Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14273: Khi tôi quyết định từ bỏ chàng trai năm 17 tuổi thì cậu ấy
Hình mô tả cho bài confession
#14273: Khi tôi quyết định từ bỏ chàng trai năm 17 tuổi thì cậu ấy lại níu kéo tôi. Chúng tôi quen nhau từ lớp học thêm văn ngày đó là năm lớp 11. Ấn tượng của tôi về cậu ấy là người cao ráo, giản dị và hòa đồng với mọi người. Cậu ấy của năm ấy rất tuyệt vời. Chúng tôi bắt đầu nói chuyện từ bài vở rồi đến sở thích nghe nhạc, bóng đá. Bản thân cậu ấy không biết rằng nhiều sở thích của cậu ấy chỉ là tôi cố gắng tìm hiểu về nó để chúng tôi có thể nói chuyện được lâu hơn chút chứ trước đó t cũng không quan tâm nhiều. Dù học khác lớp nhưng lớp học thêm ngày càng nhiều nên chúng tôi gặp nhiều hơn rồi cũng trở nên thân nhau hơn. Những tin nhắn trò chuyện cuối tuần đến đêm muộn có khi chỉ là những câu chuyện trường lớp, bạn bè mà thôi. Rồi cậu ấy cũng có người mà cậu ấy thầm thích. Sau khi chúng tôi thi đại học, cậu ấy có gọi điện thoại cho tôi nói rằng tỏ tình thất bại, nghe giọng cười đùa vui vẻ nhưng trong lòng tôi nghĩ chắc đau khổ lắm. Tôi thích cậu ấy nhưng không dám mở lời, một phần tôi biết cậu ấy có người để thích rồi và tôi sợ mình sẽ mất tình bạn này nếu nói ra. Ngu ngốc nhất là việc tôi đăng confession trên FB trường hồi đó thổ lộ hết lòng mình nhưng có vẻ cậu ấy nhận ra đó là tôi nên đã viết lại một bài trả lời rằng rất trân trọng tình bạn của chúng tôi bây giờ, vì vậy tôi cũng hiểu ý tự mình giữ tình cảm này trong lòng. Rồi chúng tôi cùng đỗ Đại học, nhưng mỗi người một nơi. Cậu ấy học ở quê còn tôi học trên Hà Nội. Chúng tôi vẫn cố giữ liên lạc nhưng không nhiều như trước. Nhưng mỗi lần nói chuyện cảm thấy rất vui vẻ và thân thuộc. Rồi cậu ấy cũng có người yêu, cậu ấy cũng hay khoe bạn gái xinh xắn, nấu ăn ngon, hiền lành giỏi giang, tôi cũng cảm thấy mừng cho bạn. Tôi cũng biết ý nên không nói chuyện quá nhiều, có khoảng thời gian chắc phải 6 tháng một năm tôi mới nhắn tin hỏi han tình hình. Cậu ấy yêu sâu đậm mối tình 4 năm đại học rồi cũng chia tay vì cả hai cảm thấy áp lực cho mối quan hệ đã dần phai nhạt. Có thể đó là lý do chúng tôi nói chuyện trở lại nhiều hơn. Tôi vẫn nhớ lúc chúng tôi nói chuyện trêu đùa nhau cậu ấy có nói một câu dù biết là sự thật nhưng vẫn khiến tôi nhói lòng “ Tớ có yêu cậu đâu”. Chắc mọi người cũng muốn biết trong 4 năm đại học tôi có quen ai không nhỉ? Thực ra về bản thân tôi cũng là cô gái ưa nhìn, cũng có nhiều người để ý tán tỉnh nhưng bản thân tôi thấy họ không hợp với tôi, tôi cũng cố gắng để mở lòng hơn nhưng thực sự khó khăn người tôi thích năm 17 tuổi <a href="https://confession.vn/truong-thanh-i/" title="vẫn là" alt="vẫn là">vẫn là</a> một ký ức ám ảnh tôi, nó thực sự ấn tượng. Tôi luôn tự nhủ bản thân là tình cảm hồi đó thì rất trẻ con và nhất thời nên sẽ sớm quên thôi nhưng có vẻ không phải vậy. Suốt 4 năm đại học tôi vẫn một mình. Tôi tính ra trường đi làm rồi cơ hội gặp được nhiều người hơn tôi có thể quen được người khiến tôi thực sự rung động. Và rồi chúng tôi cũng ra trường cậu ấy lại có người yêu mới, cậu ấy hay kể nể về chuyện đi chơi giữa hai người rồi nhờ tôi tư vấn tâm lý con gái hay là những món quà cho bạn gái. Khoảng thời gian đó tôi chứng kiến cậu trưởng thành và trải qua nhiều mối tình còn tôi thì vẫn vậy vẫn luôn bên cậu lắng nghe những câu chuyện của cậu. Một lần cậu uống rượu say có gọi cho tôi khóc lóc nói rằng