Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14231: Để tôi kể các bạn nghe một câu chuyện, câu chuyện bắt đầu từ
Hình mô tả cho bài confession
#14231: Để tôi kể các bạn nghe một câu chuyện, câu chuyện bắt đầu từ chiếc "bánh bông lan" Nó bắt đầu từ 7 năm trước, khi một cậu nhóc mới chập chững bước vào cấp 3 với độ tuổi 15. Trường cấp 3 mà nó ( cậu nhóc ) học nằm ngay trung tâm thị trấn, gọi là thị trấn <a href="https://confession.vn/14199-chi-vi-40k-tien-lam-lai-bai-nam-thanh-nien-o-het-moi-trach-nhiem/" title="nhưng" alt="nhưng">nhưng</a> là một thị trấn của miền quê hẻo lánh, nó nằm gói gọn trong một cái huyện nhỏ. Cấp 3 chào đón nó với cái nhìn thật mới mẽ, mọi thứ rất khác, khác rất nhiều với cái nơi mà nó còn là "một đội viên", bạn bè mới, thầy cô mới,... Ở độ tuổi chuyển đổi thể xác cũng như tâm sinh lý, cũng như bao đứa con trai khác, nó bắt đầu biết cô đơn, biết yêu và cần một tình yêu vào lúc này. Rồi cũng vào mùa học, những tuần học đầu tiên nó vẫn chưa thấy được điều nó muốn, rồi tuần nữa lại qua, rồi thêm tuần nữa,...Đến một hôm, có một thứ đã thay đổi cả cảm xúc lẫn tâm hồn nó. <a href="https://confession.vn/13335-that-may-man-vi-anh-cung-accept-dao-toi-ben-nuce-yeu-co-be-ben-n/" title="Phải như" alt="Phải như">Phải như</a> các bạn đang nghĩ, nó đã tìm được thứ mà nó muốn, cô gái " tình yêu đầu". Một buổi sáng chào cờ như bao tuần trước, trong khoảng thời gian mà các lớp vẫn còn loay hoay để ổn định cho mình một chỗ ngồi thật ngay ngắn. Nó cũng vậy, cũng ổn định chỗ ngồi để chào cờ và...bất chợt khi quay đầu nhìn lại những đứa bạn hàng sau, nó lại "say" một ánh mắt của cô gái hàng bên ( lớp nó là 10c9, còn kế bên là 10c8), cô gái ấy không có gì nổi bật giữa đám đông nhưng có một điều làm nó chú ý hơn hết là cô đang cầm trên tay một chiếc bánh bông lan và ăn trong giờ chào cờ =)) ( Các bạn sẽ thấy thật buồn cười đúng ko ạ? ) Và rồi định mệnh bắt đầu từ đó, nó bắt đầu tương tư, bắt đầu nhớ và bắt đầu...làm quen. Mà cái cách nó làm quen cũng khác với bao người, nó nhút nhát, rụt rè ( nhát gái :v ) nên không dám gặp mặt để này kia kia nọ ( đừng hiểu lầm nhee ), nó chỉ dám xé vội một trang vở đang học, xếp đôi và xé theo một hình trái tim, tô thêm chút màu mực đỏ xung quanh, ở giữa có ghi đôi dòng chữ " Cho mình làm quen nhé", cũng chẳng dám đưa tận tay hay tận mặt, nhờ một anh chàng học cùng lớp cô ấy ( anh chàng này là bạn của nó ) đưa giùm... Tưởng chừng như sẽ chẳng hồi âm, vì con gái thời đại này ai lại thích một cách làm quen như vậy. Và rồi đều không tưởng nó lại đến, cô ấy đã nhận được và cô hồi âm nó đúng như cái cách mà nó làm quen cô vậy. Rồi 2 