Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14236: Nếu bố và nội còn sống....... 1h:24p ngày 4/3. Hôm nay tròn 10 năm
Hình mô tả cho bài confession
#14236: Nếu bố và nội còn sống....... 1h:24p ngày 4/3. Hôm nay tròn 10 năm bà mất, cũng là hơn 10 năm sau sự ra đi của bố. Và 10 năm ấy con đã thực sự trưởng thành và mạnh mẽ hơn rất nhiều. 10 năm trước, con là một đứa con gái yếu đuối được sống trong sự chở che và bao bọc của bố và nội. Mẹ bỏ bố con mình đi khi con còn nhỏ xíu, những kí ức về mẹ trong con bây giờ vẫn còn mờ ảo. Con chẳng nhớ nổi khuôn mặt mẹ thế nào, cũng không nhớ rõ lắm lần cuối cùng mẹ ôm con là bao lâu, kí ức duy nhất mà con được biết là con được thừa hưởng nét đẹp của mẹ. Con từng hận mẹ, nhưng rồi nội bảo cũng vì bố và mẹ không hợp nên mẹ mới bỏ đi, rồi sau này khi lớn lên con sẽ hiểu vì sao mẹ làm vậy. Nhưng giờ đây khi con đã thực sự trưởng thành con vẫn không thể tha thứ và hiểu được vì sao năm ấy mẹ lại dứt khoát phải bỏ rơi con khi con còn chưa học cách viết và đánh vần tên mẹ. Năm tháng tuổi thơ trôi qua trong con thật bình yên và hạnh phúc. Nhà có 3 người : con, nội và bố nhưng chưa bao giờ con cảm thấy cô đơn và lạc lõng. Bố luôn là người đồng hành cùng con trên mỗi chặng đường. Con đã từng trải qua nỗi sợ hãi khi lần đầu xuất hiện kinh nguyệt, con cũng đã từng được nếm thử vị đắng của tình yêu khi cậu bạn cùng bàn con thích nói ghét con vì con không có mẹ, con cũng từng trải qua cảm giác xấu hổ tột cùng khi bị tụt từ vị trí thứ 5 xuống vị trí thứ 30 chỉ vì mải mê yêu đương.....Nhưng sau tất cả những chuyện đấy bố vẫn luôn là người ở bên con, nghe con tâm sự và chẳng bao giờ la mắng khi con phạm lỗi. Năm con học lớp 11, bố bị người ta lừa mà mất hết tiền bạc, cũng may còn ngôi nhà do bà đứng tên nên chúng ta vẫn còn có chỗ ở. Khoảng thời gian ấy thực sự khó khăn đối với gia đình mình. Mọi chi phí sinh hoạt đều nhờ vào đồng tiền ít ỏi bà đi làm ruộng thuê cho người ta. Tiền lương của bố khi ấy chỉ đủ để đóng tiền học phí cho con. Con từng nghĩ sẽ nghỉ học ở nhà đi làm thuê phụ giúp bố và bà <a href="https://confession.vn/13991-cuoi-vo-duyen-tu-dung-ang-cuoi-anh-nguoi-yeu-cau-vao-ui-roi-quay/" title="nhưng 2" alt="nhưng 2">nhưng 2</a> người không cho con làm chuyện đấy. Bà bảo con bố gắng học, mai sau làm kinh tế giỏi kiếm tiền nhiều nuôi bà với bố cũng chưa muộn. Những ngày sống quen với sung sướng bỗng một ngày cơm chẳng đủ để ăn đối với con thật khó, nhưng chẳng bao giờ con đòi hỏi, chỉ cần bữa cơm có duy nhất bát nước mắm nhưng đầy đủ gia đình với con là điều hạnh phúc nhất. Thế rồi, một ngày tuần đầu lớp 12 con đang ngồi học thì cô giáo bảo con về nhà có việc gấp, quãng đường về nhà con đã suy nghĩ rất nhiều, con tưởng tượng mẹ sẽ về rồi gia đình minh đoàn tụ, con sẽ nói với mẹ là con tha thứ cho mẹ. Bao viễn cảnh tươi đẹp đã hiện ra trong tâm trí con khi ấy. Đến đầu ngõ con nghe tiếng nội gào lên gọi tên bố, con chạy thật nhanh vào nhà nhưng chẳng kịp nữa rồi. Bố nằm đấy với chiếc khăn đậy trên mặt. Người ta bảo bố bị cảm. Con còn chưa được nhìn mặt bố lần cuối. Con không nhớ mình đã khóc