Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14249: Mình muốn gửi Page về một bài thơ của bé gái 7 tuổi gửi
Hình mô tả cho bài confession
#14249: Mình muốn gửi Page về một bài thơ của bé gái 7 tuổi gửi cho chị gái mình học ở dưới Hà Nội. Bé là con thứ 3 trong gia đình trước đó đã có 2 chị gái. Được biết mẹ gửi hồ sơ xuống cho hai chị, bé đã làm một bài thơ như sau, mọi người cùng cảm nhận: Tay em cầm ngọn bút đào Đề thơ 3 chữ gửi nhờ hồ sơ Bầu ơi thương lấy bí cùng Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn Hai chị ơi! Ban ngày bố hái cỏ ngoài bờ sông Ban đêm bố lại ra sông coi lòng Hai chị ơi! Thương lấy ông cùng Ông bồ côi vợ một mình long đong Hai chị ơi! thương lấy mẹ cùng Đêm hôm mẹ ốm một mình ai chăm Hai chị ơi! Thương lấy em cùng Em như hai chị ở nhà ai chăm mẹ Em của hai chị Thùy Linh Chị gái đã súc động và viết lên suy nghĩ của mình như sau. Ai có e nhỏ ở nhà thì xem mình đã là một người chị tốt chưa nhé: GỬI EM GÁI ! NGƯỜI ĐẶC BIỆT NHẤT CỦA CUỘC ĐỜI CHỊ. Cầm hồ sơ bố mẹ gửi ra chị định ko mở vì dù sao cũng chỉ là mấy dấu má bình thường. Nhưng không hiểu sao chị vẫn mở ra và đập vào mắt chị là 1 mảnh giấy nhỏ, chị tò mò không biết mẹ nhắn nhủ gì đây. Chị cầm tờ giấy lên tay và đọc, thì ra là nét chữ quen thuộc của cô em gái út bé bỏng của chị, đọc đến đâu nước mắt chị trào ra đến đấy. Nhưng chị không dám khóc to vì sợ người ta nhìn khi đang ngồi xe bus. Từng câu, từng chữ của em như thấm vào tâm can chị vậy, những gì em nói là hoàn toàn đúng. Nhưng với một đứa trẻ 7 tuổi như vậy, chị không bao giờ có thể nghĩ rằng em suy nghĩ thấu đáo như thế. Rằng em không những biết nghĩ cho mình mà còn biết nghĩ cho người khác. Nhớ lại lúc em còn trong bụng mẹ, chị vẫn cứ ước em sinh ra mang hình hài con trai để bố được vui, để cả nhà đc vui, vì gia đình có nếp có tẻ sẽ vui hơn. Nhưng không, em sinh ra là con gái lại còn mang cái "bớt đỏ" trên trán nữa chứ. Lần đầu tiên nhìn thấy em trong bệnh viện, chị đã hỏi mẹ một câu: "mẹ ơi sao em lại có cái gì đo đỏ trên trán vậy". Mẹ nhìn chị cười rồi bảo: "Bác sĩ bảo do em bị chẹt tử cung". Chị nghe xong cũng chỉ biết vậy. Nhưng em càng lớn, chị càng nghĩ rằng : Thiên Chúa đã mang em đến cho gia đình mình cùng với cái bớt đỏ là một điều vô cùng kỳ diệu. Em lớn lên từng ngày, dù không được đủ đầy như bao đứa trẻ khác. Nhưng em lớn lên bụ bẫm, kháu khỉnh. Mỗi lần đi học về cho dù có gặp quá nhiều áp lực thì nhìn thấy cái tiếng bi bô của em là chị hạnh phúc lắm. Em theo chị như cái đuôi, đấy là câu nói mẹ hay bảo chị vậy. Cũng đúng thôi, trừ cho em bú ra thì tất tần tật cơm nước, tắm rửa cho em chị đều làm cả. Dường như chị đã làm mẹ từ năm 16 tuổi rồi. Chẳng thế mà mỗi khi bế em đi chơi, bế em đi tiêm người ta lại bảo em là con gái của chị đấy sao. Chị em mình cũng ra dáng mẹ con lắm đấy chứ Suốt 3 năm trời cấp 3 được ở nhà là những khoảnh khắc hạnh phúc nhất của cuộc đời chị. Người ta nói đúng, không đâu bằng ở nhà của mình. Dù có đói, có no đi chăng nữa, gđ vẫn là số một. Chị nhớ có lần làm em ngã ngửa ra đằng sau, rồi lần chở em đi xe đạp làm chân em bị kẹt xe, em khóc toáng lên, người thâm thím làm chị sợ hú vía, sợ em đau lại còn sợ cả bị bố mẹ mắng nữa chứ. Rồi cả lần em đi chơi với bé Bẹp mà ko xin phép, chị lao xe đi tìm vì sợ em bị ng ta bắt cóc. Tìm thấy em chị hét toáng lên, quát rồi tẹt cho em vài cái vào đít. Em lên xe ngồi, khóc nức nở. Về đến nhà Bà nội ôm lấy em dỗ dành bảo lần sau đi chơi nhớ phải xin phép nhé. Không hiểu sao, sau khi nguôi giận chị thấy mình thật xấu hổ, thật đáng trách vì tại sao lại nặng lời với em như vậy. Chị thương em