Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14240: TÌNH YÊU BẮT BUỘC PHẢI CÓ TÌNH DỤC??? Yêu nhau 2 năm không bằng
Hình mô tả cho bài confession
#14240: TÌNH YÊU BẮT BUỘC PHẢI CÓ TÌNH DỤC??? Yêu nhau 2 năm không bằng 1 cô gái mới quen đã lên giường... Mình viết ra những dòng này trong trạng thái đau đớn cùng cực và chán ghét chính bản thân mình. Đây chỉ là những tâm sự mà mình không thể nói cùng ai trong khoảng thời gian thực sự là quá khó khăn với mình ngay lúc này. mình và anh yêu nhau từ năm ba đại học, sau lần đi phượt nhóm cùng nhau đã nảy sinh tình cảm. Chuyện không đơn giản đến thế khi mình là người thổ lộ. Trong nhóm có 1 bạn nữ cũng thích thầm anh, bạn ấy xinh hơn , cao hơn, nhà giàu hơn mình rất nhiều. Tuy nhiên, 2 đứa mình cũng rất thân nhau và mình cũng quý mến bạn ấy. Nhưng rồi một ngày em nhận ra mình <a href="https://confession.vn/cach-hoc-tieng-anh-hieu-quacung-ban-be/" title="đã yêu" alt="đã yêu">đã yêu</a> anh từ lúc nào không biết, em ghen khi thấy anh cười nói với cô gái khác, em sợ anh sẽ đồng ý khi bạn ấy thổ lộ, em cực kì sợ hãi, thế là với sự ích kỷ và nhỏ nhen của mình, em đánh liều nói ra tình cảm của mình, mặc cho người ta dèm pha "cọc đi tìm trâu", rồi bị anh từ chối, em buồn lắm, không thiết ăn uống, học hành, cả ngày chỉ nghĩ tới anh, anh nói không tin tưởng em, sợ em chỉ là cảm xúc nhất thời, em không từ bỏ hy vọng, cố gắng chứng minh cho anh thấy em rất nghiêm túc, lần đầu không được em vẫn đeo bám đến lần thứ 2, thứ 3 và rồi anh cũng đồng ý. Khỏi phải nói, lúc đó em đã vui sướng và hạnh phúc biết bao, cho dù phía sau mối tình mong manh đó, em đã phải từ bỏ một người bạn. <a href="https://confession.vn/12554-duyen-so-la-co-that-em-la-cuu-sv-cua-truong-con-anh-la-bac-si-em-gap-anh-trong-1-hoan-canh-co/" title="Phải" alt="Phải">Phải</a>, cô bạn thân ấy cảm thấy ghê tởm em, căm ghét em, thậm chí không còn muốn nhìn thấy em trên lớp. Em đã đau khổ, dằn vặt nhưng em chấp nhận vì với em, anh quan trọng hơn tất cả. Một năm đầu yêu nhau em đã rất hạnh phúc, lúc đó vì cả 2 còn là sinh viên, cũng chẳng dám ăn chơi gì nhiều, chỉ là quán cóc, vỉa hè hay đi dạo cùng nhau là cũng thấy hạnh phúc lắm rồi. Mỗi khi đi đâu xa, anh sợ trời nắng mà em thì hay lạc đường, dù có buồn ngủ cũng cố căng mắt lên mà đưa em đi. Rồi có lần em bệnh nằm viện, anh chăm em suốt cả tuần, ngồi trong bệnh viện lau tay cho em, đọc sách cho em ngủ, ai đi ngang cũng phải trầm trồ ngưỡng mộ. Lúc đó em càng thấy sự đánh đổi của mình là xứng đáng. Quen nhau được khoảng 1 năm thì mình và anh cũng tiến tới giai đoạn xa hơn, chúng mình cũng có ngủ chung với nhau, nhưng chuyện kia thì vẫn không làm được, cả mình và anh đều là lần đầu, nhưng có lẽ phần lỗi của mình nhiều hơn, mình không có kinh nghiệm, cũng không biết cách để thỏa