Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14277: Tròn 2 năm kể từ ngày chúng mình chính thức chia tay. Chúng mình
Hình mô tả cho bài confession
#14277: Tròn 2 năm kể từ ngày chúng mình chính thức chia tay. Chúng mình quen nhau khi mới vào lớp 10, bằng tuổi nhưng xin phép mình gọi cậu ấy là anh. Mình ở tỉnh khác còn anh ở tỉnh khác cùng học ở một trường chuyên(Vì quê ngoại mình ở tỉnh của anh). Những ngày đầu mới chập chững xa nhà đó là lần đầu tiên mình xa bố mẹ để đi xa học. Mình là một đứa được mọi người nhận xét là khá xinh xắn, khuôn mặt tròn, chuyên khối A,B. Những ngày đó không thể làm gì khác ngoài việc khóc, có khi còn đòi chuyển về nhà học. Thậm chí học được cả tháng rồi mình vẫn không biết anh tên gì. Thời gian chỉ là quãng đường từ trường về kí túc xá. Lâu dần quen với mọi người trong lớp, mình với anh lại hay nói chuyện với nhau. Mình thích anh lúc nào không biết. Khi đó anh là một người hiền lành, thật thà, lực học khá tốt. Có ngoại hình điển trai cao gần m8 và <a href="https://confession.vn/13681-hom-nay-lan-au-qua-nha-anh-an-tet-vi-moi-nam-chi-qua-choi-thoi-a/" title="rất" alt="rất">rất</a> trắng. Nhiều khi mình vẫn trêu sao da anh trắng như con gái vậy? Năm đó thích anh nhưng mình chỉ đơn phương, còn anh thì lúc đó đang có người yêu rồi. Mình cũng chỉ đứng phía sau anh thôi. Đến khi anh chia tay người đó một thời gian thì anh cũng có tình cảm với mình. Hai đứa có tình cảm với nhau nhưng lại không công khai yêu nhau cho đến khi có một số chuyện mà chia tay. Sau đó anh có yêu thêm hai người nữa. Kết quả cũng chẳng đi tới đâu. Anh là mối tình đầu của mình, còn mình thì không phải tình đầu của anh. Khi chia tay anh bản thân mình vẫn còn yêu rất nhiều, nhưng thứ tình cảm đầu đời năm đó chưa đủ lớn. Khi anh yêu 2 người kia mình vẫn đứng phía sau nhìn theo. Ngày đó mình nghĩ tình cảm với anh là thứ tình cảm rất đẹp, nhưng đã kết thúc rồi thì coi đó là kỉ niệm đẹp. Bản thân mình chưa bao giờ có ý định quay lại, chắc là do duyên số mà sau khi ra trường thi ĐH xong thì mình với anh quay lại. Năm đó cứ tưởng anh rớt vào trường anh mong muốn, mình thì đã đi học. Vì nhà ở xa nhau nên sau khi thi ĐH thì ít có cơ hội gặp nhau. Chúng mình chỉ nhắn tin, gọi ft. Mình khuyên anh và an ủi anh nhiều. Đến một ngày anh bảo "Hôm nay anh có điều bất ngờ dành cho vợ". Rồi anh nói trường anh xét tuyển đợt 2 và anh may mắn đỗ. Mình cũng mừng không kém phần anh. Bởi thật sự yêu anh, thấy anh thất vọng mà bản thân thì bất lực không thể giúp được gì mình rất đau lòng. Vậy là anh nhập học. Thời gian anh nhắn tin và gọi điện cho mình cũng ít hơn trước vì anh còn phải học, phải trực làm quen với môi trường mới. Mặc dù có lúc nhớ anh nhiều lắm mà không được nói chuyện mình cũng rất tủi thân nhưng thương anh nhiều hơn. 8 tháng sau khi xa nhau mình với anh mới gặp lại. Mọi người cứ bảo 8 tháng yêu nhau không gặp lần nào mà sao vẫn yêu được vậy. Mình cười cũng không biết vì sao nữa. Anh xuống trường mình học để thăm mình. Vừa nhìn thấy anh mình xót lắm. Anh gầy rồi đen đi bao nhiêu. Anh bảo anh đi học, rồi đi tập phải phơi nắng suốt. Xuống với mình 1 ngày rồi anh lại phải về. Yêu anh, mình phải học cách một mình. Suốt thời gian yêu nhau tủi thân chẳng ít. Vì anh vốn là người rất vô tâm. Còn mình thì giận hờn không nói ra mà chỉ im lặng. Giờ đây nghĩ lại không biết có phải là do mình không chịu nói ra cứ vậy im lặng mà giết chết tình yêu của chúng mình không. Sau khi xuống thăm mình 1 tháng thì anh