Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14005: Chia tay vì gia đình cấm cản! Người ta nói “sướng quá hóa rồ”
Hình mô tả cho bài confession
#14005: Chia tay vì gia đình cấm cản! Người ta nói “sướng quá hóa rồ” có đúng không nhỉ? Tôi_một cô sv 22t mới ra trường <a href="https://confession.vn/nhung-thu-chi-k55-neu-moi-hieu-lau-roi-khong-tong-hop-cam-xuc-e-roi-tim-uoc-mot-thu-gi-o-dai-dang-ba/" title="chưa" alt="chưa">chưa</a> có việc. Là con một, gia cảnh chẳng giàu có nhưng từ nhỏ đã sống trong “nhung lụa” do bố mẹ tạo nên, được bảo bọc quá nhiều lên ĐH mới bắt đầu một cs tự lập. Tôi thật sự rất ghen tị với bạn nào bố mẹ thoải mái, cho phép con cái đi đây đi đó, không quản thúc, không cấm đoán … Tôi là một cô sv ngoan hiền, tìm niềm vui nho nhỏ ở những câu lạc bộ, lớp học thêm, bạn bè,.. Thật sự cuộc sống xa nhà đã thay đổi tôi, trở thành một con người hoạt bát, hòa đồng và cởi mở rất nhiều. Hằng ngày ở HN tôi nhận được những cuộc điện thoại hỏi han từ bố mẹ: “Hôm nay thế nào, ăn gì, đang ở đâu, đang làm gì,… “và “Tuyệt đối buổi tối đừng ra ngoài con nhé!” và nếu biết tôi đang ở ngoài đang đi chơi mẹ tôi sẽ gắt lên thậm chí chửi bới. Sẽ có rất nhiều bạn nói rằng đó chỉ là bố mẹ quan tâm nhưng mình bị kiểm soát thái quá, cảm giác như mỗi ngày phải báo cáo mấy lần, thật sự rất khó chịu. Rồi tôi có người yêu, tôi quyết định sẽ yêu kín đáo không để gia đình biết vì bố mẹ quá nghiêm khắc.. Những buổi tối đi hẹn hò tôi không dám nghe máy khi mẹ gọi điện hoặc <a href="https://confession.vn/13324-chia-tay-vi-1-cuoc-ien-thoai-hom-qua-2-thang-uong-ruou-minh-thi/" title="tôi phải" alt="tôi phải">tôi phải</a> vào wc chỗ nào đó nói là con vẫn ở phòng vì mẹ tôi sẽ lo lắng, sẽ hỏi dò,… Đến một thời điểm gần đây <a href="https://confession.vn/9620-me-khong-can-no-phai-nha-giau-cung-cha-can-no-phai-tai-gioi-chi-can-no-thuong-con-la-u-ay-la-ca/" title="tôi quyết" alt="tôi quyết">tôi quyết</a> định nói với bố mẹ về người yêu của mình. Vì nghĩ rằng không có gì tuyệt vời hơn nếu được gia đình chấp thuận, yêu đương một cách công khai. Người yêu về nhà chơi. Bố mẹ tôi hờ hững. Tôi không ngờ gia đình đã gạt phăng và bảo không yêu đương gì hết. Bắt tôi từ HN về quê xin việc, cắt đứt mọi liên lạc với người yêu với lí do tầm tuổi này đối phương và bản thân mình còn quá trẻ, chưa có công danh sự nghiệp, khoảng cách 2 người lại xa bố mẹ sợ con gái thiệt thòi nên không cho tiếp tục yêu nữa. Trước sự phản đối của gia đình tôi cố gắng khuyên giải rất rất nhiều, nói rằng bạn trai rất tốt rất tử tế,…nhưng không thành. Nhiều lần viện cớ lên HN để gặp nhau vì nhớ nhung vì yêu xa vì khoảng cách. Rồi chuyện công việc không thành, đi xin việc khắp nơi chẳng ai nhận vì chưa có kinh nghiệm, chưa có bằng tốt nghiệp, vì còn non nớt,…Tôi xin gia đình cho lên HN làm vì vốn dĩ học ở đó sẽ biết nhiều nơi tuyển dụng thực tập sinh, cơ hội việc làm rất cao hơn tỉnh lẻ. Nhìn bạn bè đi làm đi chơi, có người yêu ríu rít mà tủi thân vô cùng. Bản thân mình bị “cấm cung” ở nơi này suốt, không tìm thấy được niểm vui, không có bạn bè. Những ai ngờ khi nghe xong bố mẹ chửi tôi một trận vì nghĩ lên đấy lại yêu đương chứ làm nổi cái gì, rồi vô tích sự,…Thật sự gia đình quá gay gắt, quá bảo thủ không chịu lắng nghe con cái. Vì yêu xa, khoảng cách và thời gian gặp nhau hạn hẹp, toàn phải lén lút, phải nói dối,… đến một ngày người yêu cũng đề nghị chia tay. Trước đó chúng tôi đã hứa rằng sẽ vẫn yêu xa âm thầm thi thoảng gặp nhau. Tôi rất yêu anh ấy, mong muốn sẽ có một tương lai với nhau. Nhưng khoảng cách cũng khiến niềm tin dần hao mòn. Người yêu không thông cảm cho, nghĩ rằng tôi không đấu tranh vì tình yêu, không dám bỏ lại tất cả vì tình yêu. Tại sao không đứng ở vị trí của nhau mà thấu hiểu, bên tình bên nghĩa chắc chắn tôi sẽ không từ bỏ gia đình mình, tôi là con duy nhất, là sự trông đợi của bố mẹ, nếu từ bỏ gia đình thì đó là bất hiếu. Và tôi cũng tin nếu người trưởng thành yêu mình thật lòng cũng sẽ không bao giờ bắt mình chọn lựa. Ngày hôm qua tôi đi phỏng vấn bị trượt, đòi lên HN lần nữa bị bố mẹ gạt bỏ, mắng nhiếc, ngày nào cũng sống trong những tiếng chửi rủa dù mình chẳng làm gì sai, cuộc sống tự dưng mất phương hướng, chán nản quá. Thật sự rất nhớ những ngày tháng tự do tự tại tự lập ở HN. Giờ đây mỗi sáng thức dậy đều không biết mình phải làm gì, những lúc một mình vẫn ngồi khóc, như một người mất hồn. Giá như tôi có một gia đình thấu hiểu mình hơn, cho tôi thứ mà tôi muốn có, giờ tuổi trẻ cứ bị đày đọa trong căn nhà 4 bức tường thật sự khiến tôi stress, kiệt quệ, đôi khi thấy nản chí. Giờ phải làm sao đây?