Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#13998: Làm gì để vượt qua khủng hoảng hậu chia tay? Mình không nghĩ đến
Hình mô tả cho bài confession
#13998: Làm gì để vượt qua khủng hoảng hậu chia tay? Mình không nghĩ đến 1 ngày mình lại suy sụp và đau khổ vì tình yêu đến thế. Không phải mình chưa từng kết thúc những mối quan hệ nào khác, mà là mình không thể tưởng tượng được mình sẽ yêu ai nhiều đến mức để đau khổ tưởng không thể bước tiếp. Mình và người yêu bên nhau 3 năm trời, nói dài thì cũng không dài lắm, nhưng đủ để hiểu nhau từ tính cách đến tư tưởng, từ khẩu vị đến thói quen. Người ta nói yêu nhau thì gì <a href="https://confession.vn/12346-trung-thu-goi-ien-ve-nha-c-me-a-me-lam-chi-o-trung-thu-bo-me-co-lam-chi-khong-me-me-ang-i-kham/" title="cũng" alt="cũng">cũng</a> đẹp, còn đã chia tay rồi thì hay bới điều xấu ra để kể. Nhưng với mình, anh là người hoàn hảo, ít nhất là hoàn hảo với <a href="https://confession.vn/13573-qua-cua-ban-trai-qua-re-tien-sap-en-tet-valentine-voi-83-roi-co/" title="mình" alt="mình">mình</a>, vì cả khi chia tay rồi, cố tìm lý do nhược điểm nào đó để quên anh đi, nhưng mọi nỗ lực đều vô ích. Hình ảnh, ký ức về người ấy quá đẹp, chẳng gì có thể làm lu mờ, mà vì vậy càng thấy đau hơn, càng thấm hơn sự cô đơn khi không có anh bên cạnh. 2 đứa chia tay chỉ vì không thể sắp xếp thời gian bên cạnh, công việc thì nhiều, đều căng thẳng, đơn vị công tác xa nhau nên không thể gặp thường xuyên. Tự dưng phải chấp nhận chia ly để cả 2 có cơ hội tìm được mảnh ghép mới, đi tới hôn nhân và ổn định cuộc sống. Anh hơn mình nhiều tuổi nên dù có đau xé lòng, mình cũng đành để anh đi tìm 1 người phụ nữ khác cho cuộc đời anh. Mình vốn là 1 người tự lập và rất tháo vát, nhưng đứng trước ngưỡng cửa tuột mất tình yêu thì người phụ nữ nào cũng thế, đều gục ngã. Thế rồi mình đếm…Ngày đầu, mình ổn, mình xóa số điện thoại, tập trung vào công việc và không phân tâm vào chuyện đó. Ngày hai, mình bắt đầu thấy hụt hẫng vì thói quen ngày nào cũng gọi điện cho nhau nay phải từ bỏ. Ngày ba, mình nằm trong đêm, trằn trọc không ngủ được. Anh đang làm gì, hôm nay có phải tăng ca xử lý sự cố không, có ăn uống đúng giờ không chứ, nhỡ mà lại hút thuốc thì… Nước mắt lưng tròng, khóc ướt cả gối… Rồi những ngày tiếp theo, bắt đầu thấy đồ đạc trong nhà, đâu cũng là đồ anh tặng. Đôi búp bê mặc đồ cưới anh đi du lịch về mang theo. Chiếc sạc dự phòng nhỏ đưa cho mình kèm theo mảnh giấy “ Phải luôn giữ máy em liên lạc được nếu không anh sẽ không thể tìm thấy em đâu mất”…Rồi cả con mèo bông anh mua tặng khi thấy mình lúc nào cũng xem video mèo trên mạng, lại ngồi suýt xoa tại sao có giống loài gì đáng yêu thế này… Ký ức cứ thế mà ùa về, từng đợt sóng dạt dào cả cõi lòng, và cơn đau lại nhói lên. Mình lặng lẽ gói hết vào 1 thùng, đẩy vào gậm giường để quên đi. Mình nghỉ việc, vì không thể tập trung, nằm ở nhà và bắt đầu chuỗi ngày khủng hoảng. Mình nhắn tin cho anh, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng. Đó chính là khi mình bắt đầu không thể chịu nổi và mọi thứ trở nên vô nghĩa. Ngày nào mình cũng khóc, rồi mình ngồi 1 chỗ không cử động, mình không ngủ cả đêm. Tất cả giống như địa ngục. Nếu như ai đã từng trải qua, chắc hẳn <a href="https://confession.vn/13856-gato-voi-ong-ba-cung-ngo-em-tro-o-ngo-goc-e-sau-tit-tap-o-trong/" title="cũng 1" alt="cũng 1">cũng 1</a> vài người đã nghĩ đến cái chết…Mình cũng đã suy sụp đến nhường ấy, nhưng mình lại lo sợ sự biến mất của mình đồng nghĩa với việc không bao giờ được trông thấy anh nữa, chuyện ấy còn kinh khủng hơn cái chết… Mình tự hỏi liệu có thể vượt qua cơn khủng hoảng hậu chia ly này bằng cách nào?