mãn đối phương. Em thuyết phục anh cho thời gian để cả 2 cùng cố gắng. Cứ thế, bọn mình vẫn ngủ với nhau, ôm hôn nhau, nhưng chẳng thể nào đi được đến cung bậc cao hơn... Rồi khi ra trường, anh tìm được việc làm trong một khách sạn lớn, lương cũng khá, anh bắt đầu quan tâm ngoại hình hơn, ăn mặc chải chuốt hơn và đi chơi tụ tập với bạn mới ở bar, pub nhiều hơn. Anh dần thay đổi.... Rồi một hôm anh nhắn tin nói anh không thể chiều chuộng, quan tâm em nhiều như trước nữa, em hãy tìm người khác đi, tốt hơn anh, anh không muốn bỏ lỡ thanh xuân của em... em khóc lóc níu kéo, anh không cho em cơ hội, thậm chí còn unfriend FB em khóc như mưa, chạy sang nhà anh, đợi trước cửa nhà 3h dưới mưa, anh không ra... thật ra vì lúc đó anh đang ngủ say không đọc được tin nhắn. Cuối cùng em cũng hẹn được anh một cuộc gặp. Em nói em không cần ai hết, chỉ cần anh, anh không yêu em cũng được, chỉ cần em yêu anh là đủ rồi... vậy là, nhờ mặt dày níu kéo như thế, em cũng đã có thêm được nửa năm bên anh. Lại hẹn hò, lại... em cố gắng chủ động nhiều hơn, anh bảo gì em làm nấy trong chuyện kia, nhưng cuối cùng vẫn không được, em sợ đau, cả người cứng lại không thả lỏng được và thế là anh dừng lại. Hôm qua, anh nói có chuyện muốn tự thú, anh nói đang thích 1 người, người đó cũng thích anh và biết anh đã có bạn gái. Hai người đã ngủ với nhau rồi, và người đó không muốn làm người thứ ba,anh thấy có lỗi với em và xin em hãy từ bỏ anh đi. Thật tâm em đau đớn biết dường nào, nhưng một lần nữa, lý trí không thắng nổi con tim em,em nói: vậy anh hẹn hò thử đi, nếu anh yêu người đó thật sự, em sẽ buông <a href="https://confession.vn/140-con-gai-la-1-sinh-vat-song-kho-chieu-nhat-cai-trai-at-nay-nguoi-ye/" title="tay" alt="tay">tay</a>, còn nếu như đó chỉ là ngộ nhận, em sẽ coi như đó chỉ là những bồng bột của tuổi trẻ, bởi do em cũng có 1 phần lỗi. Thật là đau đớn làm sao, anh nói anh phải chịu trách nhiệm với người ta, anh biết chịu trách nhiệm với 1 người vừa mới quen không bao lâu đã cùng anh lên giường, còn với em sao anh không thèm 1 lần nhìn lại, 2 năm qua, em yêu anh từ những ngày anh còn là chàng sinh viên hiền lành, nhút nhát, sống nhờ trợ cấp gia đình...đến ngày anh làm ra tiền dư dả rồi, anh muốn chịu trách nhiệm với người con gái đó. Em không trách người thứ ba, vì lựa chọn là do anh, và cũng là do em bất lực, không thể đáp ứng cho anh, em không thể tiếp tục mặt dày níu kéo một người đã không còn yêu mình nữa... Được rồi, em toại nguyện cho anh, người con gái này đã phải tranh giành với bạn thân của mình để được ở bên anh nhưng cuối cùng lại không thể nhìn anh mệt mỏi và miễn cưỡng khi bên em. Chúc anh hạnh phúc, và mong người con gái ấy sẽ yêu anh hơn em đã yêu anh. p/s: đừng thấy có lỗi, là do em tự mình đa tình. Tạm biệt tình yêu duy nhất của em. ST