Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14155: Mình nên chọn như thế nào... . Mình là sinh viên trường NEU, ra
Hình mô tả cho bài confession
#14155: Mình nên chọn như thế nào... . Mình là sinh viên trường NEU, ra trường và làm việc ở quê. Về quê mình có mối tình với anh công an bằng tuổi, gần đây mình mới nhận ra mình không hề yêu bạn ấy, chỉ là vấn đề tuổi tác để kết hôn khiến mình chọn bạn ấy-một trong số những ng theo đuổi vì thấy "tạm ổn". Quen nhau đc 1 năm thì mình bị đá vì lý do lý lịch, ông mình ngày xưa từng làm cho chính quyền cũ nhưng không nợ máu. Đấy là lý do bạn ấy nói vs mình, mình cảm thấy hoang mang, mình đinh ninh rằng lý do đó không thật sự đúng vì nghe nói ngày nay việc xét lý lịch dễ hơn rất nhiều, chỉ xét mỗi 2 đời. Thế là mình đăng cfs lên một trường công an để hỏi. Nhận được các câu trả lời đều là ổn, chẳng sao cả. Trong số các cmt trả lời mình, có 1 anh khẳng định vô cùng chắc chắn, vì công việc của anh ấy là xét lý lịch cho cán bộ. Mình ib hỏi ảnh, ảnh chắc chắn vs mình lý lịch của mình cưới đc công an, thậm chí chẳng ảnh hưởng gì đến con đường sự nghiệp của bạn kia. Mình nhắn tin cho bạn kia, cố chứng minh cho bạn ấy thấy được lý lịch không phải là lý do thuyết phục khiến bạn ấy đá mình. Bạn ấy thừa nhận, bạn ấy nói dừng lại vì mình hơn bạn ấy nhiều quá, trước mình khiến bạn ấy có cảm giác bị lép vế. Thực tế mình chưa bao h nghĩ rằng mình sẽ so đo cái gì với ai, vì bản tính của mình lạnh nhạt ít muốn để ý, quen nhau thì cứ quen vậy thôi. Mình đã ngỏ ý muốn tiếp tục và hy vọng cả 2 sẽ thay đổi để hoà hợp vs nhau, nhận lại là cái lắc đầu từ chối. Mình suy sụp, ko phải vì mình quá yêu bạn ấy, mà là mình chẳng biết mình sai ở đâu, chẳng có lý do j khiến cả 2 cãi nhau dẫn đến đổ vỡ cả. Lúc này mình bảo vs anh công an giải thích cho mình vụ lý lịch rằng mình và bạn kia ct rồi. Anh ấy sợ mình nghĩ quẩn, nên ngày ngày nói chuyện khuyên nhủ tâm sự. Mình nhận ra được, mình không hề yêu bạn kia, nỗi buồn cũng dần vơi đi thậm chí là biến mất cái vèo. Mình nghĩ chắc là do anh ấy nói chuyện khuyên nhủ mình quá tài. Nói chuyện với anh ấy mình cảm thấy rất hợp, cảm giác như đã quen từ lâu lắm rồi, cả mình và anh ấy đều nghĩ như vậy. Hơn hết, chúng mình có một câu chuyện buồn tương tự nhau. - Lúc mình học lớp 10 có theo đuổi 1 anh csgt, chúng mình làm người yêu sau đó không lâu. Quen nhau đc 1 năm thì anh ấy đi tắm biển bị đuối chết, chỉ vì mình nói vs ảnh là "công an mà ko biết bơi, chẳng biết ở trường dạy ntn nữa. Tập bơi đi rồi sau này còn cứu mẹ nữa chứ, em biết bơi nên sẽ tự bò lên bờ đc". Mình chỉ nói đùa, thật sự ko ý thức đc rằng câu nói của mình chạm vào sĩ diện anh ấy. Thế là anh đi tập bơi vào buổi chiều hôm đó sau khi hứa rằng sáng hôm sau sẽ đón mình đi thi học kì 1, anh ấy mất ngay hôm đó, một buổi chiều rét căm căm. Vì ngày mai thi nên mình tắt máy, hôm sau ko thấy anh tới đón nên mình càng bực, chẳng thèm liên lạc. Hôm sau nữa thi xong thì mình đi tìm anh, nhận đc tin anh đã về quê mai táng rồi, quê anh thì mình biết ở Hà Tĩnh nhưng ko biết cụ thể ở đâu. Mình lúc đó suy sụp hoàn toàn, tự trách tự dày vò bản thân, mình tự tử 2 lần không thành, mình luôn nghĩ mình đã gián tiếp giết anh ấy. Ba mẹ mình đưa mình đến thầy bói để cắt duyên âm, mình kịch liệt phản kháng, ba mẹ trói mình lại, mình nhìn thầy bói lấy roi quất vào người nhập xác hỏi "từ đâu đến? Vì sao theo? Từ nay đừng theo nữa" mắt mình mờ đi, tai ù cả lên, đau từng khúc ruột. Mình yêu anh ấy, mình là người bước vào thế giới của ảnh trước, cũng vì mình mà anh ấy phải mất đi, bây h còn ko cho ảnh đi theo mình nữa. Mình hận ba mẹ nhiều lắm, khoảng time từ giữa lớp 11 đến đầu năm nhất là khoảng time mình và ba mẹ nói chuyện không quá 5 câu một ngày. Học kì 2 