đứa cũng gặp nhau sau cái lần "thư tình" ấy =)). Nơi mà 2 đứa gặp là cái cầu thang ở giữa 2 lớp của nó và người ấy, những câu hỏi ngây ngô " bạn tên gì? : bạn có ny chưa" =)). Hai đứa gập lần 1, lần 2, lần 3 rồi lần thứ n...cũng tại cầu thang đó và rồi tình cảm bắt đầu chớm nở. Hai đứa nắt đầu yêu nhau, bắt đầu hẹn hò, bắt đầu đi chơi và làm những chuyện như bao cặp đôi khác ( nhắn tin, uống cf, trà sữa, đi ăn hoii nha =)) ). Ngày tháng cứ thế trôi qua khi mà kì thi tốt nghiệp THPT đã tới, thấp thoáng 2 đứa đã quen nhau được gần 3 năm học. Tình cảm cứ lớn dần, lớn dần, có đôi lần 2 đứa còn có ý nghĩ là tốt nghiệp xong sẽ cưới nhau :v ( đúng là cái thời trẻ trâu, ăn chưa no, lo chưa tới ) nhưng rồi dự định đó được "gác" lại khi cả 2 bắt đầu đậu đại học. Cô ấy học Sư phạm Sử ở ĐHSP, còn nó thì học một trường ĐH của tỉnh, nhưng cũng là sư phạm. Ngày mà 2 đứa đi học cũng là lúc tình cảm dần phai, môi trường mới, con người mới, nó kích thích thị giác của chúng ta. Những cuộc trò chuyện bắt đầu thưa dần, tin nhắn cũng vậy và rồi điều gì đến nó cũng đến, cô ấy có người mới rồi " chúng ta chia tay " .Câu nói, à không đúng hơn là tin nhắn, nó đến từ cậu nhóc chứ không phải từ cô ấy. Cậu cảm thấy mọi thứ đã quá xa, chẳng còn cứu vãn được nữa và cậu biết rằng đó cũng là điều mà cô ấy muốn, nó thà làm một thằng đểu chứ không để bị " bồ đá " :v. Và rồi mọi chuyện cứ tiếp diễn theo quy luật tự nhiên, nhưng cái còn đọng lại trong nó là rất, rất, rất nhiều kỉ niệm. (Cũng bỏ qua một số phần, chứ cái khoảng thời gian mà 2 đứa quen nhau cũng có nhìu lần cãi vã,...và rồi cũng huề, nhưng chắc đây cũng là cái thời gian mà đau đớn nhất trong cuộc đời nó) Sau ngần ấy năm, cuối cùng thì cũng đến <a href="https://confession.vn/11321-co-nguoi-yeu-nho-con-meo-lac-minh-hoc-hmu-a-ra-truong-con-ny-minh-la-k52-neu-hai-ua-minh-biet/" title="ngày 2" alt="ngày 2">ngày 2</a> đứa ra trường. Nó thì học Cđ nên ra trường trước rồi đi dạy, còn cô ấy thì vẫn còn học. Sau 7 năm, khi chiều tàn, khi đông về, khi đêm xuống, khi mà bất chợt đi qua từng con đường cũ, ghế đá, quán ăn, nơi mà 2 đứa đã từng đi với nhau và hơn nữa là những tấm ảnh chụp vội trong máy chụp ảnh cầm tay nho nhỏ của nó còn lưu giữ rất nhiều ảnh. Mọi thứ trong đầu nó sau ngần ấy năm cứ tưởng như mới hôm qua, nó vẫn chưa có người mới, nó vẫn còn thường xuyên vào fb, vào ole me để xem cô ấy có hạnh phúc không? hay có khi nào cô ấy chợt nhớ tới mình ko? xem xem người mới có gì tốt hơn mình không?. Con người ta hay ở chỗ, biết rằng có những thứ thấy là vẫn đau, nhưng vẫn muốn thấy và vẫn cứ làm chuyện đó mỗi ngày. "Em hạnh phúc nhé, người anh thương "