Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14262: Yêu xa phải có điều kiện cần và đủ và đôi khi chính mình
Hình mô tả cho bài confession
#14262: Yêu xa phải có điều kiện cần và đủ và đôi khi chính mình là người "hèn mọn " trong cuộc tình đó. Tôi không phải người giỏi văn nên có thể đọc bạn thấy dài dòng tôi xin lỗi trước ? Tôi và anh quen nhau 10 năm. 3 năm đầu quen nhau, gần nhau 1 tuần đi chơi ít nhất 2 lần và nhắn tin thì bắt buộc ngày nào cũng có, mặc dù chúng tôi là mối tình đầu của nhau nhưng nó không lãng mạn và ngôn tình như bao cuộc tình khác. Quen nhau nếu tính tới thời điểm 3 năm đầu quen nhau đi xem phim được một lần và đi chơi vũng tàu được 1 lần nhưng mà phải đi cùng gia đình anh ấy ?. Những lần khác chúng tôi chạy xe vòng vòng rồi ăn quán vỉa hè. Sau đó anh theo mẹ đi định cư ở Mỹ, lúc tôi biết thì cảm thấy sợ lắm, sợ mọi thứ, sợ tình cảm 2 đứa không đủ lớn, không đủ vững, sợ anh qua đó chốn phồn hoa sẽ quên mất tui - một cô gái bình thường. Khi đó ngày nào gặp anh cũng khóc làm anh cũng rối hứa đủ điều như mọi năm sẽ về thăm tôi rồi sau 3 năm sẽ về cưới (bây giờ tôi hay trêu chọc anh: đó là lời nói dối kinh điển nhất ?). Cái khoảng thời gian anh đi chúng tôi bắt đầu yêu xa, khi ấy tôi thiệt thòi lắm, do trái giờ nên ko khi nào nói chuyện với nhau, anh ngủ thì tôi đi làm và khi tôi rảnh thì anh đi làm. Chỉ đôi khi chỉ để lại tin nhắn "anh khỏe không, anh ăn uống chưa, anh lạnh không"... và anh cũng nhắn tin lại cho tôi. Sinh nhật hay giáng sinh, kỷ niệm ngày quen nhau chỉ nhắn tin chứ không gọi. Khi ấy tôi có nhỏ bạn cũng yêu xa, tặng quà chuyển fax đăng <a href="https://confession.vn/14234-ban-co-thoi-quen-ko-e-o-an-thua-ko-toi-ra-truong-i-lam-roi-k53-r/" title="lên" alt="lên">lên</a> facebook tôi nhìn thấy tủi lắm, nói không ganh tỵ là xạo. Rồi tôi nhắn tin trách móc anh, nhưng anh vẫn bình tĩnh điềm đạm nói là "anh chỉ gởi tiền về em thích gì mua chứ anh mua về phí gởi mắc lắm". Anh đã nói vậy tôi ấm ức lắm nhưng cũng im. Sau 2 năm, anh về thăm tôi, lúc đó tôi vui như ngày hội. Gần nhau, anh ấy luôn xem tôi là nhất, nuông chiều hết mức, khi ấy tôi lại nghĩ: tất cả tủi thân, ganh tỵ, buồn phiền cũng được đền đáp. Trước khi đi, anh nói đợi anh thêm 2 năm nữa sẽ về cưới. Thật sự là 3 năm sau chúng tôi cưới nhau . Tôi cảm thấy kết quả tôi đợi ra 5 năm thật sự rất xứng đáng, mặc dù anh ấy không lời ngon ngọt, nhiều khi giận nhau tôi "hèn mọn" lôi cái mặt mình ra nói chuyện trước, trong 5 năm anh đi, anh gọi điện thoại cho tôi chưa được 10 lần, sinh nhật, lễ lược gì cũng không đăng facebook, chỉ nhắn tin riêng không bao giờ nói nhớ hay yêu thương gì. Sau khi cưới, chúng tôi lại xa nhau 2 năm để làm hồ sơ bảo lãnh, tôi nói thật trong 2 