Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14143: Xin chào mọi người. Mình- cô gái có cái Bớt bẩm sinh trên mặt^^.
Hình mô tả cho bài confession
#14143: Xin chào <a href="https://confession.vn/hinh-tuong-moi-cua-ca-anh-chi-em-thu-mon-bui-tien-dung-1997-cao-1m81-_/" title="mọi " alt="mọi ">mọi </a> người. Mình- cô gái có cái Bớt bẩm sinh trên mặt^^. Lúc nhỏ vô tư không để ý gì tới khuôn mặt có chút kì lạ đó. Nhưng lúc tuổi dậy thì, mình bắt đầu ý thức được mình có chút khác lạ hay tạm gọi là chút kì quặc, xấu xí.Mình luôn bị bạn bè,người lạ hỏi về Vết Bớt đó. Vẫn biết là người ta chỉ tò mò nên hỏi vậy thôi, nhưng thật sự mình rất sợ phải đối diện với những câu hỏi đó. Rồi thỉnh thoảng lại có một top người mất lịch sự trêu trọc, nhìn mình và cười kiểu chế giễu. Thà người ta buông lời trêu chọc mình còn hơn bắt mình phải nhìn thấy sự im lặng mà chế giễu đó☺. Thật sự cảm giác lúc đó mình cảm thấy bị tổn thương nặng nề, cảm giác đó thật sự rất rất tệ. Chỉ biết im lặng,cúi đầu,bước đi. Lúc đó, sự Tự Ti trong mình bắt đầu nổi loạn. Cái " tự ti" không kiểm soát đó khiến mình dường như chỉ biết khóc một mình ở bất kì nơi đâu,bất kì lúc nào. Nhà thờ,lớp học,nhà vệ sinh,lúc ra chơi,chào cờ,tập thể dục,xem phim,đá cầu.....vv. Chỉ khóc và khóc,không tâm sự,không kể lể với bất kì ai.Đi đâu cũng cúi đầu rồi lấy tóc ,lấy mũ để che cái Bớt đó.Nhiều lúc nghĩ thà chết còn hơn-.- Nhớ một lần, cái lần mà khiến mình muốn đâm đầu vào xe Tải mà chết đi cho xong- Trên đường đạp xe đi học,một bác chạy xe dream có chạy kề mình để hỏi đường,mình quay sang định trả lời thì Bác ấy <a href="https://confession.vn/12390-ve-viec-tinh-tao-trong-tinh-yeu-nhac-en-viec-tinh-tao-trong-tinh-yeu-chac-cung-it-co-ai-nhu-mi/" title="vô tình" alt="vô tình">vô tình</a> bảo" Ơ, con bé này có cái" Chàm""(Chàm là Bớt đấy) Rồi quay xe tỏ thái độ khinh bỉ(mình chả hiểu tại sao và tại sao lại tỏ thái độ như thế). Mình đờ người một chút rồi khóc và khóc (nhưng không òa lên nhé). Chân vẫn cứ đạp xe,tay cầm lái,tay lau nước mắt☺. Rồi đến trường vẫn cười nói vui vẻ☺.Nghĩ lại thấy mình tỉnh vl các bác ạ?. Đó-Đó là lần mình nhớ và thấy tệ hại nhất. Nhưng giờ lớn rồi, suy nghĩ tích cực hơn. Lúc trước từng cúi đầu bao nhiêu, bây giờ ngẩng đầu bấy nhiều. Mình sợ những ánh mắt hiếu kì cứ tập trung vào mặt của mình. Thật sự rất sợ.Nên có gắng ngẩng cao đầu, Tự Tin nhìn thẳng những ai nhìn <a href="https://confession.vn/11910-yeu-nhau-4-nam-chia-tay-van-oi-qua-nhu-thuong-ang-thoi-het-ca-mom-minh-k53-ra-truong-c-2-nam-y/" title="mình kiểu" alt="mình kiểu">mình kiểu</a> khinh thường đùa cợt.Đó là những lúc mình Tự Tin thật. Nhưng chỉ là thiểu số.Hzzz... Đại đa số là mình cố tỏ cái vẻ Tự Tin bề ngoài đó,để giấu đi sự Tự Ti bên trong bản thân mình về sự khác lạ về cái Bớt đó. Đúng là lớn lên có suy nghĩ tích cực hơn, nhưng vẫn không thể xóa đi nỗi mặc cảm đó. Thật sự không thể. Chắc chỉ có những người từng trải qua cảm giác mặc cảm nặng nề mới hiểu. Nhiều lúc thấy mình thật vô dụng khi mình không thể xóa đi nỗi mặc cảm về ngoại hình đó. Người ta bảo thời đại công nghệ làm đẹp lên ngôi rồi,chỉ cần kiếm tiền là xóa được em Bớt đó đi. Ừ thì xóa được.mình không phủ nhận. Nhưng tổn thương mãi là tổn thương. Dù có xóa đi cái bề ngoài đó thì bên trong vẫn tồn tại vết thương chưa lành bởi những chuyện buồn về nó trong quá khứ. Mình chỉ tâm sự thế thôi. Lần đầu tiên tâm sự đấy?. Thoải mái hơn nhiều. Cảm ơn vì đã đọc!