Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14191: Vào những năm tháng bản thân vô dụng nhất, lại gặp được người con
Hình mô tả cho bài confession
#14191: Vào những năm tháng bản thân vô dụng nhất, lại gặp được người con gái mình muốn chăm sóc cả đời... Chắc ở đây có rất nhiều bạn trai sẽ phải trải qua cảm giác ấy, yêu 1 người bằng tuổi và vào những năm tháng bản thân vô dụng nhất, trong tay ko có gì ngoài sức trẻ lại yêu 1 người con gái mình muốn chăm sóc cả đời...Chúng tôi là bạn cấp 3, chơi với nhau từ thời còn áo trắng sơ vin, dép quai hậu và balo tới trường...2 đứa tự hứa với nhau sẽ đỗ đại học và tôi đỗ NEU, người đó đỗ bên BA - Học viện ngân hàng. Chúng tôi vẫn tiếp tục chơi với nhau cho tới năm 3 đại học thì mới chính thức yêu nhau, trước đó là bạn, giúp đỡ nhau trong những năm tháng đại học, thi thoảng có qua phòng nhau chơi, nấu ăn rồi ăn cơm cùng nhau, đợt chuyển nhà trọ tôi cũng qua giúp tìm rồi chuyển đồ đạc. Có thời gian rảnh thi thoảng lại rủ nhau đi chơi, đi xem phim. Từ lúc yêu nhau thì tình cảm hơn, những cái nắm tay giữa phố đông đúc, những cái ôm từ đằng sau trên chiếc xe wave tàu mà bố để lại cho...rồi lần đầu hôn nhau tại Hồ Tây, tôi nhớ hết...2 đứa yêu nhau vô tư như vậy, rồi cũng tự hứa với nhau đến lúc ra trường thì cố gắng đi làm việc rồi kiếm tiền, khi nào ổn ổn về kinh tế thì lấy nhau, ít ra cũng phải tiết kiệm đc tiền để xác định mua nhà, có tiền chăm con nếu hơn thì mua đc ô tô thì tốt. Trẻ mà, có ai đánh thuế ước mơ đâu. Nhưng ra trường được 1 năm, cả 2 bắt đầu thấy những dự định ko như mong muốn...cả 2 đều bận đi làm, phải gọi là cày cuốc đi làm vì những gì đã hứa với nhau từ trước, 2 đứa làm ở 2 nơi xa nhau, 1 đứa làm ở Long Biên, 1 đứa làm tận mãi Hoàng Quốc Việt và xảy r hệ quả, chúng tôi ko thể dành cho nhau nhiều thời gian như trước, đi làm về rồi tối phải đi làm thêm, gặp khách hàng, rồi mệt mỏi chỉ muốn nghỉ ngơi. Đôi khi vẫn cố để gặp nhau, để đi chơi với nhau nhưng cả 2 đều thấy mệt mỏi cho ngày hôm sau, rồi dần dần cứ thế cứ thế, với các mối quan hệ mới chúng tôi xa rời nhau, bị cuốn vào vòng xoáy công việc + tính chất công việc 2 đứa khác nhau, người đó là con gái đôi khi phải chiều đối tác theo kiểu đi ăn đi chơi với họ, nếu ko thì sẽ mất đối tác ko phải của riêng người đó mà của cả bộ phận, cả công ty....từ ấy chúng tôi chia tay. Tất cả dự định mà 2 đứa đã hứa với nhau lúc đó như gió bay. Tôi từng trách lúc đó rằng tại sao ko cố gắng hơn, tại sao ko có gì trong tay, nếu có thì tôi đã ko phải chứng kiến cảnh n.y vất vả đi làm, rồi phải làm cái này phải làm cái kia...và rồi tôi phải chấp nhận 1 sự thật mất lòng, tôi lao đầu vào công việc, thời gian ranh tôi ko còn dành cho tình yêu mà dành cho việc học tập, sau 1 năm tôi đăng ký cao học....đôi khi tình cảm cũ vẫn chợt thoáng qua trong đầu, đôi khi đi <a href="https://confession.vn/9950-gui-may-em-sap-thi-ai-hoc-hoac-co-y-inh-thi-lai-chi-la-sinh-vien-neu-k56-thi-ai-hoc-cach-ay-cun/" title="qua những" alt="qua những">qua những</a> con đường cũ <a href="https://confession.vn/10454-hom-nay-chi-sinh-roi-anh-a-gia-nhu-co-anh-o-ben-chi-thi-tot-chi-a-co-gang-vuot-qua-rat-nhieu-k/" title="lại" alt="lại">lại</a> thấy nhớ về <a href="https://confession.vn/14149-tam-su-nghe-giao-thuc-ra-viet-ve-nghe-giao-ma-lai-gui-len-neu-co/" title="những kỷ" alt="những kỷ">những kỷ</a> niệm xưa. 5 năm - nửa thập kỷ trôi qua, nhờ sự chăm chỉ và may mắn, tôi nghĩ may mắn nhiều hơn tôi đã đạt thành công nhất định, từ 1 thằng nhân viên đi làm thuê tôi đã làm chủ 2 cửa hàng nhỏ về phụ kiện điện thoại bán cả lẻ cả sỉ ở quê và Hà Nội. Tôi có 1 căn nhà chung cư nhỏ, 1 chiếc xe ô tô mua lại phục vụ việc làm ăn cũng có 1 khoản tiết kiệm. Với thu nhập hiện nay chưa phải là quá nhiều nhưng đủ để 1 gia đình có thể sống ổn được và rồi tôi nhận đc điện thoại từ người đó...mời tôi đám cưới vào tháng 4 này...Chúng tôi cũng hỏi thăm nhau, cũng nói chuyện qua về người chồng sắp tới của người đó...rồi cả 2 đứa đều có gì đó luyến tiếc cho tuổi trẻ cách đây 5 năm...bảo là giá hồi đó 2 đứa suy nghĩ xa 1 chút, cố gắng chịu áp lực 1 chút thì có lẽ giờ đã khác nhưng rồi mọi chuyện cũng đã qua...nói thì vậy chứ ai biết được nếu tiếp tục ở bên nhau liệu tôi có đc như ngày hôm nay, và người đó có chọn đc cho mình 1 người chồng như ý muốn như bây giờ... Vậy đấy mọi người, lúc muốn chăm sóc người ta thì tôi chẳng có gì trong tay nhưng đến lúc gọi là ỔN thì người đó lại đi lấy chồng, chẳng còn bên tôi nữa rồi.... Viết cho những ngày đông cuối cùng...tôi vẫn còn nhớ ngày này cách đây 7 năm, chúng tôi còn yêu nhau nhiều lắm...