Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14041: Cô ấy là cựu học sinh của NEU, Tôi vẫn thường hay thấy cô
Hình mô tả cho bài confession
#14041: Cô ấy là cựu học sinh của NEU, Tôi vẫn thường hay thấy cô ấy vào NEU để đọc những Cfs một cách đều đặn. Dưới đây là câu chuyện của Tôi và Cô ấy,cũng là lời nhắn nhủ cuối cùng Tôi dành cho Cô ấy,hy vọng NEU có thể chuyển hộ Tôi những lời này... Mong rằng khi đọc được cô ấy sẽ hiểu ra mọi chuyện. Tôi năm nay 27 tuổi và mối tình đầu tiên của tôi đến từ năm 14 tuổi,lúc đấy không giống như bây giờ,mọi thứ đều hiện đại. Ngày đó tôi cùng em học chung trường và cũng là hàng xóm với nhau,ngày ấy tôi thích em lắm,luôn nghĩ về em,thậm chí khi bé chúng tôi còn nói sau này lớn lên và sẽ cưới nhau. Nhưng đâu ai biết được lời nói vui ấy lại giao trong tôi 1 hạt mầm hy vọng. Chúng tôi cứ bên nhau suốt quãng thời gian THPT,nhưng đến tận kỳ thi cuối cùng thì tôi mới dám nói với em rằng tôi thích em(chỉ là thích thôi,thời đấy còn chưa dám nói đến cả từ yêu) May mắn là em cũng thế,nhưng chúng tôi chỉ bên nhau được vài hôm,để rồi phải xa cách nhau mãi mãi. Gia đình tôi thuộc dạng nghèo(thật sự là rất nghèo)mà còn đông con,tôi là con út trong gia đình 8 thành viên(cả bố mẹ). Em thì là con 1,gia đình khá giả. Dĩ nhiên vì lý do ấy nên tôi không theo học tiếp như em được. Nhưng tôi cũng chẳng để bản thân thua kém em,tôi chuyển hướng sang mục tiêu tự lập,theo đuổi ngoại ngữ,và đi học thêm phổ cập vào cuối tuần,làm tất cả mọi việc từ đi bán quan cafe,làm mướn các việc vặt,thâm chí đến mùa gặt còn nhận cả vác lúa để có tiền tự lo học phí của bản thân. Từ đấy trừ những bữa cơm nhà,còn lại mọi thứ đều được tôi tự mình trang trải. 5 Năm tự lập là thời gian tôi và em mỗi người mỗi ngã,mục tiêu của tôi luôn luôn vì 2 chữ ''XỨNG ĐÁNG'' với em mà cố gắng. Để đến sau cùng khi em thi đậu vào NEU tôi đã bắt đầu chân trước chân sau bước vào xã hội với 3 loại ngoại ngữ và tất cả kinh nghiệm khi tôi đi làm thêm. Có lẽ Horoscope nói đúng,vì tôi là 1 chàng trai Nhân Mã nên nhận được nhiều sự may mắn,sau 7 năm cố gắng trong nhiều lĩnh vực,cộng thêm ngoại hình không tồi nên phát triển tốt ở ngành sales dự án. 2016 năm tối thành công rực rỡ và cũng là cái năm định mệnh. Tôi và em vô tình gặp lại nhau,con tim tôi vẫn nhảy loạn lên như ngày đầu khi nhìn thấy em,tôi của năm đó thành công trong xã hội là thế,nhưng vẫn gục ngã bởi 1 cô gái bằng tuổi nhưng chỉ có 1m56,làn da trắng thêm đôi mắt to và nụ cười rất dễ thương. Bao nhiêu tình cảm dồn nén suốt ngần ấy năm như vỡ òa,tôi nhận ra tình cảm mình dành cho em sau ngần ấy năm chưa bao giờ vơi đi,thậm chí ngày càng mãnh liệt hơn. Sau lần gặp đấy tôi và em liên lạc nhiều hơn,cũng đã không còn là trẻ con nên tôi cũng chẳng quanh co về tình cảm của mình,và em cũng chấp nhận. Nhưng mọi chuyện lại sang trang từ đấy! Chúng tôi bên nhau vọn ven 1 tháng(17/10 - 17/11/2016) 1 tháng đấy thật sự là