trong bao lâu nữa, con chỉ nhớ cảm giác lúc ấy nó đau đớn thế nào. Còn đau hơn cả hàng ngàn vết dao đâm thẳng vào ruột gan con. Bố ơi, con còn chưa kịp kể cho bố nghe về việc con được chọn vào đội tuyển HSG môn toán , con còn chưa kịp khoe với bố về việc được cô khen học tập tiến bộ, con vẫn còn chưa nói với bố là con sẽ cố đậu NEU để hoàn thành ước mơ của bố năm ấy.....sao bố đi nhanh quá vậy. Bố mất, bác cả bảo sẽ cho con tiền để con tiếp tục việc học. Thế là con vẫn còn được đi học bố ạ. Sau sự ra đi của bố, bà bị ốm nhiều lắm, sức khỏe cũng giảm đi đáng kể. Rồi tự nhiên bà bị trúng gió khi đi rắc phân cho nhà cô Thắm. Bà bị liệt nửa người đấy bố biết không. Bao nhiêu chuyện xảy đến với oưcon cùng một lúc. Lúc đấy con chỉ muốn buông xuôi, bỏ giở việc học hành để kiếm tiền và dành nhiều thời gian chăm sóc bà. Nhưng mỗi lần con nhớ đến bố, lương tâm con lại không cho phép con làm vậy. Vừa chăm sóc cho bà, vừa phải lo chuyện nhà cửa, vừa phải ôn luyện để thi học sinh giỏi, thật lòng với con mệt mỏi vô cùng. Những ngày bà nằm bất động trên giường, các bác đùn đẩy nhau chăm bà, người kêu bận chuyện gia đình bên chồng , kẻ than vãn không có thời gian vì mải mê kiếm tiền. Ngày ngày họ mang bát cháo nguội sang đút tống đút táng cho xong rồi về. Bố ơi, cuộc đời này nhiều điều thú vị bố nhỉ. Bà đã mất công nuôi nấng họ nhưng khi về già, lúc bà cần họ nhất thì họ lại xa lánh, viện hết lí do này đến lí do khác để chối bỏ trách nhiệm. Con lúc ấy chỉ hứa với lòng mình sẽ học thật giỏi để chữa bệnh cho bà. Nhưng chẳng kịp rồi bố ơi, người cuối cùng con yêu thương thất cũng lại rời bỏ con. Bà đi vào giữa tháng 5 khi mà chúng con đang gấp rút ôn luyện cho kì thi tốt nghiệp và đại học. Đau sót quá, chỉ trong vòng 1 năm thôi con mất đi tất cả. Thứ duy nhât khiến con tồn tại chính là sự hiện diện của bố và nội nhưng giờ 2 người chẳng còn bên con nữa. Con phải làm sao để tiếp tục sống. Có phải ông trời đã quá bất công với con không? Đám tang bà con không khóc, không phải vì con không thương bà mà vì con làm gì còn nước mắt nữa mà khóc bố ơi. Người ta xì xào nhau bảo con mất dậy không biết nghĩ, không biết chăm bà, suốt ngày mải mê học hành. Còn những con người kia họ gồng mình lên gào thét như thể họ đau lòng lắm. Giả tạo và đáng khinh. Những lúc bà nằm đấy, một mình con chăm sóc cho bà nhưng họ luôn kể với người ta là con không để ý đến bà, rằng con bất hiếu, rằng vì con nên bà mới bị như thế. Họ đâu có tư cách để nói với con điều đó bố nhỉ? Bố biết không, khi cả 2 người rời xa con, họ luôn hắt hủi và mắng chửi con. Bác cả bảo không cho con tiền học nữa. Nhưng chỉ còn chưa đầy 2 tháng nữa là đến kì thi tốt nghiệp. Bao nhiêu sự cố gắng và nỗ lực mà bấy lâu nay bố và nội kì vọng lại đổ xuống sông xuống biển hết ư? Nhưng bố ơi nhà còn không có mà ở, cơm vẫn phải nhục nhã đi ăn nhờ thì con biết lấy tiền đâu để lo học phí và sinh hoạt khi con lên thành phố học tập. Rồi con nghỉ 1 tuần trên lớp, cô giáo và các bạn có động viên con nên tiếp tục, con cũng muốn lắm chứ nhưng mà......con phải làm gì khi chẳng có cái gì trong tay. Ước mơ của bố con rất muốn