Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14198: Khi gia đình là "doanh trại" thu nhỏ "Tháng sau 2 vợ chồng tao
Hình mô tả cho bài confession
#14198: Khi gia đình là "doanh trại" thu nhỏ "Tháng sau 2 vợ chồng tao vào SG rồi, mày nhớ qua chỗ tao cho vui, hôm đó tao làm lễ mừng tân gia!", đó là tin nhắn từ đứa bạn thân năm xưa gửi mình lúc chiều, mình cũng mừng thay vì cuối cùng 2 vợ chồng nó cũng đã được "độc lập tự do hạnh phúc"... Nó tên Phương, cùng k50, mình quen nó từ thời SV, chỉ khác là nó học TC, mình học DL, nhà nó ở VP, 2 đứa ở chung trọ, cùng là con gái nên ko khó để hòa nhập với đời sống SV; ra trường nó ở lại HN làm, còn mình thì vào ĐN làm dù bố mẹ nhắm sẵn chỗ ở <a href="https://confession.vn/1-ky-nguyen-ket-thuc-moi-nguoi-ke-lai-1-ky-niem-voi-uber-i/" title="nhà" alt="nhà">nhà</a> (QN), bản thân nó giỏi giang, lại xinh đẹp nên sự nghiệp thăng tiến nhanh chóng, cũng ko lâu thì nó có người yêu hơn nó 1 tuổi, nhà bạn trai Phương ở Hạ Long, trên anh là chị gái 84 làm mẹ đơn thân, dưới là đứa em trai 94 làm ở BN, bố nó nghỉ hưu, mẹ làm nội trợ. Tuy nhà anh giàu có, bề thế nhưng mẹ con anh lại ko hề có tiếng nói, lúc biết tin anh yêu Phương bố anh đã đến tận chỗ nó làm để ép nó bỏ anh, rồi đã có lúc 2 đứa hợp-tan rồi lại tan-hợp, chia tay nhau mấy lần vẫn khó xa nhau nổi, nhưng rồi "trời không chịu đất thì đất phải chịu trời", bố anh cuối cùng cũng phải để Phương làm dâu nhà anh khi biết nó có bầu, cứ ngỡ mọi thứ là kết đẹp, nhưng đời ko như mơ... Lúc làm dâu, bố anh đã yêu cầu nó phải chuyển về QN "để dễ quản lý", thế là nó phải chia tay công việc với mức lương đáng mơ ước để về đó. Anh thương nó lắm. Anh cứ hay tự trách mình vì không thể cho nó một đám cưới rình rang, nên ra sức làm cật lực để bù đắp cho nó. Ở bên nhà chồng, nó được chăm nom rất kĩ. Bù lại, nó gần như chẳng trò chuyện được với ai vì ai cũng cặm cụi làm việc. nó biết, họ sợ bố chồng. Nó sống lầm lũi trong phòng cả ngày để đợi chồng về (sau này nó cũng kiếm được việc, tuy trái nghề & lương ko cao). Nhưng anh về rồi lại phải qua phòng bên cạnh ngủ. Chúng nó ít được ngủ chung với nhau vì “ảnh hưởng đến đứa bé, chờ sau khi xét nghiệm ADN đã”. Trong thời gian đó, nó đã bị trầm cảm. Khi sinh con, việc đầu tiên bố anh làm chờ kết quả xét nghiệm. Khi biết chính xác là cháu ông, ông mới thuê người vào nuôi. Bố mẹ nó thương con cũng chỉ được gọi điện hỏi han vì bố chồng nó đã rào trước: “Nó sinh thì bên nó tự lo <a href="https://confession.vn/reup-chao-cac-em-nhung-tan-sinh-vien-a-chien-thang-cung-nhu-phai-dung-lai-sau-ki-thi-vua-qua-du-than/" title="được" alt="được">được</a>, nếu ông bà muốn đến thì đón luôn nó về”. Thương bố mẹ, nó cũng chỉ biết khóc thầm. Có con nhỏ, nó được chăm càng kĩ hơn. Việc của nó là hàng ngày bế con, trông con và ăn uống đầy đủ dưỡng chất để có sữa cho con ti. Nghe thì đơn giản nhưng chỉ cần nó để con bị muỗi đốt một vết nhỏ thôi cũng đủ để nó bị chì chiết cả tuần. Hay trên người con phải sạch sẽ, vấy một chút bẩn thôi cũng mắng cả dòng họ ở bẩn. nó cũng không được hôn con vì: “Miệng cô đầy vi khuẩn, hôn cháu nó cho nó lây bệnh à?”