Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14021: 24 tuổi, nó thực sự thèm, thèm lắm cảm giác được gọi cha một
Hình mô tả cho bài confession
#14021: 24 tuổi, nó thực sự thèm, thèm lắm cảm giác được gọi cha một lần. Nó thèm có anh chị em ruột. Nó thèm khi thấy bạn bè chụp ảnh cùng bố mẹ. Nó thèm khi thấy bạn bè được bố gọi điện quan tâm. Mẹ nó là một bà mẹ đơn thân. Chẳng phải lỡ làng gì đâu, mà mẹ nó quyết định chọn cuộc sống như vậy. Cũng chẳng có gì sai nhưng cái sai của mẹ nó là chọn nhầm bố cho nó. Tại sao không phải là một người đàn ông xa lạ ở đâu đó thật xa mà lại là một người đàn ông đã có vợ, một người hàng xóm. Mẹ nó không có ý phá vỡ hạnh phúc gia đình người ta nhưng thực tế vẫn là thực tế. Bao nhiêu rèm pha, bao nhiêu cãi vã nhưng bà vẫn quyết tâm sinh nó, nó cảm ơn bà vì đã can đảm như thế. Nó cùng mẹ lớn lên trong lời đàm tiếu của xóm làng, có lẽ nhờ thế mà nó già hơn tuổi, nó học được cách sống thanh thản mặc kệ thị phi. Ngày còn bé, chẳng ai nói cho nó biết cha nó là ai, <a href="https://confession.vn/27527-2/" title="nó chỉ" alt="nó chỉ">nó chỉ</a> thắc mắc tại sao mẹ và bà không bao giờ cho nó sang nhà hàng xóm chơi. Nó vẫn gặp ông ấy, vẫn chào ông ấy nhưng tuyệt nhiên chưa một lần ông ấy trả lời; nó không biết vì sao ông ấy ghét nó. Lớn lên một chút, nó rất nhạy cảm, qua những câu chuyện của người lớn, nó đã ngờ ngợ. Nó về hỏi mẹ nhưng mẹ một mực nói không, nó cũng không hỏi nữa. Năm nó học lớp 6, nó bị bạn bè gọi là con hoang, là đứa mất dạy vì không có bố dạy dỗ. Nó về khóc với mẹ, đến lúc này mẹ mới cho nó biết bố nó là ai. Nó vẫn gặp ông ấy, nhưng nó không chào ông ấy nữa mà thay vào đó là ánh mắt đầy căm hận nhưng cũng chất chứa mong ước giá như ông ấy nhận mình là con. Trớ trêu thay, hè năm đó ông ấy đổ bệnh, bệnh vì uống quá nhiều rượu. Những ngày ông ấy hấp hối, chắc có lẽ do xem phim nên nó thật sự ước ông ấy có thể nhận nó, ngày nào nó cũng ngóng và ngóng. Ngày ông ấy mất, nó trốn mẹ, ngồi trên mái nhà khóc cả buổi, khóc vì thương ông ấy, khóc vì hận. Cái tuổi trẻ con, rồi cũng nhanh quên, hai mẹ con cứ thế dìu dắt nhau qua bao tháng ngày. Ông cũng mất rồi nên cũng chẳng còn mấy kẻ soi mói mẹ con nó như trước. Thực sự cuộc sống của hai mẹ con nó bình yên hơn hẳn. Nó cũng chẳng nghĩ ngợi gì mà chỉ lao đầu <a href="https://confession.vn/11331-co-nguoi-yeu-chuyen-i-tha-thinh-3-tinh-hinh-la-nhu-nay-a-em-co-nguoi-yeu-oi-voi-em-thi-anh-ay/" title="vào" alt="vào">vào</a> học. Nhờ vậy nó cũng học khá tốt nên mẹ nó cũng mở mày mở mặt, cũng không còn kẻ nào dám nói nó mất dạy. Khi còn ở nhà, nó luôn phải giấu cảm xúc, nó không bao giờ dám khóc hay dám nhắc gì trước mặt mẹ. có biết bao nhiêu biến cố xảy ra với <a href="https://confession.vn/khong-hieu-sao/" title="nó nhưng" alt="nó