-la-h-sv-nam-3-neu-tha/" title="anh là" alt="anh là">anh là</a> một buổi chiều gần Tết. Cái se lạnh của ngày Tết, trong tiếng mưa phùn tí tách ngoài hiên, em cầm lên cốc bạc xỉu ngọt ngào, và nhìn anh đánh đàn guitar, cùng hát khúc hát của Ngọt với những người bạn của anh. Trong một đám đông đúc như vậy, nhưng không biết vì sao anh lại tỏa sáng rực rõ đến thế, cái lãng tử của một thằng đàn ông, cái cách anh cười, cách anh hất tóc hay cả chiếc áo sơ mi anh mặc hôm ấy, tất cả đã cho em một ấn tượng thật sâu đậm. Và có lẽ, đó là lần đầu tiên mà tiếng sét ái tình đã đánh trúng em. Điều mà em vẫn hay cười đùa với lũ bạn, thuở đời nào mà nó đánh trúng. Em vẫn lui lại quán café ấy, Hầm, dù quán cách xa nhà em, nhưng quán gần trường anh mà em biết anh và lũ bạn anh vẫn ghé chơi. Em không rõ có phải vì khung cảnh quá đỗi hợp anh, chàng trai Bách Khoa ạ, hay vì tiếng đàn mộc mạc thân thương ấy, hay là vì cốc bạc xỉu làm chất xúc tác tạo men say. <a href="https://confession.vn/13982-ban-cung-ban-nam-ay-nam-ay-nam-lop-8-cau-ay-chuyen-toi-lop-minh/" title="Nhưng em" alt="Nhưng em">Nhưng em</a> biết, em đã lỡ yêu anh kể từ lần đầu tiên. Em những lúc ấy, chỉ dám nhìn anh từ xa, nhưng em biết có lẽ anh cũng nhận ra một cô bé cứ lóc nhóc, lóc nha xuất hiện và cũng chỉ ngồi từ đằng xa. Đến dịp giữa tháng Ba, em đã lấy hết can đảm mình, chạy ra và dúi anh mẩu giấy, “Này, em thích anh. Thật đấy!”. Và em nhớ mãi nụ cười khi anh mở ra mẩu giấy ấy, thế nào nhỉ, một nụ cười không phải là tươi rói, nó nhẹ nhàng, nó chạm đến ngõ ngách trái tim em nhưng ngay giây phút ấy em cũng nhận ra nó cũng mang một chút quỷ quyệt, một chút mãn nguyện. Em không rõ vì sao lúc ấy, nhưng giờ thì em đã hiểu. Anh sau hôm ấy, chủ động liên lạc với em, chủ động addfriend và rủ đi chơi. Anh sau hôm ấy, chủ động kéo em vào band của anh, cho em ngồi giữa band, và anh hát cho em nghe. Vẫn cùng một khung cảnh ấy, vẫn cốc café ấy, nhưng lần này em không phải ngồi nhìn anh một cách xa xôi nữa, em được gần anh, thực sự gần. Anh cười với em, nụ cười ấy chỉ riêng cho em chứ không phải cho ai khác. Điều em hối hận nhất, anh biết là gì không? Là em đã nhận lời làm tình với anh. Đúng, em thích anh. Đúng, giờ em đã yêu anh. Yêu anh một cách điên cuồng. Yêu tất cả ở anh. Nên làm tình cũng không có gì là sai. Nhưng em đã làm điều sai trái với người yêu của anh. Điều mà cả đời này em không nghĩ em có thể làm thì em đã làm. Làm con giáp thứ 13 mà người ta hằng căm ghét. Cái khoảnh khắc chị ấy bước vào phòng kí túc, chị ấy tát em, kéo tóc em, chửi mắng em, và chửi mắng cả tông ti họ hàng của em. Em không biết làm gì ngoài khóc. Em không biết làm gì ngoài câm nín. Bởi lẽ, em là người sai. Chỉ đến lúc đấy, em mới tin rõ câu chuyện rằng anh đã có người yêu mà con bạn em ngóng dò được, rằng người yêu anh đang học tại Mỹ, giỏi giang và xinh đẹp. Nhưng em nghĩ rằng nó chỉ bịa đặt thôi vì nó ghen tuông với em, vì em mới là người nhận được sự chú ý từ anh. Nhưng hóa ra, em đã sai. Em là người có lỗi. Lỗi đầu tiên là thích anh. Lỗi thứ hai là yêu anh. Lỗi thứ ba là yêu anh mà không tìm hiểu cho rõ. Tất cả là do em. Anh sẽ hỏi em, thế này rồi mà em còn viết những lời lẽ này để làm gì. Em viết ra bởi đây là những lời cuối em có thể viết. Liệu em còn bản lĩnh nào mà đối mặt với thế giới này nữa? Liệu em còn can đảm nào mà đối mặt với anh, và chị? Em chỉ muốn nói rõ, em xin lỗi. Anh và chị đã quen nhau từ lâu. Ngày chị bay ra nước ngoài tiếp tục du học, em xin anh hãy đừng là anh trước đó. Chị yêu anh. Em tin là vậy. Nếu anh đợi được chị, thì đợi, bởi đáng để đợi. Chứ anh đừng vì chút thiếu thốn, chút không có chị ở bên, mà lại tìm đến em, hay những người như em, để thay thế.