lắm chứ, nhưng hành động đấy của chị là sai. Để rồi cho đến bây giờ khi nghĩ về nội, về em của khảnh khắc đấy nước mắt chị lại trào ra. Chị lại nhớ bà nội, nhớ em và nhớ gđ mình nhiều hơn. Ngày bà nội mất, em chỉ có 6 tuổi, em không khóc vì sự ra đi của bà mà em chỉ đứng núp vào 1 góc và nhìn bà, rồi nhìn chị, nhìn mọi người khóc. Chị nghĩ có lẽ em là trẻ con nên hành động đấy là bình thường, nhưng chị không nghĩ em còn sống tình cảm hơn như thế. Thấy hai chị khóc nhiều em chạy đến an ủi: "chị ơi đừng khóc nữa, bà về với Chúa rồi, chị phải vui cho bà mới đúng chứ". chẳng hiểu sao một đứa trẻ con mới 6 tuổi mà có thể nói ra được những lời đó. Với chị em thật là một điều tuyệt vời nhất mà Chúa đã ban tặng Ngày chị bắt đầu đi học đại học, em khóc lên khóc xuống vì nhớ chị, có hôm xe chạy mới đc một đoạn đường ngắn mẹ đã điện :nói chuyện với em này, và rồi có nói được gì đâu, hai chị em khóc nức nở. Xa em chị nhớ lắm, mà em cũng nhớ chị <a href="https://confession.vn/11645-chao-cac-em-chi-k50-neu-hom-nay-tinh-co-oc-confession-11643-nen-cung-muon-chia-se-ve-cau-chuye/" title="nữa" alt="nữa">nữa</a>. Rồi đến lúc em lớn hơn chút nữa, đeo bám chị không thôi. Chị mà về là em có thể bỏ học để ở nhà đợi chị, rồi thi thoảng lại bắt mẹ gọi xem chị về tới đâu rồi. Về đến nhà thì ôm chầm lấy chị, hôn lấy hôn để. Đây có lẽ là khoảnh khắc hạnh phúc nhất của chị, cô em gái bé bỏng à. Đôi lúc hai chị em ngồi chơi với nhau, em lấy hết can đảm nói nhỏ với chị: "chị ơi em thương chị nhất trên đời" rồi hôn nhẹ lên má chị. Trời Ơi! đứa em gái bé bỏng của tôi. Chị chẳng biết phải nói gì chỉ biết rằng chị thương e nhất trên cuộc đời này. Ngày em đi học mẫu giáo, những lần chị về cứ bắt chị đi đón. Đôi khi chị còn trêu em là Linh thối, em cau mày, em thơm mà, thối cái chi. Mới có 4 tuổi mà em đã nhớ đc cả họ cả tên của các bạn trong lớp, e đọc vanh vách cho chị nghe. Khoảnh khắc đấy chị thầm nghĩ em không phải dạng vừa đâu. Đến khi bắt đầu học lớp 1, mẹ lo em không theo kịp các bạn vì ngày mẫu giáo em đi học bữa đực bữa cái. Nhưng nỗi lo đó của mẹ được báo đáp rất nhiều: rằng em là đứa cực kì thông minh, chăm chỉ, nếu ko thể nói quá là ranh ma. Dù không được đi học thêm như các bạn khác nhưng em vẫn học giỏi nhất lớp, được thầy cô và bạn bè <a href="https://confession.vn/14042-em-se-cua-o-chi-vi-chi-trong-tuong-lai-se-la-nguoi-con-gai-co-su/" title="yêu" alt="yêu">yêu</a> mến. Có lần mẹ kể, không cho em đi học thêm vì sợ này nọ. Nhưng rồi thấy em học tốt, cô giáo lại bảo chở vào nhà cô kèm cho. Rồi cứ thế em chăm chỉ từng ngày và rồi ngày hôm nay đi thi học sinh giỏi em được giải nhất. Yêu nhất em gái của chị. Để có được những điều tuyệt vời đó em chị đã nỗ lực rất nhiều. Cách đây vài tuần em sốt liền 2 tuần, phải tiêm, phải uống thuốc, đã gầy nay lại còn gầy hơn. Hai chị thương em lắm nhưng không biết phải làm gì. Chỉ có bố mẹ với ông là ở bên chăm sóc em thôi. Đôi khi em còn kể với chị rằng e chưa làm xong bài tập em lo lắm. Chị không nghĩ mới có học lớp 2 mà e đã áp lực như vậy đâu. Với cái lứa tuổi như em dù có không làm bị cô mắng cũng chẳng sao. Thế mà em lại nghĩ thấu đáo như vậy. Thương em. Ngày hôm nay, dù chị chưa làm được gì nhiều cho em , cho bố mẹ hay cho gia đình ta. Nhưng chỉ cần có gđ bên cạnh chị sẽ cố gắng hết sức. Yêu thương em. Hãy học thật tốt <a href="https://confession.vn/14173-chia-tay-vi-anh-em-grab-trong-ao-ho-con-trai-cung-kho-hieu-ko-ke/" title="để sau" alt="để sau">để sau</a> này làm cô giáo, được gần bồ mẹ như ước mơ của em nhé. (Sẽ có quà cho em về vụ học sinh giỏi nhé). <3 <3 <3 YÊU EM: CÔ GÁI TUỔI HỔ CỦA CHỊ