năm đó tôi thật sự không ngỡ rằng mình đã lấy chồng. Tính anh như lúc mới quen. Đến lúc tôi "vì trai bỏ tất cả gia đình bạn bè công việc" để sang Mỹ với anh, anh cũng không thể về Việt Nam rước tôi qua. Trên máy bay tôi tự hỏi lòng mình giận không? Tủi không? Hèn mọn không? Câu trả lời tât nhiên là có chứ. Nhưng khi qua đây gặp được anh. Khi ấy anh nói 2 ngày nay anh không ngủ được, tôi hỏi sao không ngủ. Anh mới nói "Anh sợ em đi lạc không biết đường qua, anh xin nghỉ người ta không cho nghỉ, anh nghỉ có thể mất việc. Em mới qua là anh mất việc thì ai lo cho em, nên 2 ngày nay vừa vui lại vừa lo làm anh ngủ không được, vui vì sắp được gần em còn sợ vì em đi một mình. Nói xong anh ngủ luôn, khi ấy tôi đã khóc và mới hiểu ra thật ra người đàn ông này luôn yêu tôi theo cách của anh ấy và không phải tôi "hèn mọn" như tôi đã từng nghĩ. Qua tới Mỹ tôi mới biết cuộc sống bên đây không dễ gì, rất khó xin việc vì muốn đủ income bảo lãnh tôi anh phải đi làm ca 3 không dám đi trễ không dám nghỉ để được làm công nhân chính thức, không phải anh không gọi điện thoại cho tôi hay nói chuyện cùng tôi mà là anh đi làm về quá mệt rồi ngủ từ sáng đến <a href="https://confession.vn/anh-em-nao-review-vu-nay-xem/" title="tối rồi" alt="tối rồi">tối rồi</a> lại đi làm. Sinh nhật hay lễ không lên facebook bày tỏ trên facebook với tôi mà thật ra anh ấy lập facebook để chát với mình tôi và theo dõi tôi. Và tất cả thẻ hay gì mật khẩu đều cho tôi biết và liên quan đến tôi. Thời gian tôi qua đây ở gần nhau có thể anh nuông chiều theo ý tôi 90%, tôi muốn tiếp tục đi học và việc có em bé, anh khuyến khích tôi là nên đi học để có tương lai cho tôi, việc con cái để sau mặc dù anh rất thích baby và tuổi tôi cũng không <a href="https://confession.vn/xem-ai-nhieu-ten-la-nhat/" title="còn" alt="còn">còn</a> nhỏ. Việc mẹ chồng. Đôi khi tôi cảm thấy áp lực khi làm dâu, anh ấy vẫn âm thầm an ủi vỗ về tôi. Và có lẽ tôi không là người phụ nữ có tất cả hay hoàn hảo nhưng có lẽ tôi là người hạnh phúc và may mắn ❤ Qua câu chuyện của chính bản thân, tôi muốn khuyên khích những cặp yêu xa đừng cảm thấy xa về khoảng cách (7 năm gặp 2 lần nói chuyện điện thoại chưa tới 10 lần) điều đó không thành vấn đề, miễn trong lòng có nhau. Lễ tết sinh nhật không có quà không sao đó chỉ là vật chất, nhắn tin chúc mừng cũng được. Giận nhau ai làm hòa trước ai "hèn mọn" cũng được, cứ xem nó là gia vị trong tình yêu, "cái tôi" cũng đừng quá lớn. Mình yêu xa đôi khi thấy mình thật thiệt thòi nhưng đôi khi người kia họ yêu mình theo cách của họ, nhiều khi họ hy sinh nhiều hơn mình thấy. Câu chuyện của tôi là như thế, quen 10 xa 7 và gặp nhau 2, một tình yêu không lãng mạn, không quà tặng, nhưng nó có một kết quả ngọt ngào.