Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
5 năm trước
#13996: Chào các bạn! Mình là nam, 25 tuổi. Hồi đó mình có trọ cùng
Hình mô tả cho bài confession
#13996: Chào các bạn! Mình là nam, 25 tuổi. Hồi đó mình có trọ cùng 1 đứa bạn. Có thể nói mình và nó trọ ở đó từ năm đầu làm sinh viên và cái xóm trọ đó đặc biệt toàn là đực rựa nhé, không thì là 1 gia đình công nhân nào đó. Mình nhớ hôm đó là vào sáng thứ 5, trong khi mình và thằng bạn cuống quýt, thằng thì cong mông dắt xe, thằng thì vội vã khoá cửa thì từ đầu ngõ mình thấy 1 con bé bước vào, nó bê 1 thùng giấy to, cái thần thái mặt kiểu đúng lạnh lùng nhé. Mình để ý con bé có dáng người nhỏ nhắn, tóc ngang vai và khuôn mặt khá bình thường, nếu để nói là đẹp thì là k thể. Mình có chào nó và vui tính thay nó lướt qua như k nghe thấy gì -_- Lúc đó mình có hơi ngạc nhiên vì thấy nó rất lạ, nhưng <a href="https://confession.vn/11620-loi-tuyen-bo-soc-cua-me-ban-trai-ngay-hai-ho-gap-mat-em-va-hung-quen-nhau-qua-mot-nguoi-ban-th/" title="cũng tặc" alt="cũng tặc">cũng tặc</a> lưỡi cho qua. Kết thúc tiết học hôm đấy, mình và thằng bạn về phòng trọ luôn. Và lại một lần nữa bất ngờ, cái phòng trọ đối diện phòng mình đã có người thuê. Bất ngờ lần thứ 3 khi chủ nhân phòng trọ đó lại là con bé kiêu căng từ sáng. Mình thấy nó đang quét phòng, nó có ngẩng lên nhìn mình, mình cười với nó và nhanh như cắt nó hất phần bụi mới quét ra góc đầu cửa và đóng rầm cửa lại :)) Thật sự không biết người khác nghĩ sao nhưng mình cảm thấy k ưa nó vô cùng. Sau đó dù ngày nào cũng nhìn thấy nhau nhưng mình cũng không chào hay cười với nó thêm một lần nào nữa. Thấm thoắt nó cũng ở đấy được 2 tháng và kì lạ thay mình chưa từng thấy nó nói lần nào nhé, ít ra là những lúc vô tình mình gặp nó. Và mình đã nghĩ có lẽ nó bị câm :)) Lúc nào cũng thấy đeo tai nghe, cửa phòng lúc nào cũng đóng kín, mặt kiểu lạnh lùng. Và mình thấy nó là 1 đứa rất kì dị, kiểu tự kỉ ấy. Bữa đó là ngày cuối tháng, cái khoảng thời gian cực khổ của sinh viên, 2 thằng đều hết tiền, nhà cũng không còn mì tôm. Mình với thằng bạn thay nhau kêu đói và có lẽ âm lượng hơi to đến nỗi phòng đối diện cũng nghe được. Đang trong lúc bụng sôi 100 độ C thì phòng đối diện lại toả ra mùi thơm ngào ngạt nhé. Con bé khó ưa đấy chắc nghe thấy anh em mình đói nên chủ trêu ngươi chăng ? Tức lắm nhưng cũng chả làm gì được, bấm bụng hai thằng bảo nhau đi ngủ. Nằm được 1 lúc thì có tiếng gõ cửa, lật đật ra mở thì bất ngờ chưa, 1 mâm cơm để trên cái ghế nhựa cao, nó có sườn xào chua ngọt, 1 ít rau luộc, nước rau và 1 đĩa trứng rán kèm thêm tờ giấy “ ăn xong nhớ rửa bát đĩa sạch sẽ, khỏi cảm ơn”. Con bé này từ lúc gặp nó đến giờ mình bất ngờ hết lần này đến lần khác. Đang lúc đói nên mặc kệ, ăn tất. Mà cũng công nhận nó nấu ăn ngon phết, hai thằng ăn sạch sẽ, tranh nhau húp đến giọt nước rau cuối :)) Sau lần đó mình cũng có 1 chút suy nghĩ khác về nó...có thể nó không khó ưa như mình nghĩ. Một số lần sau đó nữa nó cũng giúp mình nhiều, chẳng hạn lấy đồ phơi ngoài dây