. Thú thật, đó là khoảng thời gian nó trầm cảm nặng nề đến mức đã nghĩ đến chuyện tự tử. có cảm giác chỉ là người nuôi chứ không còn là mẹ đứa bé nữa. À chưa kể bố nó từng có thời gian trong QĐ nên tính cách cũng cứng nhắc, sinh hoạt cũng phải theo nề nếp QĐ, sáng 5h ông gõ cửa phòng gọi 2 đứa tập TD (nó được miễn trừ lúc chăm con, nhưng chỉ 6 tháng), đồ đạc chăn chiếu cũng phải gấp y như trong quân ngũ, nếu sai bị bắt làm đến đạt mới thôi, ngày trước em trai anh mượn được tờ báo của bạn, nhưng hôm sau nó về tìm trả bạn thì ko thấy đâu, hỏi ra mới biết bố anh vào phòng thấy nó để ở dưới gối thế là đem vào thùng rác vì" để bừa bãi & mang đồ vớ vẩn về nhà"; nó ức chế lắm khi mới về làm dâu mà bố cứ luôn mồm kêu chồng nó phải biết dạy vợ. nó đi đứng phải nhẹ nhàng, ăn không được hé miệng, cười không được phát thành tiếng. Có hôm giữa trưa, bố chồng đang ngủ, nó nghe có tiếng điện thoại. Sợ ông thức giấc, nó chạy đi lấy điện thoại tắt âm đi. Ai ngờ chiều, bố chồng mắng nó xa xả trong bữa cơm vì: “Chạy rầm rầm thế kia thì ai ngủ cho được”. Nhiều <a href="https://confession.vn/14068-tat-xau-cua-nguoi-yeu-chao-moi-nguoi-minh-khong-hoc-neu-nhung-cu/" title="khi đến" alt="khi đến">khi đến</a> nhà bạn chơi, nó thấy họ vừa ăn cơm vừa trò chuyện là chuyện bình thường, thậm chí điều đó còn khiến bữa cơm trở nên thân mật hơn. Nhưng với bố chồng nó, đó là điều cấm kị. Ông nói đang ăn mà nói chuyện là dơ bẩn, mất văn hóa. Bữa cơm nào trong nhà nó cũng diễn ra trong im lặng, căng thẳng. Ai cũng cố ăn cho nhanh rồi còn đứng dậy. Mỗi lần muốn đi đâu chơi thư giãn, vợ chồng nó phải lên kế hoạch trước đó cả tháng trời. Ra khỏi nhà phải xin phép, đợi bố chồng gật đầu hoặc ừ một tiếng mới đi được. Có hôm nó xin phép ông đi chợ, chả biết ông nghe chưa. Mà tối đó, nó nấu cơm ra ông không ăn. Lí do: nó không tôn trọng ông, đi đâu là lên xe đi chứ chẳng chịu xin phép ai tiếng nào. Có dạo, chồng nó mua tặng nó một cái váy rất đẹp. Lúc đó nó rất mừng. Nhưng bố chồng nó đã thấy. Ông xăm xăm bước vào, giật cái váy trên tay nó rồi giáng cho nó một tát vì: “Trơ trẽn, con còn chưa biết đi đã vội vã muốn làm đ… lại rồi à?”. Có dạo nó biết bố anh tỏ ra như vậy vì bị ám ảnh nặng chuyện chị chồng , hồi đó chị học rất giỏi nên được đi du học bên TQ, nhưng về nước chưa lâu thì chị có người yêu là bạn học cùng người Việt, vì yếu lòng mà đã có bầu, nhưng anh ta thì cao chạy xa bay khi nghe tin, thế là từ đó chị làm mẹ đơn thân, ở lại HN làm rồi nuôi con từ đó, chị chưa bao giờ về nhà vì sợ bố, lần duy nhất chị về nhà với đứa con thì bị bố đuổi vì "nhà này ko chứa chấp con gái ko chồng mà chửa!" Còn về chồng nó, do làm việc tốt mà công ty có đề nghị chuyển anh vào SG làm, anh đã nhân dịp con anh lên 2 tuổi để thưa chuyện này, nhưng bố anh đã phản đối vì ko muốn con trai đi xa, hơn nữa "nó sinh ra ở đây thì phải làm ở đây" bất chấp được mẹ lẫn em trai ủng hộ, lúc đó anh đã nổi điên, bao nhiêu tức tối tích tụ anh xả ra hết khi bố bảo Phương là "thèm trai, mê trai nên dễ dãi dâng hiến, chả khác gì chị gái", thế là hôm đó anh đưa 2 mẹ con đi khỏi nhà, bất chấp mẹ với em anh níu kéo. Cũng may nhờ mẹ anh tài trợ cho ít tiền tích cóp, cộng thêm khoản tiền từ 2 đứa nên cũng đủ để mua nhà ở đó, và giờ nó đang đếm ngược từng ngày để đến đó, bắt đầu 1 cuộc sống mới...