Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14236: Lúc tôi viết ra những dòng này đây. Tôi thật sự thấy lòng mình
Hình mô tả cho bài confession
#14236: Lúc tôi viết ra những dòng này đây. Tôi thật sự thấy lòng mình bế tắc. Đối với 1 cô gái như tôi, dường như hạnh phúc quá xa xỉ. Vừa tỉnh lại trong cơn ác mộng khi bị lừa vì yêu hết lòng 1 kẻ đã có vợ trong suốt 2 năm . Tôi thức dậy bàng hoàng và gục ngã. Bao mộng tưởng xây dựng tương lai và cố gắng phấn đấu vì tình yêu cũng vụt mất khỏi tầm tay. Tôi hoang mang trôi dạt giữa dòng đời bất định, tôi sống những ngày tháng tẻ nhạt cho đến khi tôi gặp được anh- 1 người đàn ông tuyệt vời nhất trên đời này. Anh thương tôi như cái cách mà cha mẹ vẫn thương tôi. Anh chăm tôi từng miếng ăn giấc ngủ. Tôi thích đi du lịch, anh tranh thủ nghỉ phép đi cùng tôi. Những khi tôi đi mua quần áo, anh cũng chẳng ngại đi chung. Có lần tôi hỏi vui : Trong shop toàn khách nữ, người ta nhìn anh kìa, anh không ngại à? Anh vẫn vui vẻ tươi cười : Anh đi chọn quần áo cho em yêu. Anh lựa từng cái cho tôi, anh ngồi ngoài <a href="https://confession.vn/la-thu-tuyet-menh-cua-1-ban-hoc-sinh-lop-10-oc-thu-tuyet-menh-chau-hoc/" title="phòng thay" alt="phòng thay">phòng thay</a> đồ và đợi chờ tôi bước ra cho tôi những nhận xét. Cái gì miễn tôi thích là anh cũng gật gù. Anh ân cần và dịu dàng như thế. Thỏi son anh lựa cho tôi. Đôi giày anh tự mình cuối xuống để ướm vừa chân tôi. Người yêu tôi là cảnh sát. Mặc bộ quân phục đó trên người anh vẫn chẳng ngại khi phải cúi xuống thử giày giúp tôi. Những lúc như vậy tôi thấy thương anh đến lạ. Anh còn làm chàng shipper thân thiện của tôi nữa. Tôi có công việc kinh doanh riêng. Nói chung thu nhập cũng ổn khiến tôi chi tiêu trong tháng cũng đỡ chật vật hơn đa phần sinh viên. Công việc tôi được đỡ đần nhiều từ khi có anh . Có những hôm tan tầm trên người vẫn còn mặc luôn nguyên bộ quân phục, anh rảo bước trên từng tuyến đường giúp tôi giao hàng cho khách. Đến khi về nhà thì khe khẽ nộp tiền cho vợ. Hihi Yêu nhau cũng gần hai năm. Giờ tôi đã chuẩn bị ra trường và việc làm cũng dần ổn định. Nhớ những hôm đi làm về mệt mỏi chẳng buồn ăn uống. Anh luôn đến thăm tôi với 2,3 túi đầy ắp thức ăn. Có hôm tôi về muộn. Về nhà luôn thấy 1 túi thức ăn bỏ trong 1 cái xoang to có đậy nắp. Cảm giác cứ như vớ được quà. Cứ nghĩ giống như ông già Noen mang quà đến bên ngoài cửa sổ. Anh tặng quà cho tôi theo cách chẳng giống ai... Bỏ tất cả vào trong chiếc xoang. ^^Anh luôn biết tôi thích ăn gì, thích uống gì, và thích làm những gì. Từng chặn đường trưởng thành của tôi luôn có dấu chân anh đồng hành. Tôi đi thi hùng biện, anh đi theo tiếp sức, tôi đi thi MC anh cũng chạy theo đón đưa. Từng chặn đường từng dấu ấn tôi nhớ như in, 10 <a href="https://confession.vn/9790-me-van-vay-minh-k52-i-lam-uoc-2-nam-nha-thi-kho-khan-bo-mat-som-khi-minh-lop-10-me-tu-tay-nuoi/" title="năm" alt="năm">năm</a> hay 20 năm nữa tôi sẽ mãi không bao giờ quên Cứ ngỡ cuộc sống hạnh phúc viên mãn. Anh cũng tỏ ý cưới xin. Ấy thế mà... Bố mẹ tôi lại ngăn cấm. Um chính xác là tại lại vừa cãi nhau với bố mẹ xong. Mới vừa khi nãy đây khi bố mếu máo, mẹ khóc nức nở tôi đã phải chấp tay quỳ xuống và vái lạy xin lỗi. Tôi hứa là chia tay, tôi hứa sẽ không yêu nữa, tôi nói tôi ở vậy lo cho bố mẹ khi nào bố mẹ bỏ tôi thì tôi sẽ tìm hạnh