khoảng thời gian bình yên và hạnh phúc nhất của cuộc đời tôi,nhưng với em thì lại không. Em luôn vui vẻ bên tôi cùng tôi đi khắp nơi,nhưng lại chôn chặt đau thương trong tận đấy lòng về mối tình 5 năm giữa em và bạn học chung khi trước. Mối tình 5 năm thật đẹp của em kết thúc bằng sự xuất hiện của 1 người thứ 3 mang anh ta rời xa em,và trong thời gian như sụp đổ thì vô tình anh lại xuất hiện,và hiển nhiên do đau thương nên em chấp nhận...chấp nhận xem anh như người thay thế. Có lẽ vì anh yêu em nên cũng chẳng trách móc gì em,ngược lại cảm xúc của anh lên xuống theo nụ cười của em. Như em kể thì bạn trai em và cô ta quen nhau trong 1 lần picnic công ty tổ chức,rồi họ cứ xoáy vào nhau như thế,để rồi 1 tháng sau người anh ta chọn vẫn là cô ấy với ly do không thể bỏ đứa bé 2 tuần tuổi mà cô ấy đang mang. Anh ta bỏ mặc em khóc sướt mướt như điên như dại,bỏ ăn bỏ uống,rồi tìm đủ mọi cách để tự hại bản thân <a href="https://confession.vn/12454-oi-qua-kieu-nay-thi-bo-no-tra-c-vang-gio-co-1-kieu-inh-cao-oi-qua-luon-anh-chi-a-em-oc-rat-nhi/" title="mình" alt="mình">mình</a>. Người ta bảo Nhân Mã đã yêu ai rồi,dù có chết đi,vẫn mãi mãi mang theo tình yêu ấy. Và đúng như vậy,anh bỏ hết tất cả,công việc,bao nhiêu dự án đang dang dở,vì anh biết mình chẳng thể tập trung vào làm gì nếu em cứ như thế. Nhưng hầu như tất cả những điều anh làm đều là vô ích khi em không cho bản thân mình cơ hội,cũng chẳng thể tự mình bước ra được vũng lầy đó. Anh luôn bên em nhưng chẳng dám đến quá gần,cũng không dám đứng quá xa,nhiều lần em còn bảo do anh nên em mới mất người đó. Đau lắm,nhưng không sao cả,vì anh biết nỗi đau em mang hơn anh gắp trăm lần,sau vài tháng,cuối cùng em cũng không còn giữ những suy nghĩ bồng bột lúc đầu,và cũng từ đó,chẳng bao giờ anh thấy em khóc nữa,anh rất vui nhưng lại càng đau khổ hơn khi hiện tại,em lại xem anh như người xa lạ. Nụ cười thân quen lại xuất hiện trên môi em,nhưng không còn là nụ cười hạnh phúc của ngày xưa mà thay bằng nụ cười lạnh. Nụ cười như khinh bỉ tất cả mọi thứ tồn tại trên thế gian này,em chăm chút cho mình hơn và dĩ nhiên em càng xinh đẹp hơn,kéo theo đó là muôn vàn vệ tinh bay lượn khi em đứng trong đám đông,nhưng em lại chẳng đặt ai vào trong mắt. Em bỏ hết tất cả công việc và ước mơ,hằng ngày em chỉ ăn diện thật lộng lẩy để đi đến những quán bar,vũ trường mà anh ta thường hay đến. Nhưng lạ thay em chỉ đến và ngồi đấy đến giờ rồi lại về,chẳng sa đọa như bao người khác,thậm chí khinh bỉ tất cả những vệ tinh đeo bám theo em,rồi nhiều lần lại bỏ mặc anh phía sau giải quyết hậu quả khi em tạt nước hay vả vào mặt đám vệ tinh có ý đồ xấu,mỗi lần như thế,anh cũng chỉ biết cười gượng,rồi giàn xếp đâu vào đấy,dĩ nhiên luôn là tiền,và cũng không thiếu những lần ôm đòn đến mồm đầy máu. May mắn thay điều đó không kéo dài,được vài tháng sau em lại khép mình trong căn phòng trọ của riêng em,nhưng không khóc như ngày xưa mà chỉ nhìn xa xăm