Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14118: HÔM NAY NGÀY GIỖ CỦA CHỊ, CŨNG LÀ NGÀY CƯỚI CỦA ANH. Anh và
Hình mô tả cho bài confession
#14118: HÔM NAY NGÀY GIỖ CỦA CHỊ, CŨNG LÀ NGÀY CƯỚI CỦA ANH. Anh và chị yêu nhau từ những năm đầu đại học. Chị hơn tuổi anh, là một bà già khó tính. Ngày đó để tán được chị đúng là cả một quá trình dài đằng đẵng. Chị không thích yêu trai kém tuổi. Chị bảo rằng trai kém tuổi thường không chín chắn. Hơn nửa năm trời, ngày nào cũng chờ chị ở trước cửa phòng trọ. Có hôm thì mang cho chị một ít bánh rán, hôm thì ô mai. Có hôm chẳng có gì, chỉ là đến đề nhìn thấy chị rồi về thôi. Mềm mỏng, cứng rắn mãi mới của đổ được. Ngày chị chấp nhận lời yêu của anh, anh vui mừng đến nỗi ko hét lên được, trực tiếp ôm chị, trào nước mắt. Anh chị yêu nhau, ngây ngô như trẻ lên tám. Thời đó công nghệ chưa phát triển, anh thường đến tận phòng trọ đón chị đi chơi. Một chiếc xe đạp cũ mua lại của thằng bạn, hai người đưa nhau đi khắp phố phường Hà Nội . Tình yêu cứ thế trôi qua trong nhẹ nhàng, thỉnh thoảng có cãi nhau, chị bướng, nhưng cũng rất nhiều lần nhường nhịn anh. Yêu nhau hết những năm đại học. Chị ra trường đi làm, còn anh thì cố cày cuốc cho hết năm cuối. Mấy tháng cuối thời sinh viên, anh với chị quyết định dẫn nhau về nhà thưa chuyện với bố mẹ. Bố mẹ anh không thích, nhưng cũng không tỏ ra thái độ gì thái quá.Vẫn luôn ngọt ngào với chị như con gái. Còn bố mẹ chị phản đối. Mẹ chị cấm chị qua lại với anh. Mẹ không muốn chị lấy người kém tuổi bởi vì sợ họ không đủ chín chắn, không đủ sức bảo vệ chị. Khoảng thờingian đó chị rất ít khi cười. Trong nhà thỉnh thoảng lại thấy mẹ và chị xích mích với <a href="https://confession.vn/13501-i-xem-mat-la-cho-me-anh-vui-thoi-em-tre-con-qua-roi-ay-co-gai-o/" title="nhau" alt="nhau">nhau</a>. Đến khi bố mẹ anh biết được, họ trực tiếp từ chối chị luôn. Họ bảo rằng nhà chị làm như danh giá lắm, mà cấm con gái mình yêu con trai nhà người ta. Quãng thời gian đó cả anh và chị đều thấy mệt mỏi. Chị suốt ngày than thở với anh. Anh thương chị, nhưng lại không biết phải giải quyết như thế nào. Tâm trạng chị càng lúc càng đi xuống, người bên cạnh như anh làm sao tránh khỏi phiền lòng? Anh mệt mỏi. Anh uống rượu. Anh về nhà chửi chị rằng chị phiền phức. Rằng xin chị làm ơn hãy buông tha cho cuộc đời anh đi. Để anh kiếm người khác. Anh cũng mệt mỏi không kém gì. Chị không hề khóc. Nhưng anh biết chị đau lòng. Chị buông tay, bỏ vào Nam sinh sống. Anh vì mệt mỏi cũng không muốn níu kéo chị. Cứ thế anh và chị xa nhau, không một lời nói chia tay. Hơn 2 năm sau, anh nghe nói chị về. Anh biết được, vì bạn của anh hủy kèo nhậu nhẹt, xin phép <a href="https://confession.vn/bo-me-phan-biet-oi-xu-qua/" title="anh" alt="anh">anh</a> em đến thăm chị ốm. Hơn một tháng sau anh mới biết, chị ốm nặng đến nỗi không ngồi dậy <a href="https://confession.vn/12381-ban-gai-em-la-k59-neu-chuyen-cung-khong-co-gi-ngoai-viec-ngay-hom-qua-cai-anh-loc-ham-gi-ay-co/" title="được" alt="được">được</a>. Là bệnh viện ở trong Nam trả chị về. Hồi vào Nam, chị đau khổ đến mức không ăn uống gì. Nửa năm sau cơ thể suy nhược đến kiệt sức. Chị ốm vì yếu, bệnh khác có cơ hội phát triển. Chứ không phải vì chị không chịu ăn uống. Tinh thần chị đi xuống, lúc nào cũng nghĩ tới việc buông xuôi. Những ngày ở quê, anh có đến thăm nhưng chị nhất định không chịu gặp mặt. Anh biết chị không tha thứ cho anh. Đến cả lúc cuối cùng, chị chấp nhận gặp anh, nhưng cũng chỉ nói 1 câu: "lâu lắm rồi không nhìn thấy anh". Ngày chị đi, anh không biết trời có mưa không, hay có nắng. Anh chỉ biết lúc đó, đầu óc mình trống rỗng. Không khóc được. Cũng không gào thét được. Mẹ chị ngất lên ngất xuống, ai nhìn thấy cũng đau lòng. Mẹ bảo nếu biết trước thế này, ngày đó mẹ sẽ không phản đối anh chị. Để anh chị đến với nhau. Nhưng anh biết, lỗi là ở anh, không phải ở mẹ. Hôm nay là ngày giỗ của chị, cũng là ngày cưới của anh. Cô ấy xinh hơn chị, hiểu chuyện hơn chị. Và quan trọng hơn cả là yêu anh cũng không hề kém gì chị. Anh quên chị rồi. Cũng không còn yêu chị nữa. Anh phải dành tâm sức của mình để yêu thương lại cô gái đó. Anh phải yêu lại cô ấy, nhiều như cô ấy đã yêu anh. Ngày vui của anh, rất nhiều người đến chúc mừng. Cô dâu của anh, cũng rất xinh xắn. Bố mẹ hai bên đều ưng thuận... Nhìn anh hạnh phúc thế này, ở bên kia thế giới, chắc em hận anh lắm đúng không?