phúc cho riêng mình. Hình như tôi đã nói sai, chỉ trách sao tôi giống chị tôi thế. Chị tôi cũng bị gia đình cấm cản vì yêu 1 anh nghề nghiệp bấp bênh trong khi chị tôi là viên chức nhà nước . Chị buồn và quyết tâm chẳng quen ai, chỉ lén lút qua lại với anh chàng kia. Ừ thì.. Năm nay chị tôi đã 29 tuổi. Cái tuổi cũng chẳng còn trẻ cho 1 đời thanh xuân của con gái nữa. Giờ chị vẫn thui thủi có 1 mình. Bố mẹ thì đau khổ vì ngoài 50 vẫn không có phước phần để nhìn mặt cháu. Giờ thêm tôi đi theo vết xe đổ của chị, làm sao mà bố mẹ không ức cho được. Nhưng tôi nào có vui, tình cảm của tôi tính thế nào? Ba mẹ nói không muốn tôi quen xa. Làm dâu xa. Trong khi gia đình anh ấy rất tốt, anh ấy lại thương yêu tôi, lại sống đầy trách nhiệm. Chúng tôi cách nhau khoảng 250km, chỉ có 6,7 tiếng đồng hồ ngồi xe. Có lúc vì quá thương tôi anh đã nói 1 câu thế này : Anh biết em lấy anh e sẽ chịu nhiều thiệt thòi nhưng anh sẽ cố gắng bù đắp cho em, 2,3 tuần anh sẽ sắp xếp đưa em về thăm nhà 1 lần. Anh hứa và chi phí đi lại anh lo được cho em. Chẳng biết anh hứa thiệt hay hứa đùa. Nhưng tôi thấy nơi khoé mắt anh cũng đỏ hoe. Anh sợ thấy tôi khóc.... Kế hoạch tương lai tôi vạch ra, bố mẹ bác bỏ. Bố mẹ bảo thà ở rể hoặc về nhà có đất sẵn hai vợ chồng xây nhà ở riêng, chứ nhất quyết không lấy xa. Bố mẹ muốn thấy con hằng ngày. Nhưng bố mẹ ơi, chẳng lẽ bố mẹ giữ con suốt đời. Giờ con có lấy chồng gần thì chẳng lẽ ngày nào con cũng về nhà bố mẹ đẻ sao? Bố mẹ ơi, 1 thằng đàn ông với lòng tự trọng chẳng ai muốn ở rể đâu? Con cũng chẳng muốn vợ chồng lấy nhau mà dựa dẫm vào bố mẹ. Con muốn sống 1 cuộc đời đáng sống, 1 cuộc đời của riêng con, tự thân lập nghiệp để bố mẹ hãnh diện vì con và để chứng minh lựa chọn của con là đúng. Bố mẹ ơi! Cớ sao bố mẹ không cho con có được hạnh phúc thật sự. Cớ sao anh ấy vì con đã nhún nhường quá nhiều thứ rồi mà bố mẹ vẫn không hài lòng. Thà bố mẹ chê anh xấu, anh nghèo, chúng con còn tìm cách khắc phục được, mẹ chê anh ở xa, anh muốn về với con thì anh phải bỏ việc sao? Bố mẹ ơi, tiền đâu để anh xin chuyển công tác cùng con khi anh là con trai út trong gia đình. Bố mẹ ơi Sao bố mẹ lại nói con trù dập cho bố mẹ chết để con được quen anh ấy. Bố mẹ nói ra có biết con đau lòng đến mức nào không? Đầu con đau như búa bổ, anh gọi điện cho con và thủ thỉ vào tai con, an ủi con. Vâng bố mẹ đã thắng! Chúng con còn 2 tháng nữa để yêu nhau. Còn 60 ngày nữa để chúng con bên nhau. Nhưng trước khi đến ngày đó chúng con sẽ cố gắng 1 lần nữa. Còn nước còn tát - anh nói vậy. Anh sẽ <a href="https://confession.vn/10595-am-cuoi-cua-em-ung-moi-anh-anh-khong-the-en-uoc-au-gui-co-gai-a-tung-la-cua-anh-co-gai-tung-vi/" title="về nhà" alt="về nhà">về nhà</a> và khẩn xin bố mẹ suy nghĩ lại. Giờ đây con buồn lắm. Anh cố tỏ ra mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho con. Anh cũng đồng ý là nếu cố gắng lần cuối cùng mà không cứu vãn được anh sẽ buông tay con. Hỡi ôi, 2 năm trôi qua nhanh như 1 cái chớp mắt. Nói cắt là cắt ngay. Nói không được phép là phải bỏ ngay. Thấy bố mẹ khóc con sao cầm lòng được. Con hi sinh hạnh phúc của con vì tuổi già an nhàn của bố mẹ. Gã con gái đi xa. Đâu phải là con bỏ xứ đi luôn. Bố mẹ ôm ấp con... Đến bao giờ? Lời cuối cùng... Anh ơi em thương anh. Mong rằng nếu chẳng đến được với nhau. Kiếp sau lại có duyên lẫn nợ