hộ, quét luôn hộ luôn đầu cửa, vất rác hộ. Ừ thì cũng k đáng ghét nữa. Bữa mình đi uống với bạn, có hơi nhập nhè, biết gì không mình suýt bị cướp xe và chính nó là người cứu mình. Nó biết võ các ông ạ, đánh nhau không khác gì trong phim. Mình thì phần say, nên nằm im một chỗ. Sau có người đến bọn kia chạy, nó <a href="https://confession.vn/tinh-ban-ep-la-khi-nguon-quynh-aka/" title="mới" alt="mới">mới</a> lại đỡ mình dậy. Vì nó không đi xe nên nó dùng xe mình lai mình về. Thằng bạn cùng phòng hôm đó về quê. Mình nhớ rõ nó có nấu cháo và pha nước chanh cho mình uống giải rượu :)) Và lần đầu tiên nó nói với mình: - Đi đứng lần sau phải cẩn thận chứ. Say rồi còn lái xe. Yếu đòi ra gió Uôi mình đã nghĩ nó bị câm đấy :) Và nó <a href="https://confession.vn/13415-i-hoc-ve-vut-cap-o-ban-lay-ien-thoai-ra-vao-face-man-hinh-hien-t/" title="nói" alt="nói">nói</a> được, nói lần đầu tiên luôn. Say nhưng vẫn sốc :)) Sau nó bỏ về phòng. Sáng sau dậy, đầu vẫn hơi đau, thấy nó lạch cạch mở cửa phòng bê bát cháo vào. Có vẻ thấy mình cứ nhìn nó. Nó mới bảo: - Sợ anh chết ra đấy. Sau lại làm khổ chủ nhà trọ -_- Mình tò mò mới hỏi nó: - Sao trước giờ anh không thấy em nói chuyện với ai? Nó cười nhẹ, gãi đầu và không nói gì. Sau đó thấy nói có vẻ hoạt bát hơn, nó bắt đầu nói chuyện nhiều hơn, cười nhiều hơn và cũng hay nấu đồ ăn cho bọn mình nữa. Nếu để ý lúc cười nhìn nó rất đáng yêu, có má lúm nhé, duyên lắm :)) Nó chưa bao giờ nhắc về gia đình hay người thân của nó, nó đi làm ở một quán cà phê nhỏ và nó năm nay 20 tuổi. Đó là những điều duy nhất tôi biết về nó. Tiếp xúc với nó nhiều tôi cảm thấy nó là một con người rất tốt bụng, có những suy nghĩ rất chín chắn và cũng là một cô gái hiền lành. Dần dần tôi biết mình thích nó, thích cái vẻ mặt đăm chiêu của nó, thích nụ cười, giọng nói và cả những lúc nó lạnh lùng. Đôi lần tôi cũng có ngỏ ý, nhưng nó toàn lờ đi, và lảnh sang truyện khác. Tôi có buồn nhưng nghĩ nó có lí do riêng nên cũng thông cảm cho nó, và nó có lí do riêng thật...Nó hoạt bát, nó hay cười, nó nấu ăn ngon,..tất cả đều là chuyện của quá khứ. Hôm nay là ngày giỗ đầu của nó. Nó ra đi bình thản lắm, nó đi mà không hề bận tâm đến tôi, đến người ở lại. Nó nghĩ nó phải đi và nó đi. Thế, tôi còn không kịp chào nó. Mẹ nó có đến tìm tôi, đưa cho tôi một mẩu giấy mà nó viết. Chỉ ngắn gọn vài dòng “ cảm ơn anh. Cảm ơn vì đã thích em. Xin lỗi vì k thể ở cạnh anh nữa. Tạm biệt. Em yêu anh”. Tôi đã thẫn thờ, tôi trách nó, sao không nói cho tôi sớm hơn. Tôi đã khóc, khóc rất nhiều, tôi không biết giờ đây tôi biết tìm nó ở đâu. Thời nó mới đến thuê trọ là lúc nó biết nó bị bệnh máu trắng, có lẽ nó đã rất sốc và đau khổ. Thế mà tôi lại ghét nó đấy...tôi mới chính là đứa đáng ghét. Hiện giờ tôi đã chuyển đi nơi khác, không còn ở xóm trọ ấy nữa. Nhưng thi thoảng tôi vẫn vô thức tìm về nơi đây. Vẫn nhìn thấy hình ảnh cô gái nhỏ bé thân thuộc đâu đó. Hẹn em ở một kiếp sau, nhất định anh sẽ đi tìm em, nhất định sẽ che trở và bảo vệ em một đời. Tạm biệt em- cô gái đặc biệt