Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14160: Chào mn, tôi là k55 trường mình, tôi không thường tâm sự với ai
Hình mô tả cho bài confession
#14160: Chào mn, tôi là k55 trường mình, tôi không thường tâm sự với ai nên nếu có dài dòng lủng củng, mong mn thông cảm nhé. Trưa hôm nay, tôi trở về nhà từ bệnh viện với vài mũi tiêm trên cột sống và vùng lưng, đau đến cứng người, với lời hẹn của bác sĩ rằng cứ 3,4 ngày quay trở lại tiêm 1 lần, cùng một đống thuốc nhiều phát ớn. Từ đông y sang tây y, các bác sĩ đều bảo tôi bị dãn dây chằng , nhún cột sống và đau thắt lưng cục bộ, cùng lý do mang vác nặng từ nhỏ, tích tụ lâu dần sinh ra như thế. Tôi chỉ cười. Ừ đúng, tôi sinh ra ở vùng quê thuần nông nghiệp, tuổi thơ gắn với ruộng đồng, bê lạc, vác lúa, gánh cỏ,... Đến khi đi học xa nhà, cứ nghỉ hè hay cuối tuần, tôi lại tranh thủ về làm đồng cho mẹ. Quê tôi đồng màu, mùa vụ liên miên quanh năm. Bố tôi đi làm thợ xây xa nhà, mùa vụ chỉ có mẹ tôi với mấy chị em tôi làm. Mỗi lần tôi mang vác nặng, mẹ tôi lại bảo mang nhẹ thôi con, để mẹ mang cho. Tôi luôn ương bướng, con mang được mà. Chẳng lẽ cứ để mẹ mang vác nặng một mình. Tôi nhớ khi ấy mới ra trường được một vài tháng, một buổi sáng thức dậy, lưng tôi đau quằn quại, rồi tới hai ba <a href="https://confession.vn/ha-ha-ha/" title="hôm" alt="hôm">hôm</a> sau, tôi gần như thức trắng, vì mỗi lần đặt lưng xuống giường, cột sống đau buồn bực, có khi vừa chợp mắt được một lúc, lại giãy nảy người vì đau đớn. Tôi gọi cho mẹ, gần như phát khóc vì tủi thân, mẹ chỉ bảo "về đi con". Tôi sụt mấy kg liền, chỉ còn 38, 39 kg, tôi thấy mình thảm hại vô cùng. Rồi mẹ tôi đều đặn ngày nào cũng chở tôi đi mười mấy hai mươi km đi chữa đông y. Bố tôi lo lắng, ngày nào cũng gọi điện về, tôi nói dối rằng con chỉ bị nhẹ thôi mà. May mắn là tôi đỡ dần, bố mẹ, bà ngoại, cô bác hầu như ngày nào cũng mang đồ cho tôi tẩm bổ. Rồi tôi nhận được thông báo đi làm. Mẹ tôi bảo ở nhà chữa cho khỏi hẳn rồi hãy đi. Nhưng cơ hội đến rồi, tôi không bỏ lỡ được. Mấy tháng an lành, nhưng rồi hơn một tháng trở lại đây, tôi lại bắt đầu có dấu hiệu đau trở lại. Nhất là những hôm trời rét, ê ẩm cả một vùng lưng. Mỗi lần về quê, mẹ tôi không cho tôi mang nặng nữa, tôi cũng bị ám ảnh cái đau ấy, đến một xô nước nhỏ, tôi cũng e dè <a href="https://confession.vn/12047-ban-minh-co-yeu-1-nguoi-c-hon-2-nam-roi-nhung-ma-so-no-kho-quen-phai-loai-k-ra-gi-minh-cung-k/" title="khi cúi" alt="khi cúi">khi cúi</a> lưng xuống. Mỗi lần như thế, tôi thấy mình vô dụng đến vô cùng, vô dụng đến phát khóc. Rồi tôi đi chữa tây y, bác sĩ nói tôi phải đặc biệt kiêng mang vác, kiêng hoạt động mạnh, ...kiêng càng lâu càng tốt,, ờ, tôi vô dụng thật rồi. Tôi mới 23, lại là con gái, ko chữa dứt điểm, sau này tái phát sẽ rất khổ. Tôi phải kết hợp với liệu trình chữa trị của bác sĩ, mũi tiêm đầu tiên bơm <a href="https://confession.vn/12403-banh-trung-thu-muon-em-la-k59-em-moi-len-ha-noi-uoc-3-thang-vi-cung-muon-i-lam-them-som-e-trai/" title="vào" alt="vào">vào</a> cột sống, tôi giật nảy người vì đau đớn. Trước đây tôi chẳng sợ tiêm, nhưng bây giờ tôi bắt đầu bị ám ảnh. Thứ 4 này là mũi tiêm thứ hai, hy vọng sẽ tốt hơn. Thế là bây giờ, mùa màng ở quê, mình mẹ tôi phải làm rồi. Cuối tuần con có về, cũng không làm giúp mẹ đc nữa. Thay vào đó, con sẽ chăm chỉ kiếm tiền để bố mẹ đỡ vất vả nhé. <3 Tôi không có ai đó như bạn bè quá thân thiết chẳng hạn,, nên không biết phải chia sẻ những câu chuyện nhỏ của mình như thế nào. Cám ơn mn đã dành ít phút lắng nghe câu chuyện nhạt nhẽo của tôi.