Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14133: "Con gái Bắc không bao giờ bỏ chồng cho dù chồng có đi tù,
Hình mô tả cho bài confession
#14133: "Con gái Bắc không bao giờ bỏ chồng cho dù chồng có đi tù, sa cơ lỡ bước ... Chứ không như con gái Nam.." ... Anh còn nói nhiều lắm, nhưng tôi không đủ bình tĩnh để đọc, mà vội nhấn nút xoá ngay tin nhắn đó. Tôi và anh biết nhau khi <a href="https://confession.vn/11279-xinh-hay-xau-lun-hay-cao-chang-the-anh-gia-mot-con-nguoi-neu-nguoi-khac-chang-u-thoi-gian-e-nh/" title="tôi có" alt="tôi có">tôi có</a> dịp ra Đà Nẵng công tác, lúc buồn tôi gọi lên tổng đài ứng dụng Chat của Viettel để tâm sự, tình cờ anh nghe được nên làm quen (khi đó anh ở Hà Nội). Và cứ thế rồi yêu. Tình yêu kéo dài đến 3 năm, gia đình anh ngăn cấm vì tôi là con gái miền Nam (do ở quê anh dâu miền Nam hay bỏ chồng nên cả làng đều có ấn tượng xấu). Sau nhiều lần thuyết phục không được tôi và anh chia tay, khi đó tôi phát hiện mình mang thai. Lúc đó anh có ý nghi ngờ không phải con anh và có ý định kêu tôi phá thai. Tuy nhiên <a href="https://confession.vn/10419-bo-me-de-thuong-qua-nen-ko-hop-khong-on-roi-moi-nguoi-a-minh-k53-minh-co-nguoi-yeu-sinh-nam-94/" title="tôi đã" alt="tôi đã">tôi đã</a> nói với anh "em không cần anh có trách nhiệm gì, chỉ cần sau này anh và gia đình anh tuyệt đối đừng làm phiền em và con". Vì để gia đình không bị cười chê và con có cha, tôi đồng ý làm giấy đăng ký kết hôn với anh, tôi nghĩ "xem như cho mình và anh cơ hội". Trong suốt thai kỳ, tôi một mình đi khám thai, tự chăm sóc bản thân mình. Có hôm bị chuột rút tôi cũng tự mình vượt qua, hầu như đêm nào tôi cũng khóc. Sau đó anh nói cần tiền mở cửa hàng, chuẩn bị cơ ngơi đón con gái chào đời. Tôi tin anh nên đứng ra thay anh vay cả trăm triệu (từ cty tài chính và bạn bè ), lúc đó bầu vượt mặt, Đà Nẵng đang mùa giông bão nhưng tôi phải 1 mình đi xe máy đi lại nhiều lần làm thủ tục vay, có lúc gió to tôi đứng lại trên cầu Rồng vừa sợ vừa khóc. Khi nhận được tiền, tôi nhớ anh nhắn "cám ơn em, anh sẽ không làm em thất vọng". Anh hứa đưa tôi về quê sinh nhưng cuối cùng anh nói bận và tránh tốn kém nên để tôi về một mình. Khi ấy tôi cũng một mình dọn phòng, chuyển đồ về quê. Lúc lên tàu, mọi người ai cũng ái ngại khi tôi chỉ một mình nhưng tôi tự an ủi "không sao, con gái cố lên đừng ra sớm nghen". Vừa về đến SG, khi biết tôi không đi taxi mà đi xe ôm(do tôi muốn tiết kiệm) thì anh mắng tôi vì nghi ngờ tôi nhờ người yêu cũ đón. Giải thích hoài anh không tin, tôi tức quá khóc "anh không quan tâm em và con ra sao, mà chỉ quan tâm ai đón em thôi ah, chuyện đó quan trọng vậy sao". Đến ngày sinh, anh cũng không về, chỉ đến ngày đầy tháng con a mới về. Toàn bộ tiền bạc trong quá trình sinh nở đều do tôi giải quyết, anh nói anh kẹt vốn, tôi nghĩ "vợ chồng không có gì cần tính toán". Anh <a href="https://confession.vn/11540-cac-ban-nghi-sao-ve-viec-con-gai-to-tinh-truoc-cau-chuyen-cua-minh-co-the-dai-dong-lien-mien-n/" title="ở nhà" alt="ở nhà">ở nhà</a> tôi được ít hôm thì về lại Hà Nội, thời gian không lâu sau anh nói anh phá sản, thiếu nợ mấy trăm triệu, đến nỗi bị xã hội đen truy đuổi, anh năn nỉ tôi vay tiền cho anh vào tôi ăn Tết, năn nỉ tôi gọi điện cho anh chị của anh vay tiền để anh trả nợ, không thì bị kiện đi tù. Lúc đó, tôi thất vọng vì thấy anh hèn nhát, không dám đương đầu với khó khăn nhưng cũng gắng giúp anh. Cuối cùng anh cũng vào được với tôi, ở nhà tôi được hơn tháng thì anh trai anh bị tai nạn. Anh lên Sg chăm sóc anh trai hơn nửa năm, một mình tôi bươn trải nuôi con (tôi xin nghỉ việc vì anh nói tôi ra Đà Nẵng anh không yên tâm). Sau đó anh có việc làm, anh khoe lương cao nhưng cũng không gửi tiền về cho tôi và con. Anh nói anh lo mua vật liệu, máy móc và trả bớt nợ. Tôi cũng cố gắng 1 mình nuôi con và giàn xếp khoản nợ cả trăm triệu mà tôi vay cho anh trước đó. Gần hai tháng a vẫn không gửi tiền về, tôi giận nên cố tình cắt liên lạc với anh (tôi muốn cược với chính mình, xem anh có về gặp tôi không). Không ngờ vì chuyện này mà anh không thèm về quê tôi ăn Tết ( a ở lại Sg), a cũng không gọi hỏi thăm con gái, khi tôi hỏi nguyên nhân thì anh trả lời tôi như thế. Lúc bấy giờ tôi biết thêm, trong khoảng thời gian a chăm a trai a có quen 1 người con gái khác. A chê tôi không biết đồng cảm với chồng bằng người đó, anh khen người đó không chê anh nghèo, biết anh thiếu nợ mà vẫn thương. Lòng tôi thắt lại, tôi nghĩ đến thời gian mình quen, biết, yêu, có con...không bằng 1 người a quen mấy tháng. Tôi chỉ nhắn anh 1 tin rồi không liên lạc được nữa vì a chặn zalo, chặn cuộc gọi "cv e ổn định lương cao nhưng e vẫn yêu a (cv bấp bênh, thu nhập thấp) vì e tin ý chí làm giàu của a . Cv a khó khăn e đều dùng tiền của mình giúp a mà ko cần trả lại, e thay a vay số tiền lớn. Gia đình a không ủng hộ e vẫn kiên trì đến cùng. Bầu bì nhưng vẫn giúp a, đau ốm cũng chỉ 1 mình. Khi a chăm sóc a trai e một mình chăm con mà ko cần trợ cấp=>trong suốt thời gian khó khăn đó, người con gái a quen hiện giờ đang ở đâu???" Tôi hận chính tôi không đủ tỉnh táo trong tình yêu, để giờ làm khổ con gái và gia đình mình. Giờ đây, đang viết những dòng tâm sự này mà nước mắt tôi không ngừng rơi. Đến bây giờ a vẫn ko về thăm hay gọi điện hỏi thăm con. Nhìn con say giấc, tôi xót lòng khi 1 mình đối diện với số nợ lớn, đối diện với sự thất vọng từ gia đình