Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14268: Gặp gỡ nhau là duyên , đi qua cuộc đời nhau là định mệnh
Hình mô tả cho bài confession
#14268: Gặp gỡ nhau là duyên , đi <a href="https://confession.vn/10616-ngay-ay-khi-chi-18-nha-ngheo-hai-ua-em-kho-dai-tuoi-an-tuoi-hoc-chi-phai-ngung-viec-hoc-buon-c/" title="qua" alt="qua">qua</a> cuộc đời nhau là định mệnh ... Có người con gái chờ đợi chàng trai 5 năm, vài năm sau lại phải chờ đợi chàng trai cả đời... Anh và chị là bạn thuở nhỏ, nhà anh đối diện nhà chị. Mẫu giáo , nghe mẹ kể chị chỉ chơi với mỗi anh thôi, anh đi học thì chị đi học, anh nghỉ thì chị nghỉ theo, dù nhỏ và bằng tuổi nhưng anh thương chị lắm, có 1 cây kẹo mút thì cả 2 cùng ăn, có 2 thì anh chia chị 1 anh 1, chưa bao giờ anh giành với chị cả. Lên cấp 1, anh và chị học khác lớp , chị lớp A, anh lớp B, khác lớp nhưng cả 2 vẫn như sam, anh luôn là người chờ chị đi học ,tan học lại về cùng nhau, nhớ lúc nhỏ anh lẻn trộm 1 con búp bê của chị hàng xóm để cho chị, sau đó thì anh bị ba mẹ đánh chỉ vì tội trộm. Nhớ lúc đó, chiều mát mát anh thường sang nhà rủ chị đạp xe ra đồng xem cá, những hôm mưa anh kéo chị ra đường tắm mưa, anh chị thân nhau lắm, nhiều lúc ba mẹ la chị , chị khóc , ba mẹ dỗ không nín nhưng chỉ cần thấy anh <a href="https://confession.vn/13346-yeu-tay-oc-xong-cfs-cua-ban-bi-nguoi-yeu-noi-te-tat-vao-mat-vi-k/" title="là chị" alt="là chị">là chị</a> lại cười. Lên cấp 2 , anh chị được học chung lớp, trường cách nhà 2 thôn, anh chị vẫn như cấp 1, sáng anh đợi chị rồi chở chị đi học, tan học lại về cùng, sau giờ mĩ thuật anh hay tặng cho chị mấy bài vẽ của anh, anh vẽ đẹp lắm , đến giờ chị vẫn còn giữ. Hè lớp 6, hội trại 3 xã, cũng không nhớ rõ tại sao lúc đó chị được chọn đi , còn anh thì không ,trong xã chỉ có 5 hs lớp 6 , hội trại diễn ra ở xã bên, ở lại 3 ngày 2 đêm, nhớ lúc đó anh khóc lóc ỉ ôi một mực đòi đi với chị, còn chị thì nằn nặc đòi ở nhà nếu như không cho anh đi cùng, thế là ba mẹ đi xin, thế là anh chị được đi cùng. Anh chị cứ như hình với bóng, giữa anh và chị là thứ tình cảm không thể nào diễn tả được, nhìn cứ bình yên , nhẹ nhàng, trong sáng...rất đẹp... Hè lớp 7 , nhà anh chuyển vào nam sống cùng anh chị của anh, lúc đó chỉ nhớ rằng ba mẹ bảo với chị rằng ba mẹ anh chỉ dẫn anh vào chơi hè thôi rồi sẽ về, chị buồn nhưng với 1 đứa 14 tuổi chị ngây ngô tin, còn anh cũng thế cũng nghĩ sẽ vào chơi hè rồi về, anh còn hứa với chị là tháng 9 anh về anh mang đầy quà về cho chị... anh và chị , 14 năm cạnh nhau , xa nhau từ đó...Sau khi nhà anh dọn đi 2 tháng, ba mẹ nói thật chị nghe và phân tích đủ điều, đợt đó tối tối chị hay khóc, rồi chị chỉ buồn buồn không khóc nữa... thời gian sau chị hay hỏi ba mẹ khi nào anh về...ba mẹ biết chị buồn , hỏi vậy thôi <a href="https://confession.vn/11622-hom-nay-la-lan-thu-4-anh-tu-choi-cong-viec-moi-voi-muc-luong-hon-2000-anh-la-cuu-sinh-vien-bk/" title="nên cũng" alt="nên cũng">nên cũng</a> chỉ biết nói bâng quơ... Lên cấp 3 , chị không còn hỏi ba mẹ rằng khi nào anh về nữa, ba mẹ cũng không nhắc đến, lâu lâu hàng xóm hay nhắc về nhà anh, chị buồn buồn rồi thôi.Có những ngày chị hay ngồi xem lại bài vẽ của anh, chị nói với tôi rằng "chắc giờ Nam nó vẽ đẹp hơn nhiều", tôi biết chị đang nhớ anh, nhớ khoảng thời gian 14 năm của anh chị. Đến lớp 12 , ba mẹ hỏi chị định học đại học ở đâu ? Chị bảo chị muốn vào Sài gòn học, ba mẹ cản chị, bảo chị con gái học ở Đà nẵng cho gần nhà, đi xa ba mẹ lo, chị chỉ bảo ba mẹ đừng lo, chị tự lo được...Ba mẹ rồi cũng thuận theo chị... Tháng 8 -những ngày đầu