nói chia tay. Tất nhiên mình biết do chúng mình có trục trặc, mình và anh không cãi vã to tiếng. Vì bản thân mình rất giỏi chịu đựng, có giận đến mấy cũng im lặng. Còn anh cũng vậy. Mình và anh cứ thế mà xa <a href="https://confession.vn/11982-map-thi-co-lam-sao-minh-la-nam-k50-a-lay-vo-va-vo-minh-moi-sinh-con-au-chuyen-map-map-khong-ph/" title="nhau" alt="nhau">nhau</a>. Thời gian đó mình xin anh mỗi ngày dành cho mình 15 phút để nhắn tin hoặc nói chuyện sau giờ học của anh, trước khi anh ngủ nhưng anh không làm được. Đó là khi mình cảm thấy bất lực nhất. Chắc anh cần một người có thể hiểu và thông cảm cho anh nhiều hơn, còn mình thì lại không thể làm được điều đó, không thể bớt nhớ anh nếu cả ngày không được nói chuyện với anh một vài câu, không thể thôi tủi thân khi anh onl fb mà không nt hay gọi cho mình. Khi mà anh nói chia tay tay mình run không cầm nổi cái điện thoại trên tay. Mình khóc nức lên rồi gọi anh nhưng anh chẳng nghe máy mà cho người khác nghe. Sau đó anh dùng những lời rất vô tâm để nói với mình. Trước đây mình thức tới 2h sáng để nói chuyện với anh khi mà anh phải trực. Còn ngày hôm đó 2h sáng mình khóc nức nở, khóc đến sưng mắt nhắn tin cho anh. Không thể tin nổi anh đã từng vì mình giận mà gọi điện thoại cuống cuồng xin lỗi. Đã từng nt cho mình lúc 3h sáng nói "Anh nằm mơ thấy em đến. Anh nhớ em nhiều quá! ". Vì mình mà sau khi hết ca trực, mưa to vẫn bắt xe mấy trăm cây số xuống gặp mình. Trong đầu mình lúc đó không thể nghĩ được gì cả. Hôm sau, sau khi học xong mình bắt xe lên gặp anh. Ngày đó cũng mưa to, 9h tối mình mới đến nơi. Sáng hôm sau gặp anh, hai đứa chỉ ngồi nhìn nhau như vậy. Anh bảo mình đừng nhắc lại những chuyện của hai đứa nữa. Nhớ đến anh lại rất khó xử. Anh nói mình không biết lí do vì sao lại chia tay. Chỉ là anh cảm thấy tình cảm không còn như trước nữa. Đến phút cuối cùng mình nắm tay anh lần cuối rồi về anh vẫn không cho mình một lí do chính đáng. Gần 2 tháng sau đó mình mất ngủ và khóc triền miên. Đến nỗi mẹ mình sợ mình bị trầm cảm. Mình sút từ 49kg xuống còn 43kg. Từ đó trở đi dù nhiều lần nhớ anh rất nhiều nhưng vì không muốn làm ảnh hưởng tới cuộc sống của anh nên mình cắt liên lạc từ đó. Bây giờ vừa học vừa làm thêm, cuộc sống cứ vậy trôi qua. Có rất nhiều người theo đuổi nhưng bản thân lại không muốn bắt đầu với bất cứ ai bởi người đó không phải anh. Em không phải không biết yêu nữa, sự thật là em vẫn yêu rất nhiều với tình yêu chỉ mình em biết. Đối với anh em thương chứ chẳng còn đơn giản là yêu nữa. Rời xa em chắc anh sẽ tìm người khác tốt hơn để tiếp tục. Bên anh những năm tháng thanh xuân đó, những ngày khó khăn và tuyệt vọng nhất nhưng anh lại chọn người đi cùng anh sau này không phải em. Đến giờ em vẫn không hiểu lí do vì sao mình chia <a href="https://confession.vn/9773-minh-va-ban-trai-a-hoc-chung-truong-tu-cap-3-nhung-khac-lop-cung-khong-quen-than-chi-la-co-biet/" title="tay" alt="tay">tay</a>. 2 năm qua đi giờ đã không còn tâm hồn của cô bé cùng lớp phổ thông với anh năm đó nữa. Là ngày đó anh đã không trân trọng em mà vô tâm với em đến tàn nhẫn như vậy thì anh phải sống thật tốt với quyết định của mình. Tháng 5 này anh thực tập rồi, đã không còn là sinh viên nữa. Đi làm anh sẽ phải trưởng thành hơn. Những điều anh đã làm với em tệ đến thế nào đi nữa em cũng không thể oán giận người em thương. Chỉ mong trên con đường anh đi ít trắc trở và đôi vai anh đủ mạnh mẽ để gánh gồng những khó khăn. Em đã thương một người nhiều đến vậy.