Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14235: Áp lực cuộc sống, gia đình, Hôm nay tôi buồn thế này. Ở tuổi
Hình mô tả cho bài confession
#14235: Áp lực cuộc sống, gia đình, Hôm nay tôi buồn thế này. Ở tuổi 23, tôi lưng chừng.... Tuổi 23, tôi thấy yếu đuối một cách kinh khủng, khi mà bước vào đời với 2 bàn tay trắng. Có lẽ đến giờ phút này tôi đã bất lực với tất cả. Hôm nay , không biết vì điều gì mà nước mắt tôi cứ lăn dài, ngăn mãi không được. Phải chăng vì mấy câu <a href="https://confession.vn/12567-cau-hat-i-to-mua-o-an-cho-lam-the-nao-e-cua-c-trai-ma-lai-co-o-an-em-chua-bao-gio-thay-tan-tra/" title="nói của" alt="nói của">nói của</a> bố mẹ hay do bản thân suy nghĩ quá nhiều? Lòng tôi đau lắm, thực sự đau lắm... Mà thực ra thì cũng phải, do bản thân ngu dốt, còn tủi thân gì nữa. Bố mẹ bảo tôi ngu lắm, mang tiếng học mấy năm đại học ra trường làm ở công ty vớ vẩn, không ổn định. Tuổi 23, tôi vừa tốt nghiệp từ 1 trường đh ở hà nội. Tự mình bươn trải với cuộc sống ở đô thành với 1 công việc đúng ngành học nhưng mức lương chưa cao. Bởi đặc thù ngành của tôi cần nhiều kinh nghiệm hơn một số ngành khác. Giờ đây, tôi buồn, tôi khóc vì nhiều lý do lắm. Chắc chẳng ai có thể hiểu được con người tôi hết, kể cả bố mẹ tôi. Chỉ vì thương ba mẹ vất vả vì các con, trong đầu tôi lúc nào cũng nghĩ phải tiết kiệm tiền như thế nào, kiếm tiền ra sao để hàng tháng cho e gái đóng tiền phòng, rồi còn lại gửi về <a href="https://confession.vn/11823-khi-vo-va-em-gai-la-ban-than-minh-hoc-k50-cung-moi-cuoi-vo-uoc-nua-nam-thoi-chuyen-cung-rat-la/" title="nhà" alt="nhà">nhà</a> cho bố mẹ. Dường như tôi luôn suy nghĩ trong vòng luẩn quẩn đó và không thể thoát ra được, cũng chính là nghĩa vụ , trách nhiệm của bản thân. Đi công ty, các chị đồng nghiệp cũng biết hoàn cảnh của tôi, có chị bảo mới ra trường nhưng bị bố mẹ tạo áp lực cho e lớn quá. Tôi chỉ cười ngượng và nói: Thì đó là trách nhiệm của e mà, vì e là con cả trong gia đình,mà bố mẹ e còn nuôi e nhỏ ở nhà nữa ạ. Nhưng bố mẹ đâu biết rằng , cũng vì mong muốn có tiền cho bố mẹ nhiều hơn mà con chọn ở phòng trọ rẻ tiền, ăn uống hàng ngày luôn phải tiết kiệm tối đa, ko dám mua đồ mặc dù bản thân thấy cần thiết đối với công việc. Và thực sự đến ngày hôm nay, tôi đã vô cùng mệt mỏi. Tuổi 23, tôi đã từng lạc quan và chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện viển vông như biến mất đi hay mong chưa từng tồn tại cả. Nhưng sao giờ đây tôi lại xuất hiện ý nghĩ vậy nhỉ- muốn được đi xa về nơi nào đó một mình, bình yên, thanh thản, ko có những muộn phiền, lo âu, xô bồ của cuộc sống ngột ngạt này nữa. Phải chăng tôi ko còn tự tin, lạc quan như trước nữa rồi. Tuổi 23, khi mà viết những dòng này tôi đã khóc rất nhiều, cuộc sống này khó khăn lắm nhưng biết làm sao bây giờ. Vẫn tưởng có bố mẹ hiểu cho , sẽ động viên con nhưng nay nghe bố nói qua điện thoại , một lần nữa khiến con buồn lắm, Hoá ra bố mẹ ko hiểu cho mình như mình nghĩ, cái mà bố mẹ quan tâm nhiều chỉ có lương như thế nào, được tăng lương chưa, sao mãi ko được tăng lương, làm thế thì làm làm gì, được bao nhiêu thì mang về cho bố mẹ.... Chứ bố mẹ đâu có quan tâm đến suy nghĩ của con, đến con sống như thế nào, có tốt không, có ốm không? Thực ra nhiều lúc áp lực công việc mệt mỏi, ốm đau, con cũng chẳng dám kể với bố mẹ, sợ bố mẹ lo lắng cho con. Và đến hôm nay, con chỉ muốn mạnh dạn nói ra rằng bố mẹ có thực sự quan tâm đến con gái của bố mẹ không ạ? Con đã suy nghĩ rất nhiều, mỗi lần như vậy con tủi thân lắm bố mẹ có <a href="https://confession.vn/10021-neu-anh-muon-ghen-voi-no-thi-bien-i-em-the-voi-cac-bac-cau-noi-nay-cua-gau-em-ca-cuoc-oi-nay-e/" title="biết" alt="biết">biết</a> không. Con cũng đang phải cố gắng hàng ngày để mong kiếm được nhiều tiền hơn, gửi về cho bố mẹ nhiều hơn nhưng mọi thứ con cần thời gian bố mẹ ạ. Những lúc thế này con cần sự động viên hơn là những lời trách mắng của bố mẹ. Con không biết phải làm thế nào nữa rồi, huhu. Có lẽ ....Mà thôi, không nói được với ai thì viết ra như này cho nhẹ lòng. Cuộc sống mà, đến đâu thì đến. Ngày 03/03/2018 buồn lắm!