hai người sắp chia tay, tôi có hỏi thế hiện giờ đang ở đâu để t đến đón chứ không đi về rất nguy hiểm. Lúc tối đến đón thì cũng gặp người yêu cậu, chúng tôi nhìn nhau, tôi cũng khó xử chỉ bảo là cậu ấy gọi cho tôi lúc say nói hai người đang cãi nhau nên t lo đến đón sợ say đi xe nguy hiểm. Cô ấy chỉ nói là họ không có gì và cảm ơn tôi đã quan tâm lo lắng cho cậu ấy. Từ đó tôi có cảm giác cô ấy có vẻ chú ý tới tôi nên tôi cũng biết ý hạn chế nói chuyện hay gặp cậu ấy. Bản thân tôi cũng cảm thấy bản thân mình thật thảm hại, sao lại thích mãi một người không thích mình như vậy, người ta nói yêu chưa bao giờ là sai chỉ là yêu sai người mà thôi. Năm nay chúng tôi 27 tuổi cũng đã là 10 năm quen nhau rồi. Cậu ấy thì đã trải qua vài ba mối tình còn tôi vẫn một mình vậy đấy. Tôi cũng đã quyết định từ bỏ tình cảm đơn phương ấy để cho bản thân có cơ hội được người khác yêu thương. Hiện giờ có một anh bạn cùng công ty tôi có ý theo đuổi tôi và tôi nói hãy cho nhau thời gian để tìm hiểu nhau thêm. Dạo này cậu ấy cũng hay gọi điện cho tôi kể nể chuyện công việc áp lực rồi rủ nhau cafe, xem phim. Cậu ấy nói với tôi trước đây vì mỗi đứa một nơi nên cũng không có nhiều thời gian đi chơi với nhau. Tôi thì lại nghĩ thầm vì thời gian dành cho người yêu hết rồi nên cậu cũng chả có thời gian cho tôi. Sau khi đi xem phim, cậu ấy đưa tôi về nhà, lúc tôi vừa vào nhà tôi nhận được cuộc gọi của cậu ấy: Tôi: Gì vậy? quên đồ gì à? Cậu: Không, tớ muốn hỏi cậu điều này. Tôi: Ừ hỏi đi! Cậu: Cậu còn thích tớ không. Tôi chỉ im lặng và giả vờ mẹ gọi nên mất chú ý Tôi: Cậu vừa hỏi tớ gì nhỉ ? Cậu: À không có gì đâu, tớ về đây. Tối hôm đó, tôi có nhận được một tin nhắn dài của cậu ấy, rằng chúng <a href="https://confession.vn/co-nhung-ua-hat-hay-ko-bang-hay-hat/" title="tôi đã" alt="tôi đã">tôi đã</a> quen nhau 10 năm rồi, chúng tôi cùng nhau trải qua mọi chuyện vui buồn. Tôi vẫn là người bên <a href="https://confession.vn/9736-ket-thuc-e-bat-au-moi-tinh-au-cua-minh-la-cau-ban-hoc-cung-cap-3-vao-ai-hoc-thi-2-ua-chinh-thuc/" title="cạnh cậu" alt="cạnh cậu">cạnh cậu</a> ấy, lắng nghe và chia sẻ với cậu ấy. Cậu ấy nói sao không nhận ra tôi quan trọng thế nào? Cậu ấy hỏi tôi có thể cho cậu ấy cơ hội để ở bên tôi không? Tôi nằm suy nghĩ khá lâu, tại sao khi tôi quyết định từ bỏ cậu thì cậu lại líu kéo tôi. Tôi có nhắn tin lại “ Chúng ta quen nhau đã lâu rồi trong khoảng thời gian đó nếu tớ có gì để thích cậu đi chăng nữa vậy tại sao bao nhiêu năm trôi qua cậu lại không rung động dù chỉ một chút mà đến lúc này mới nói.” Cậu ấy nói thời gian trôi qua chỉ là để khẳng định thêm phần nào tình cảm của cậu ấy dành cho tôi không chỉ là bạn bè, người thân mà là tình yêu. Bản thân tôi luôn đắn đo rằng liệu tình cảm ấy có thật sự trân thành không hay chỉ nhất thời thiếu thốn tình cảm mà cậu ấy mới cần tôi. Tôi cảm thấy chạnh lòng vì bao nhiêu năm vậy tôi chẳng có điểm gì khiến cậu ấy thích mà đến tận bây giờ mới nói thích tôi trong khi tôi luôn nghĩ chúng tôi không thể có gì ngoài tình bạn. Khi tôi quyết định sẽ cho người khác cơ hội thì cậu lại líu kéo tôi. Tôi đã không nói chuyện với cậu ấy mấy hôm rồi, cậu ấy cũng nói cho tôi thời gian suy nghĩ. Về phần tôi tôi thực sự không biết nên cho cho mình cơ hội mới hay tin vào tình cảm của cậu ấy. Có bạn nào trải qua chuyện này chưa, các bạn có tin vào tình cảm trân thành sẽ có sau bao nhiêu năm không? Tôi thực sự cảm thấy khó xử.