Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14032: CÂU CHUYỆN VỀ EM: MỘT CẬU HỌC SINH CHẠY THẬN Tp. Hồ Chí Minh
Hình mô tả cho bài confession
#14032: CÂU CHUYỆN VỀ EM: MỘT CẬU HỌC SINH CHẠY THẬN Tp. Hồ Chí Minh ngày 23/3/2018. Tôi gõ cửa và bước vào một căn phòng nhỏ, nơi có 2 người kỹ thuật viên, 3 cô sinh viên của một trường đại học nào đó và hai mẹ con. Tất cả đều gật đầu chào nhau một cách trìu mến. Điều khiến tôi chú ý nhất là hình ảnh hai mẹ con ấy, em trai nhỏ người cao khoảng 1m3 - 1m4, nửa mặt bị sưng phù. Mẹ của em ấy có dáng người thấp bé, tay cầm một lá đơn nhưng không tỏ ra khắc khổ, có vẻ khá bình tĩnh. Khi một anh kỹ thuật viên nói với cô ấy rằng: “ Cô và em chờ một lát, bác sĩ X đang có việc!” Thì tôi đoán chắc rằng cậu con trai này bị bệnh hiểm nghèo. Bởi lẽ bước vào căn phòng Đơn vị điều phối ghép các bộ phận cơ thể người bệnh viện Chợ Rẫy này, hoặc là xin hiến tạng hoặc là xin được ghép tạng. Khoảng 10 phút sau, cô bác sĩ bước vào, khuôn mặt toát lên vẻ phúc hậu. Nhận lấy lá đơn từ người mẹ, nhìn sơ qua và đặt những câu hỏi: - Cháu làm nhân viên giữ xe, lương <a href="https://confession.vn/10038-phat-hon-vi-nguoi-yeu-cung-cho-hoi-au-cua-cam-nguoi-yeu-minh-vat-va-lam-vi-nang-khong-thich-i/" title="tháng được" alt="tháng được">tháng được</a> 2,5tr? Đây là lần đầu tiên nghe thấy giọng nói của cậu bé, thức sự tôi khá bất ngờ. Giọng nói toát lên vẻ cứng cỏi, dứt khoát và bình tĩnh. Chắc có lẽ trải qua ngần ấy chuyện đã giúp em trở thành người có bản lĩnh: - Cháu chạy thận ở bệnh viện Trưng Vương, những ngày không phải chạy thận thì người ta cho xuống giữ xe kiếm thêm tiền. - Thế sao ở đây cháu lại ghi là học sinh. Cậu <a href="https://confession.vn/13332-co-phai-thu-gi-co-uoc-qua-de-dang-con-nguoi-ta-cang-khong-biet-c/" title="" alt=""></a> bé gãi đầu cười trừ: - Cháu ghi nhầm. Mẹ cậu bé cười nói: - Bây giờ làm giữ xe rồi chứ có còn đi học nữa đâu. Tôi đoán rằng cậu bé nghỉ học chưa lâu. Bác sĩ tiếp tục hỏi: - Còn chị làm nghề gì? - Tui làm tạp vụ ở trong bệnh viện đó luôn. Tháng cũng được 7 8tr, trước thì người ta cho hai mẹ con ở trong đó, nhưng giờ nó đang xây dựng lại, kêu hai mẹ con ra ngoài ở. Làm ở đó cho tới nay cũng được mấy năm rồi. - Thế nhà còn hai người nữa ở quê hả? - Cha nó thì mất rồi, cũng bị siêu thận. Còn con gái lớn thì làm dược ở Thủ Đức, thấy mỗi tháng cho tiền nhưng không biết lương được bao nhiêu. - Nhà cửa ở Bình Thuận đi ai ở? Bệnh viện ngoài đó cũng chạy thận được? Sao phải vào đây? - Nhà thì đóng cửa để đó, vườn thì có chú nó làm, một năm đưa được khoảng 20 triệu, nhà tui cũng xa bệnh viện tỉnh, với lại ở đó không kiếm ra tiền, thôi thì vào đây con vừa chạy thận rồi đi làm kiếm tiền. - Đến nay có được bao nhiêu tiền rồi? - Dạ, tầm 150 triệu. Lâu lắm rồi tôi không biết rơi nước mắt là gì, nhưng sau khi nghe được câu chuyện đó, thực sự nước mắt đang trực trào ra trên khoé mắt. Đã từng đọc rất nhiều số phận có hoàn cảnh đáng thương, nhưng được nghe trực tiếp câu chuyện thì cảm xúc thực sự khó tả. Hai người kỹ thuật viên vẫn làm việc, không quá chú tâm đến cuộc nói chuyện của những người kia, có lẽ đây là điều không hiếm gặp trong căn phòng này. Nghe đọc tên, tôi lấy thẻ và xin phép đi ra ngoài. Đóng cánh cửa lại, cảm xúc tôi mới thực sự vỡ oà ra, bước xuống cầu thang mà lòng nặng nề quá. Một lần đến ngẫu nhiên, có 4 người xin hiến tạng và một người xin ghép tạng. Trên bàn <a href="https://confession.vn/tu-choi-google-2-lan-chris-khoa-tro-thanh-co-van-bo-tai-chinh-anh-o-tu/" title="cũng" alt="cũng">cũng</a> có 1 chồng đơn đăng ký rất dày, nhưng không phải ai xin hiến cũng hiến được, và không phải ai hiến được rồi cũng tìm được cơ thể phù hợp. Vẫn biết ở ngoài kia còn rất nhiều những bệnh nhân đang chờ được ghép tạng. Nhưng trường hợp của em làm tôi thực sự xúc động. Có thể do tôi chứng kiến lời chia sẻ của người mẹ, hoặc có thể do em còn quá nhỏ. Em đã viết nhầm mình là học sinh, tôi khi nghĩ vậy. Có lẽ trong tâm trí của em, vẫn khao khát được đi học, được tới trường. Ước mơ lớn nhất của em bây giờ là nghe được tin có ai đó hiến tặng thận để ghép, để được khoẻ mạnh, để được tới trường, để em và mẹ trở về quê nhà, không phải tha phương nơi đất khách quê người nữa.