nhưng">nó nhưng</a> nó đều cắn giấu mẹ và cắn răng vượt qua. Từ khi xa nhà, đi học đi làm, những cảm xúc thèm một gia đình hoàn chỉnh mới thực sự trỗi dậy. Trước đây nó không để ý, nhưng sao giờ đến ngày giỗ của ông ấy nó lại buồn đến vậy. Năm nào giỗ ông ấy, nó cũng trốn đâu đó uống vài chén rượu, hay vài lon bia; chắc nó được thừa hưởng cái gen uống rượu của ông ấy, là con gái nhưng nó uống chả thua kém bất cứ thằng con trai nào. Nó uống rồi nó khóc, nó khóc cho ông ấy và khóc cho chính nó. Nó cũng chẳng còn hận ông ấy như trước, nếu có 1 điều ước, nó sẽ ước được gặp ông ấy để gọi bố một lần dù cho ông ấy có nhận nó hay không. Ngày anh trai nó (anh trai về mặt huyết thống) cưới vợ, mọi người hỏi nó có được mời không, nó mỉm cười cay đắng "họ có bao giờ nhận nó là con cháu đâu"; nó đứng ở xa nhìn đám cưới và chúc anh hạnh phúc. Nó thèm lắm được nhận anh, được gọi anh. 24 tuổi, ai cũng nói nó kén cá chọn canh nhưng họ đâu ở trong hoàn cảnh của nó. Một phần vì nó mặc cảm, một phần vì nó đã quen với thế giới của 2 mẹ con nó. Nó chưa chấp nhận có người bước vào phá vỡ thế giới ấy. Cũng vì cuộc sống mà nó cứng rắn và độc lập từ bé. Người ta nói không sai, phụ nữ mạnh mẽ và độc lập quá sẽ khổ quả không sai. Nó mạnh mẽ quá nên luôn tự giải quyết mọi chuyện và không phải đứa con trai nào cũng đủ mạnh mẽ hơn nó để che chở cho nó. Nhưng không phải nó chưa từng yêu, nó đã yêu, yêu rất sâu đậm. Nhưng trớ trêu thay, anh lại theo ngành công an và một đứa lai lịch bất minh như nó chẳng thể đủ điều kiện để làm vợ anh. Nó ngậm ngùi cay đắng chia tay dù rất còn yêu, nhưng nó không thể để anh vì nó mà dở dang sự nghiệp. Đến giờ đã 3 năm nhưng nó chưa bao giờ quên anh và chưa có ai có thể thay thế được anh trong trái tim nó. Nó từng nghĩ sẽ không lấy chồng, sẽ chọn cuộc sống như mẹ nó bây giờ. Cuộc sống không có người đàn ông đôi lúc vất vả thật nhưng cũng rất thoải mải, không phải lo họ hàng nội ngoại, không phải sống cảnh mẹ chồng nàng dâu. Bao nhiêu người mai mối, nó đều từ chối. Cậu bạn học cùng cấp 2 theo đuổi nó suốt 1 năm trời nó cũng thẳng thừng. Mẹ nó không ủng hộ nhưng cũng không phản đối vì mẹ biết nó rất cứng đầu, không ai ép được nó làm điều nó không thích. Nhưng nó lại nghĩ liệu sau này con nó có thèm cảm giác có cha như nó hiện tại hay không. Nó đã trải qua biết bao cơ cực khi không có cha, nó lại không muốn con nó phải khổ như nó. Liệu có phải nó đang suy nghĩ quá nhiều so với tuổi của nó? Con đường phía trước của nó như thế nào? Nó mở mắt tỉnh giấc sau một hồi mê man trong cơn sốt... Đây không phải là truyện, đây là thực tế những gì nó đã trải qua, những điều nó giấu trong lòng chưa từng chia sẻ với ai. Nhưng nói ra một lần cho nhẹ lòng, nói với những người nó không quen biết và cũng không biết nó là ai.