thực hiện. Người ta bảo ông trời chẳng lấy đi của ai cái gì, đúng thật bố à, nhà trường keeu gọi tấm lòng hảo tâm giúp con được một chút tiền nhỏ, tiền thưởng giải nhất học sinh giỏi cấp tỉnh con cũng được 1 chút. Cô giáo chủ nhiệm bảo con cứ cố gắng, có gì cô sẽ giúp đỡ Năm ấy con đậu NEU khoa kiểm toán với số điểm 26,25. Vậy là ước mơ được học NEU của bố con mình thànhhiện thực rồi bố ạ. Ngày con khăn gói lên Hà Nội các bác đều cấm cản con, họ bảo không có tiền con không làm được gì đâu, họ bảo chỉ cần con đi thì đừng trở về nữa. Nhưng rồi con vẫn quyết tâm đi, con thà ngủ ngoài đường còn hơn là làm con ở rồi hàng ngày nghe người ta trách móc mắng mỏ khi con không làm gì sai. Vậy là hành trang con mang bên mình là vài bộ quần áo,bức ảnh của bố con mình và nội cùng với 789 nghinf tiền mọi người ủng hộ và thưởng học sinh giỏi. Quãng thời gian đầu một mình bươn trải thật khó khăn với con bố ạ, một mình con lang thang trên thành phố, có những hôm con phải ngủ tạm ở ghế đá vì không tìm được nhà trọ. Rồi các anh chị sinh viên giúp đỡ con, các anh chị chỉ con cách viết đơn để được ở KTX. Con đã làm việc rất vất vả, con làm rất nhiều việc bố à. Nhiều lúc con mệt mỏi lắm chứ, nhiều lúc nhìn bạn bè ăn nọ ăn kia, mua quần áo đẹp con cũng thèm khát lắm chứ nhưng rồi nghĩ đến bố và nội con con lại có động lực tiếp tục cố gắng. Bố ơi, khi con nhìn các em <a href="https://confession.vn/huong-dan-cai-nhau-voi-ban-gai-ung-cach-nguon-quynh-aka/" title="được" alt="được">được</a> bố đưa đi thi con thấy tủi thân vô <a href="https://confession.vn/thich-1-nguoi-khong-thich-minh-cam-giac-the-nao-_____-1-toi-that-su-ra/" title="cùng" alt="cùng">cùng</a>, khi đứng trước kì thi quan trọng nhất của cuộc đời, người đồng hành bên con chẳng phải bố, giá mà lúc ấy bố còn sống thì chắc chắn bố sẽ đưa con đi thi bố nhỉ. Bố sẽ không để con phải tự đi một mình đâu. Con gái của bố giờ đã 29 tuổi rồi, giờ con đang làm trưởng nhóm kiểm toán của một công ty về xuất nhập khẩu. Nhiều lúc phải đi công tác tỉnh họ tỉnh kia, có nhiều món ngon vật lạ con đều muốn mua về cho bố và nội, nhưng tiếc thay bố và nội không còn nữa.........29 tuổi con chưa yêu ai cả, con cũng chẳng đủ can đảm để bắt đầu một mối quan hệ vì con sợ, sợ cảm giác chia li. 10 năm rồi bố nhỉ? 10 năm rồi bố vẫn mãi ở tuổi 45 còn con con đã gần chạm ngưỡng 30. Con giờ đây trưởng thành và lí trí. Những khó khăn và vấp ngã trong quá khứ đã tôi luyện con trở nên thật kiên cường và mạnh mẽ. Nhìn con như vậy bố tự hào chứ bố? Nội cũng sẽ tự hào về con bố nhỉ? Hôm nay là ngày giỗ của nội, sáng sớm con sẽ lại ra chợ mua hoa, mua quả và đồ ăn về thắp hương. 10 năm qua con chẳng quay về nhà, 10 năm qua con chẳng còn giữ liên lạc với những con người đó nữa. Căn nhà ấy chắc họ cũng bán rồi chia nhau. Con không chắc nữa, nhưng nhỡ sau này con có con, con sẽ kể cho nó nghe về bố, về nội,về những ngày tháng hạnh phúc mình sống bên nhau. Chắc chắn nó sẽ tự hào và ngưỡng mộ 2 người lắm. Bố và nội cứ mãi dõi theo con như thế này nhé, con vẫn ổn, vẫn sống tốt và làm nhiều điều có ích để 2 người tự hào. Con của 2 người PTQN