vào bầu trời. Tôi: Sao em lại dùng số tiền ngày trước dành dụm ra tiêu xài hoang phí như vậy? Em: *Cười lạnh* Tiền đấy đâu phải của em,là anh ta dành dụm để làm đám cưới đấy chứ. Tôi: Vậy bây giờ không còn tiền nữa,em không định đi làm tiếp hay sao? Em: *Vẫn nụ cười đó* Em là con gái thì thiếu gì cách để có tiền mà cần phải đi làm hả anh. Tôi: ''.........'' Tia suy nghĩ trong đầu xẹt qua như cho tôi thấy trước được những gì tiếp theo mà em có thể làm và hủy hoại thân xác em,không cần suy nghĩ,tôi lấy từ ví ra chiếc thẻ ATM đưa cho em,trong đấy không phải là toàn bộ,nhưng vẫn rất nhiều nếu so với 1 người đi làm như em. Em cũng chỉ cười và cầm lấy chiếc thẻ,mặc cho anh cố gắng đi về thật chậm để xem em có gọi lại hay không. Sau khi có tiền rồi em lại tiếp tục thói quen ngày trước,và anh vẫn là người đi theo sau em mỗi đêm. Những điều đó cứ lập đi lập lại mãi,dần trở thành thói quen hằng ngày của em. Nhưng với anh em càng ngày càng xa lạ,anh cảm giác được rằng em đang cố gắng để kéo khoảng cách của chúng ta ngày càng xa hơn. Mọi chuyện có lẽ sẽ cứ mãi tiếp tục như thế và anh vẫn mãi sẽ theo sau em hằng ngày nếu như không có buổi sáng hôm đó. Anh thức dậy với cơn đau từ bên trái đầu cứ kéo dài,cố gắng dùng hết sức vệ sinh cá nhân như thường ngày rồi anh chạy thẳng đến bệnh viện để rồi nhận về 1 tin khiến anh như chết lặng sau 2 giờ làm các xét nghiệm kiểm tra. 1 khối u bên não trái đang phát triển rất nhanh,nhưng cũng chỉ bần thần trong phút chốc rồi anh lại lo lắng về những điều tồi tệ khác nếu như chuyện không may ấy sẽ đến. Sau khi trao đổi về bệnh tình của mình thì anh biết bản thân chỉ còn chưa đầy 1.5 năm thời gian nếu như không điều trị bất cứ liệu trình nào. 【1.5 Năm】 <a href="https://confession.vn/sax/" title="Đúng " alt="Đúng ">Đúng </a> vậy,đó là lựa chọn của anh,vì anh biết nếu như anh quay mặt chiến đấu với căn bệnh đó thì sẽ không còn ai bên cạnh để luôn dõi theo và lo lắng cho em. Điều đó đáng sợ hơn cả mất đi mạng sống của anh,nên anh không thể nào để nó xảy ra như vậy,vì đối với anh em là điều quan trọng nhất trong cuộc đời này,nhưng cũng không thể nào để em thấy thân hình của anh khi đang chống chọi với căn bệnh quái ác đấy. Để rồi anh quyết định ra đi,dùng quãng thời gian còn lại của anh để chuẩn bị tất cả những thứ cần thiết trong tường lai của em,tuy không thể bên em nhưng anh sẽ cố gắng thay đổi tương lai của em sau này,để em không cần phải lo toan điều gì. Rất nhanh,nhờ các mối quan hệ trước đó anh đã trở thành một thành viên đắc lực trong một công ty tài chính tại Toronto Canada với mức thu nhập khiến người khác ao ước. Cố gắng chuẩn bị mọi thứ trong 1 tuần,anh sắp xếp và liên hệ với cô bạn thân của em dọn về ở cùng em với lý do thất nghiệp nên sang để tiết kiệm chi phí và cũng là người thay thế anh lo lắng cho em mỗi ngày. Anh chuyển toàn bộ tại sản cá nhân của anh sau khi đã để lại 1 phần cho gia đình sang tài khoản úy