năm 11 mình thi không được, học sinh yếu. Bame đã nhờ những mối quan hệ để cho mình thi lại những bài thi học kì đó, mình lên lớp. Tự dưng mình nghĩ thay vì ngồi cả ngày, tại sao không gắng học để đi thật xa, đó là lý do mình thi đỗ NEU trong khi các bạn đều học ở HCM, mỗi mình là ra HN. Trong 6 năm trời mình luôn mang nỗi ám ảnh, chưa hề quen 1 ai, nhưng nếu quen thì bắt buộc phải là công an. Thế rồi mình chọn bạn công an bằng tuổi kia, mình nghĩ bạn ấy hợp vs mình, ko hề yêu, hoặc có chăng là chút tình cảm mờ nhạt. Thời gian đầu, bạn ấy tự hào về mình, nữ cao 1m7, xinh đẹp, công việc nghìn đô, gia cảnh khá giả, tiêu tiền không phải nghĩ. Thời gian sau bạn ấy bảo đứng trước mình, bạn ấy có cảm giác bị lép vế, vì bạn ấy chỉ là một công an quèn, mọi thứ không hợp, lý lịch không ổn :)))) mình bị đá. - Còn anh công an mình biết, anh ấy cũng có người yêu mất vì tai nạn khi trên đường đến thăm ảnh. Ảnh cũng bị dày vò, tự tử không thành. Ảnh thề trong 5 năm ảnh sẽ không quen 1 ai, tất cả các cô gái đi qua đời ảnh trong 5 năm ấy đều rất tốt, ảnh không nhận lời cũng chẳng từ chối 1 ai. Thất vọng tích cụ ngày càng nhiều, các cô gái lần lượt ra đi. Cho đến khi gặp mình, vừa đúng thời điểm ảnh có thể yêu. Ảnh nói vs <a href="https://confession.vn/12233-em-k59-co-thich-1-ong-khoa-tren-lan-au-gap-o-sanh-a2-nguoi-cao-chat-ngat-trong-1-am-au-oi-than/" title="mình" alt="mình">mình</a>, cả 2 đứa đều có câu chuyện chung giốg nhau, rất dễ đồng cảm. Mà thực sự mình rất thích ảnh, lâu lắm rồi, 6 năm nay chưa từng có cảm giác thích và muốn chạy theo một ai đó. Anh ấy là ngoại lệ. Thật buồn là tháng 9 này mình đi du học thạc sĩ, mình sợ anh ấy chờ không được, xung quanh bao nhiêu cô gái, mình ko muốn anh ấy bỏ lỡ những cô gái vô cùng tốt để phải hối hận. - Hôm kia mình hỏi anh ấy có muốn tới chỗ mình chơi không, ảnh bảo ko em. Vừa hay t3 mình <a href="https://confession.vn/cuoi-cung-tu-ngu-sinh-minh-a-chuyen-qua-mat-can-ban-hoan-toan/" title="phải đi" alt="phải đi">phải đi</a> Singapore công tác 1 tuần nên mình book vé đi vào chiều hôm đó mà không nói cho ảnh, vì ảnh biết mình sẽ đi vào t2 mà cuối tuần thì ảnh ko đến nên mình đi sớm. Sáng sớm t7 ảnh gọi cho mình bảo đang đứng trước khu nhà mình, lúc ấy mình đang ở gần sân bay Đà Nẵng, mình đã khóc như một đứa trẻ, anh ấy đi xe 12h đồng hồ để đến chỗ mình, còn mình thì cách nhà mình 10h đi xe về hướng bắc. 2 đứa cách nhau 1 ngày đi xe. Mình nói sẽ về, làm thủ tục huỷ vé nhưng sếp không cho, vốn dĩ chuyến công tác này là để <a href="https://confession.vn/12105-nguoi-thu-3-a-ghe-ang-nay-gap-am-ban-than-kieu-nhu-nay-con-ghe-hon-em-k58-em-moi-nam-nhat-sang/" title="mình" alt="mình">mình</a> bàn giao những dự án mình đang theo dõi trước khi mình lên đường đi du học. Mình xin lỗi anh, anh nói không sao. Anh ấy ở chỗ mình, không ng quen, đi lang thang và ngồi quán net chờ xe đi về. Mình lo lắng, mình thương ảnh vô cùng, tự nhiên thấy mình thật xấu xa. Mình nghĩ từ giờ mình sẽ không yêu cầu ai đó làm gì cả, mình sợ lặp lại cái cảnh như ng đầu tiên. Mình sợ anh ấy xảy ra chuyện, ở chỗ không người quen như vậy. Anh ấy lại ngồi xe đi về trong ngày luôn, anh ấy bảo không hờn, không thất vọng về chuyến đi nhưng mà càng nói mình càng buồn càng giận mình hơn. Bây giờ mình cảm giác được rằng dường như mình đã tìm được đúng người, người có thể cho mình cảm giác yêu thật lòng mà trước đây mình đã đánh mất vì suốt ngày sống trong sự dày vò của quá khứ. Mình mãnh liệt hy vọng có thể làm vợ ảnh, là tương lai của ảnh. Mình không biết có nên đi du học hay không nữa, mình sợ trong thời gian mình đi ảnh sẽ có người khác, những ng luôn tốt vs ảnh từ trước tới giờ. Còn du học là cả một sự phấn đấu để hoàn thành giấc mơ của mình. Phải chọn như thế nào nhỉ?