Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14171: Chào mọi người, hôm nay buồn quá nên mình lên đây để trải lòng
Hình mô tả cho bài confession
#14171: Chào mọi người, hôm nay buồn quá nên mình lên đây để trải lòng về cuộc đời mình, có thể khi mình kể ra câu chuyện của mình sẽ nhận được vô vàn gạch đá, nhưng mình biết đâu đó ngoài kia cũng còn rất nhiều rơi vào tình cảnh như mình, mình không mong mọi người đồng cảm, chỉ là không biết tâm sự với ai nên muốn lên đây trải lòng thôi, ai đang bắt đầu đi vào con đường giống mình thì xem mà rút kinh nghiệm cho mình. Mình không học neu nhưng mình theo dõi nhóm từ rất lâu rồi, mình thích đọc những câu chuyện trong này. Mình năm nay 30 tuổi, đã có vợ 2 con. Kể sơ về vợ chồng mình, đây là mối tình đầu năm 16 tuổi đấy các bạn ạ, chính xác tính đến giờ từ lúc quen đến cưới nhau thì bọn mình đã ở cạnh nhau được hơn 12 năm, có thể nói thanh xuân của mình là cô ấy và ngược lại. Mình cứ nghĩ bọn mình sẽ hạnh phúc mãi, êm đềm mãi đến cuối đời, nhưng đời mà không suông sẻ như vậy các bạn ơi. Khi trải qua năm thứ 2 hôn nhân cũng là lúc sóng gió đến với gia đình mình, vợ mình không hợp với gia đình mình, thường xuyên xảy ra mâu thuẫn giữa vợ và mẹ mình và mấy chị mình nữa, ah mình là con trai út trong nhà nha. Mình hết lời khuyên can mọi người nhưng không khả quan mấy, mọi người chỉ bằng mặt nhưng không bằng lòng. Với gia đình thì mọi người nghĩ mình là người sợ vợ nghe lời vợ, đối với vợ thì vợ nghĩ mình luôn nghe luôn bênh gia đình, khổ thế đấy. Mình đã từng nghĩ không lẻ vợ chồng mình sẽ chia tay chỉ vì gia đình sao, còn vợ mình thì thường xuyên nói đợi con lớn sẽ đi chứ không ở gia đình này nữa. Chuyện cứ thế tiếp diễn ngày này qua ngày khác ngày càng căng thẳng hơn, vợ chồng mình cãi nhau thường xuyên hơn, tình cảm vì thế mà cũng mất dần, vợ chồng ít trao đổi hơn, hầu như việc ai người đó làm, có thời điểm hết giờ làm mình cũng không muốn về nhà, mình mệt mỏi thật sự và đã nghĩ đến viễn cảnh không một ai muốn: LY DỊ. À, nếu chuyện chỉ có thế thì không <a href="https://confession.vn/12366-ngay-o-em-va-anh-la-hai-ca-the-xa-la-trong-cuoc-song-nay-vay-ma-duyen-co-sao-chung-ta-lai-gap/" title="nói" alt="nói">nói</a>, còn cái mình sắp nói đây mới là bi kịch mọi người ạ. Trong khoảng thời gian trống trải nhất, có một người con gái, là một đồng nghiệp luôn giúp đỡ mình trong công việc, giúp đỡ mình rất nhiều trong suốt 2 năm. Đúng rồi, các bạn nghĩ đúng rồi đấy, mình đã phát sinh <a href="https://confession.vn/12361ben-tinh-ben-nghia-ben-nao-nang-hon-chao-cac-ban-thuc-su-bay-gio-minh-rat-roi-cung-k-han-cau-ch/" title="tình" alt="tình">tình</a> cảm với cô ấy, là yêu thật sự, tình cảm nó đến bất ngờ quá mình không phản ứng kịp, đọc đến đây có lẽ nhiều người sẽ chửi mình, cho mình là lăng nhăng, là vô đạo đức, mình xin nhận, mình biết mình sai sai thật sự, nhưng tình cảm là thứ khó nói, và khó điều khiển nhất. Mình đã đem chuyện mình yêu cô ấy kể cho cô ấy nghe, và cũng từ đó mình đã kéo cô ấy đi đến đau khổ, cùng mình. Khi cô ấy biết mình có tình cảm, cô ấy tránh mặt không gặp mình nữa, và tìm mọi cách để từ chối, và khuyên mình về với gia đình, nhưng có lẽ từ trước cô ấy cũng đã có tình cảm với mình nên cô ấy ngã, không kìm lòng được nữa. Từ trước đó mình cũng đã nghĩ đến chuyện ly dị vợ, nên mình đã nói chuyện đó cho cô ấy nghe. Từ hôm đó, bọn mình có những buổi hẹn hò chớp nhoáng với nhau sau giờ làm, hôm thì đi ăn, hôm thì uống nước, hôm thì đi dạo, cũng có hôm gặp để nắm tay, hôn 1 cái đỡ nhớ rồi về, nhưng các bạn biết không, cô ấy rất hạn chế gặp mình, 1 tuần chỉ gặp 1 đến 2 lần, và lần nào gặp cũng khuyên mình quay về với gia đình đi. Nhưng tình cảm vợ chồng mình đã mất từ lâu, có chăng là thương và trách nhiệm. Bọn mình đã cố chia tay rất nhiều lần, cũng bởi vì gia đình mình vì con mình, và thêm 1 điều quan trọng, dù cho mình có ly dị thì gia đình cô ấy <a href="https://confession.vn/13295-boc-phot-thang-cung-phong-nguoi-khong-vi-minh-troi-chu-at-diet-u/" title="cũng không" alt="cũng không">cũng không</a> bao giờ chấp nhận 1 người có 1 đời vợ như mình. Nhưng bao nhiêu lần cố gắng không gặp nhau, không liên lạc, mình nhớ cô ấy da diết như chết đi sống lại, thế rồi lại không dứt được. Và chuyện gì đến cũng phải đến, vợ mình phát hiện. Vợ mình nhắn tin, gọi điện mắng nhiếc cô ấy, mình thấy thương cả 2, cũng vì mình mà làm mọi người phải khổ, từ đó cô ấy càng quyết tâm tránh mặt và chấm dứt với mình hơn, mình thì nhớ cô ấy đến điên cuồng. Cái kết các bạn biết như thế nào không, cả hai người con gái đều đã quyết định từ bỏ mình. Về phần mình, dù tình cảm với vợ đã phai nhạt nhưng cái tình vẫn còn đó, đâu dễ mà phai mất được, nhưng đó là thương, nhiều người gọi đó là thương hại, nhưng cũng không đúng hoàn toàn, nên giải thoát cũng là cách tốt nhất cho vợ mình, còn về cô đồng nghiệp, là mình yêu cô ấy thật sự, nhưng có lẽ duyên số đã hết nên đành vậy. Cám ơn các bạn đã đọc hết câu chuyện của mình, mong rằng đọc xong các bạn ít nhiềi thấy được cái sai mà tránh sớm, đừng đi vào vết xe đổ của mình, mình sẵn sàng rồi đó các bạn ném đá mình đi, nhưng mình mong các bạn hiểu cho mình chút, mình cũng đau thấu tận tim các bạn ạ, thật!