năm nhất, chị hay gọi về tôi,chị nhớ nhà nhiều lắm, trong này chị bị lạc lỏng, chị cũng muốn học gần nhà, nhưng chị muốn tìm anh, muốn gặp anh, chị khóc , chị bảo chị sẽ cố gắng , bảo tôi đừng để ba mẹ biết chị buồn, chị nhớ nhà...thiết nghĩ vạn sự tùy duyên sao chị lại khổ sở chọn cách đi tìm... Đầu tháng 9, anh tìm về nhà tôi, ba mẹ ngỡ ngàng, tôi không tin rằng anh sẽ về lại, anh học kiến trúc đà nẵng, anh về Đà Nẵng học để gần chị...còn chị lại lặn lội vào tận Sài Gòn học để tìm anh...Tối đó, chị gọi về cho tôi, chị bảo cuối cùng cũng liên lạc được với anh , nghe giọng chị, tôi hiểu chị đang hạnh phúc vì ngần ấy năm chờ đợi...Nhớ lúc đó , giữa tháng 12 , chị về , anh cũng về, anh chị bảo anh chị đang yêu nhau, tối đó cả nhà chỉ kể về lúc xưa, chị đùa với anh nói chị chờ 2 tháng hứa tháng 9 về đem nhiều quà cho chị thế mà năm đó chả thấy đâu, anh trêu chị chẳng phải tháng 9 anh đã tìm về rồi sao...chị ôm anh khóc.Anh chị bắt đầu yêu xa từ đó. Hết đại học , chị bảo anh ở đâu, chị sẽ ở đó. Anh chấp nhận xa gia đình , ở lại Đà Nẵng làm để chị được gần gia đình, gia đình anh cũng rất quí chị, ủng hộ anh. Hơn 1 năm sau, anh chị cưới, mọi người ai cũng vui mừng cho anh chị, ai cũng không ngờ rằng tình cảm trẻ con lúc đó cứ nghĩ sau vài năm rồi cũng như người dưng thôi, lại có kết đẹp như vậy. Tình cảm giữa anh chị vẫn nhẹ nhàng như trước đây , người ta thường nói thời gian đáng sợ lắm , thế mà ... Phải hơn 3 năm cưới , chị gọi vào SG cho tôi, chị vừa khóc vừa nói "chị có thai rồi", chị vui mừng biết bao nhiêu...Đầy tháng tôi về, tôi thấy anh chị đã hạnh phúc thế nào khi một công chúa đã đến với anh chị,tôi trêu chị "từ nay chị hết là ưu tiên số 1 rồi", anh nghe và bảo "đến cuối đời, chị vẫn là ưu tiên số 1"...ở lại nhà chị 2 ngày, tôi cảm nhận được có lẽ chị là người hạnh phúc nhất trên đời này, cách anh ân cần , quan tâm và cực kì yêu thương chị... 7 tháng sau, 25/9 ba mẹ gọi vào cho tôi, bảo rằng anh bị tai nạn anh mất rồi,không tin được, tôi cố gọi cho chị, từng tiếng nấc, chị bảo anh đi rồi , chị phải làm sao đây... Về trong đêm, thấy chị ngồi đó ôm con thất thần , anh ở đó mà sao...Vài ngày sau, chị cứ ngồi nhìn ra cửa , miệng lẩm bẩm "về đi anh" ... Chỉ biết ôm chị, bảo rằng anh vẫn ở đó, vẫn dõi theo chị, chị phải sống tốt, sống nốt phần của anh, nuôi dạy con tốt...Hơn tuần sau, ba mẹ gọi vào bảo chị ổn hơn rồi... 1 tháng kể từ lúc anh đi, chị nhắn tôi rằng "lúc trước anh đi, chị chỉ biết rằng nên đợi a 2 tháng a sẽ về, nhưng 5 năm sau anh về, bây giờ anh đi, chị không biết phải đợi anh bao lâu anh sẽ về hả em?" chỉ biết ngậm ngùi... 2 tháng kể từ lúc anh đi, chị nhắn tôi rằng "vậy là chị chờ anh được 2 tháng rồi, mà qua tháng 9 rồi, chắc anh chưa về đâu em ha? vậy thì chị đợi đến tháng 9 năm sau" 3 tháng kể từ lúc anh đi "bé Bo nhà chị gọi baba được rồi em nè, mà không biết anh N có nghe thấy con bé gọi không?" 4 tháng kể từ lúc anh đi "không biết tết đến , một mình ảnh ở đó chắc buồn lắm e à!!! Chị còn có con, có gia đình , ảnh chẳng có ai"... 5 tháng từ lúc anh đi "Em ơi, anh đi lâu quá à, chị nhớ anh" 6 tháng từ lúc anh đi "chị thực sự nhớ anh, không biết giờ anh thế nào" ... Thế là gần 7 tháng từ ngày anh đi, chị chưa bao giờ là ổn. Sao mọi thứ chẳng bao giờ hoàn hảo... Rồi chị sẽ vượt qua được đúng không ? hi vọng một ngày tháng 9 , chị bảo rằng chị ổn cả rồi ! Anh đến vào một ngày tháng 9, Anh đi cũng vào một ngày tháng 9... Tại sao phải là chị ? Tại sao lại là anh ? Đã có duyên , đã lạc mất nhau, đã tìm được nhau, đã phải cố gắng nhiều đến thế thì tại sao ...