thác mang tên em và đưa cho bạn em giữ,anh đã bảo với cô ấy trong vòng 1 năm anh sẽ giúp em thoát ra được vũng lầy tâm tối đó để trở về con người thật sự của em,trở về là chính em của ngày xưa,người mà anh yêu thương,người làm cho cảm xúc trong <a href="https://confession.vn/tao-quan-thoi-moi-nguoiiiiiii/" title="anh thăng" alt="anh thăng">anh thăng</a> trầm theo từng nụ cười trên môi.. Cứ như vậy thấm thoát đã hơn 1 năm rồi đấy em à,ở đây tuyết đang rơi dầy,nhiệt độ bên ngoài chỉ còn -12độ,thời gian hiện tại đang là 04:27AM... Anh xin lỗi vì không ngủ sớm hơn như em dặn lúc mình gặp lại vào năm trước. Tất cả đều do những cơn đau này,chúng nó nghịch ngơm thật đấy,lúc đầu thì chỉ thăm anh 2-3 lần mỗi tháng,dần dần lại thường xuyên hơn như những đôi yêu nhau nòng cháy vậy,thật sự anh ghét chúng nó lắm,anh đã phải dùng thuốc giảm đau và thuốc an thần trong hơn 2 tháng liền chỉ để đuổi chúng nó đi,nhưng vẫn không được em à,và rồi cứ như vậy mãi. Sau này anh lại học được cách sống chung với chúng nó,bây giờ anh và chúng nó sống hòa thuận với nhau,và chắc nó cảm nhận được tình cảm của anh dành cho nó nên hiện tại nó ở hẳn với anh luôn đấy,nhưng thay vì hành hạ anh như lúc đầu thì nó lại nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Còn em nữa,em không cần kể anh nghe thời gian qua em sống như thế nào đâu nhé,bạn em vẫn cập nhật và gửi ảnh của em cho anh mỗi ngày nên anh biết cả rồi. Anh vui lắm,thật sự rất vui khi nghe thấy em đã đi làm lại,nhưng cái thói quen mỗi đêm đó thì anh vẫn không thích đâu nhé,tuy là không nhiều và thường xuyên như trước nhưng anh vẫn xem đó là 1 điểm trừ đấy. Còn cái cái việc ngồi thẩn thờ hàng giờ đồng hồ để nhìn vào bầu trời của em đấy,anh thử rồi nhé,nhìn vào trong màn tuyết anh thấy được cả khuôn mặt em,từng nụ cười,từng kỷ niệm thời gian anh và em bên nhau,tất cả đều như 1 cuốn phim 3D đang hiện ra trước mắt anh vậy,thật sự anh không nghĩ nó thú vị đến vậy,thảo nào em lại dành nhiều thời gian nhìn vào bầu trời như thế. Cái lũ nghịch ngợm ấy lại vừa đến thăm anh đây này,bây giờ thì không được,anh còn nhiều điều muốn nói với em nữa nên là anh dùng thuốc giảm đau dọa chúng nó chạy cả rồi,nhưng chắc chúng nó không chịu yên lâu đâu,nên anh không nói nhiều nữa nhé. À tất cả những thứ cần thiết anh đều chuẩn bị xong từ tuần trước rồi,có lẽ em sẽ nhận được vào tuần sau đấy. Hứa với anh là khi anh đi rồi em không được khóc nhé(mặc dù thật sự anh rất muốn được nhìn thấy em khóc vì anh đấy. Haha) Và nhớ hãy tìm lại cho mình cuộc sống đầy màu sắc như ngày xưa nhé,đi những nơi mà em muốn đi,yêu người mà em muốn yêu và nếu em còn giữ cái thói quen nhìn lên trời thì nhớ hãy nghĩ đến anh đấy nhé,dù là 1 tí thôi cũng được. Ở ''môi trường mới'' này anh sẽ rất nhớ em đấy,nhưng không sao đâu,tất cả những gì thuộc về em,thuộc về 2 ta,anh đều giữ lại rồi,nhưng chỉ cho riêng anh thôi. Yêu em - Bảo Bối của Anh! 06:10 AM Toronto - Canada