Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14183: Phải chăng đàn ông thường mất đi người con gái mà họ yêu nhất
Hình mô tả cho bài confession
#14183: Phải chăng đàn ông thường mất đi <a href="https://confession.vn/10032-yeu-em-trai-cua-ban-cap-3-xin-gioi-thieu-minh-la-sinh-vien-khoa-k50-cua-neu-nhung-ma-minh-sinh/" title="người con" alt="người con">người con</a> gái mà họ yêu nhất khi họ ở cái tuổi đẹp nhất, chỉ vì sĩ diện, chỉ vì chưa trưởng thành? Tôi xuất thân từ gia đình công chức theo truyền thống yêu nước ở một tỉnh miền bắc, do bố tôi lập nghiệp trong nam nên gia đình tôi cũng theo bố vào Sài thành sinh sống. Ngày ấy tôi thích học du lịch nhưng do bố mẹ tôi muốn tôi phải vào bằng được trường luật, đơn giản vì tôi là thằng cháu đích tôn trong một gia đình khá giả nên cần phải là bộ mặt của dòng tộc. Thế là tôi thi đậu vào luật dù không yêu thích nó. Từ ngày vào trường, đời sống sinh viên đối với tôi thật gò bó và chả điêù gì làm tôi hứng thú. Thời gian cứ trôi qua hết 1 năm như cơn bão hè, chả có gì đọng lại trong tôi, rồi dần tôi trở nên ít nói và ù lì. Rồi qua năm hai, cái năm mà làm thay đổi con người của một thằng đàn ông như tôi. Em đến, em là dân tỉnh miền tây lên SG học đại học. Tôi gặp em trong buổi tư vấn cho tân sinh viên. Em nhỏ nhẹ nhưng toát lên vẻ thông, em nói em không thích học luật, chỉ vì em muốn đổi đời nhờ tấm bằng luật sư nên mới nhắm mắt thi vào. Em rất thẳng thắn, và tôi nhận ra sự thấu cảm giữa hai con người. Và rồi tôi có số liên lạc của em, ngày đó hai đứa dùng Yahoo, to hay hỏi thăm em, tôi nhận thấy giữa những cô gái khô khan mà tôi gặp hàng nhàu thì em thực sự khác biệt. Em dễ thương, thông minh, dịu dàng và cũng rất tình cảm, như những đức tính của người miền tây. Em như một cơn gió thổi mát khiến tôi quên hết đi những chán nản cuộc sống. Tôi trò chuyện với em nhiều hơn sau đó. Rồi chúng tôi yêu nhau một tình yêu rất đẹp, tôi càng thương em và muốn che chở em. Tôi hay chỉ bài tập cho em. Em hay cho tôi nguồn cảm hứng học tập. Em luôn khơi gợi niềm tin cho tôi. Chúng tôi yêu nhau thầm lặng không công khai vì tôi nghĩ cho em. Tôi yêu em lặng lẽ và dịu dàng, em cũng vậy. Rồi chúng tôi vẽ nên nhiều kế hoạch cho tương lai. Em thích đi du lịch và tôi cũng vậy. Chúng tôi hay về miền tây chơi mỗi dịp cuối tuần. Tôi hạnh phúc khi bên em. Rồi lúc tôi tốt nghiệp, gia đình hai bên cũng biết chuyện hai đứa, bố mẹ tôi nhất quyết không đồng ý, chỉ vì, em là người công giáo. Bố mẹ tôi nhắc đi nhắc lại tôi là cháu đích tôn, lại là con công chức nhà nước, rồi sau này tương lai mọi thứ đều khác biệt, tôn giáo, đến văn hoá nữa, rồi dòng tộc như thế nào, hoàn toàn không "môn đăng hộ đối", và bộ mặt gia đình, bộ mặt bố mẹ để đi đâu. Tôi như hoàn toàn suy sụp, em động viên tôi nhiều và ngỏ ý sẽ cố gắng vì gia đình tôi, chúng tôi cũng cố gắng hứa là sẽ <a href="https://confession.vn/yeu-may-ua-chuyen-hoa-la-nhu-the-nao-___________-toiyeuhoahoc/" title="cùng" alt="cùng">cùng</a> nhau vượt qua. Tôi biết em <a href="https://confession.vn/10566-ta-gap-nhau-mot-chieu-thu-thang-10-em-van-con-nho-nguyen-si-cai-cam-giac-luc-gap-anh-lan-au-ti/" title="rất" alt="rất">rất</a> buồn nhưng vì yêu tôi em chấp nhận hy sinh và chịu thiệt thòi rất nhiều. Nhưng cuộc đời không như chúng ta mong đợi, vì không chịu được áp lực từ gia đình, từ bố mẹ, từ xã hội, và từ gánh nặng trách nhiệm của hai từ "đích tôn", tôi đã dần buông tay em. Giống như Công Phượng không chịu được dư luận, tôi nhanh chóng quen một cô gái là con của một người bạn của bố, gia đình đều làm công an. Dù còn yêu em rất nhiều nhưng tôi không còn cách nào khác. Tôi cắt đứt mọi liên lạc với em. Nhiều năm sau đó, tôi vào Đảng và làm công việc do bố tôi sắp xếp. Tôi kết hôn và đời sống hôn nhân cũng không được tốt đẹp do vợ của tôi quá ghen tuông. Tôi thực sự mệt mỏi. Và rồi tôi tham gia dự án mới, hôm đó có buổi gặp mặt của hai bên đối tác, tôi đã gặp lại bóng dáng quen thuộc ngày xưa. Em khác quá, còn xinh đẹp và mặn mà hơn xưa. Đó là lúc mọi kỷ niệm trong tôi ào về, nó mãnh liệt như bão và làm tim tôi đau nhói. Tôi không đủ can đảm đối diện trực tiếp với em vì em đang khoác tay một người nước ngoài. Tôi chỉ hỏi về em qua những người khác. Em đang làm trợ lý pháp lý cho giám đốc Công ty mà tôi mới cộng tác. Chính em cũng là vợ của ông giám đốc người ngoại quốc đó. Trông em thật sự hạnh phúc. Tôi quặn lòng. Đây có phải là cái giá phải trả cho một người đàn ông yếu hèn như tôi ngày trước hay không. Người ta có hàng trăm hàng ngàn lí do để yêu nhau, thì cũng có hàng trăm hàng ngàn lí do để xa nhau chứ, đúng không? Rồi tất cả những kỉ niệm mà ta cùng trải qua, sẽ đặt nó ở đâu? Phải chăng khi người đàn ông còn trẻ, họ vì sĩ diện, vì xã hội ngoài kia, họ đánh mất đi người con gái họ yêu thương nhất?