Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#13994: Tôi đã yêu một cô gái Hà Nội như thế nào Chắc cũng có
Hình mô tả cho bài confession
#13994: Tôi đã yêu một cô gái Hà Nội như thế nào Chắc cũng có vài ông giống tôi, em đi xa tôi đã lâu mà chưa có người mới không phải vì không tìm <a href="https://confession.vn/anh-gia-inh-trich-nguyen-van-ay-la-anh-g-t-cm-a-t-khong-the-tuong-tuong-noi-tai-sao-lai-co-the-ghep/" title="được cô" alt="được cô">được cô</a> gái khác phù hợp mà vì từ ngày em xa tôi, trong tôi là những khoảng trống lớn và quá nhiều hối tiếc. Bạn bè nói đàn ông đàn ang không thích người này thì yêu người khác, tôi đã từng nghĩ mình kém cỏi khi không quên được em, nhưng giờ tôi chỉ có thể cho rằng điều kém cỏi nhất của mình chính là không nói cho em biết và để em rời đi. Em và tôi bằng tuổi. Bước vào NEU khi em mới từ bỏ một tình yêu cấp 3 bởi nó đem đến cho em những thất vọng bởi lứa tuổi dở dở ương ương thiếu chín chắn. Nghe có vẻ em lậm lụy lắm đúng không? Nhưng không hề, em rất trưởng thành, suy nghĩ chín chắn, học hành giỏi giang và giữ các mối quan hệ rất tốt. Nhìn vào em tôi cũng phải ngưỡng mộ vài phần. Tôi đã từng mất thời gian để tìm cách tiếp cận em bởi với một người khá toàn vẹn như vậy quả thực thấy mình bị lép vế nhiều lắm, ngoài cái kết quả 27 điểm năm đó và gia đình có một chút điều kiện thì tôi quả thực không có gì sánh với em. Thật may là chiều hôm đó xe em không nổ được, một cái lí do thật tầm thường đúng không, nhưng tôi lại thấy nó quá đặc biệt với mình, lần đầu tôi được nghe giọng em ở cự li gần đến thế và lúc đó là tôi biết: "Dm chết tao rồi!" Giọng gì mà trời ơi ngọt mà ấm thế chứ, nó cứ nhẹ nhàng mềm mại mà không phải kiểu bánh bèo mỏng manh gì đâu. Dù chỉ vài câu nói và cảm ơn mà trong tôi cứ bị nhớ mãi, tối về vẫn còn luẩn quẩn trong đầu cái chất giọng ấy, nó cứ cuốn tôi mãi cuốn tôi mãi đến khi vào giấc ngủ. Những lần sau đó, tôi cũng chủ động chào em nếu gặp trong trường, tôi chơi với bạn bè của em, tôi quan tâm đến những hoạt động ngoại khóa em làm và khoảng cách giữa chúng tôi được thu hẹp, dần thân thiết hơn, cách xưng hô cũng chỉnh từ <a href="https://confession.vn/10195-ngay-mai-anh-ay-am-hoi-anhnguoi-ma-toi-a-yeu-hon-bat-cu-thu-gi-nam-ay-toi-hoc-lop-10-vi-nho-ba/" title="cậu tớ" alt="cậu tớ">cậu tớ</a> thành mày tao. Lần đó tôi muốn em đưa đi chơi phố cổ, nghe em nói về những đặc trưng phố phường và những câu chuyện đằng sau hay em gọi là hồn của phố, lần đầu bọn tôi nói chuyện nhiều đến vậy, tôi cứ nghĩ người hướng ngoại như em thì sẽ bớt để ý những chuyện kiểu so deep nhưng không, em biết rất nhiều, rất am hiểu. Một thời gian sau tôi lại phát hiện em lại có những lúc cá vàng, những hành động đáng yêu hoặc tại tôi đổ cmn rạp rồi nên thấy kể cả cái lắc đầu chỉnh tóc của em cũng dễ thương đến thế. Rồi bỗng một lần em gọi tôi, ban đầu là nói chuyện khoa chuyện lớp gì đó rồi tự dưng chuyển sang tình cảm, em trở nên kì lạ làm tôi phải hỏi: "Ê sao m hôm nay dặt dẹo vcl thế =)))". Trước giờ tôi vẫn nghĩ em trưởng thành, bản <a href="https://confession.vn/11162-gio-nghi-lai-cung-tu-hoi-sao-tan-gai-de-nhu-vay-_-minh-k56-hoi-nam-2-co-thich-1-ban-hoc-cung-l/" title="lĩnh nhưng" alt="lĩnh nhưng">lĩnh nhưng</a> tự dưng hôm ấy tôi lại thấy em bé bỏng đi. Tôi nghĩ đây chính là cơ hội mà em mở ra cho tôi bởi với độ thông minh của em thì có lẽ cũng biết tôi đang để ý em. Quả thực, dù tôi rất thích những cô gái tự lập về lập trường, không thích hội mè nheo bánh bèo, nhưng khi em có những hành động nũng nịu vậy, tôi lại còn mê em hơn nữa. Tôi tâm sự với thằng bạn khác cũng đang lái máy bay một chị người gốc Hà Nội, nó nói con gái Hà Nội bản lĩnh mà nội tâm phức tạp, lúc nào cũng phải có đến mấy kiểu tính cách trong người, căn bản họ không thích cái gì đến dễ dàng quá. Người Hà Nội xưa trải qua bao thăng trầm, tính cách cũng hình thành từng lớp từng lớp khác biệt, cái gì cần nói cần bày tỏ thì sẽ thẳng thắn nhưng đó chỉ là mặt nổi của tảng băng chìm. Điều này không có nghĩa là họ giả tạo, chỉ là có những điều họ giữ cho mình. Và quả thực em cũng vậy, có những lần trót làm em giận, câu em nói làm tôi lạnh sống lưng mà cái biểu cảm vẫn cứ lạnh băng như chưa có gì. Em cho tôi đi hết từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, khi em sôi nổi nhiệt huyết, khi em sâu sắc chu đáo, khi thì em nũng nịu vòi vĩnh một sự quan tâm. Và tôi cứ tiếp tục thích em nhưng chẳng dám nói phần vì lo em chỉ đang quý mến tôi thôi, nếu lỡ có gì tôi sẽ đánh mất em, phần vì thấy bản thân vẫn chưa đủ với đến em. Đến một ngày, em nói còn 3 tháng nữa gia đình em sẽ rời vào Sài Gòn, trong 3 tháng ấy em muốn lưu giữ mọi thứ đẹp nhất bởi thanh xuân em sinh ra lớn lên tại đây, đi xa Hà Nội em sẽ rất nhớ và buồn. Vậy là chúng tôi lại đi khắp nẻo thành phố cùng nhau. Ngày bay chỉ còn có 2 hôm nữa, em hẹn tôi qua hồ Tây. Tối đó tôi đưa em về, ngồi đằng sau tôi, em hỏi: "M còn gì muốn nói với t ko? T sắp bay rồi đó." Tôi không biết vì lúc đó quá buồn tôi không nghĩ được thêm nữa hay vì mình quá kém cỏi mà không dám nói rằng đã trót thích em từ rất lâu rồi, mồm chỉ lắp bắp: "Good luck! Safe flight!" Và tôi cảm nhận được một cái thở dài của em, nhìn qua gương và thấy gương mặt em xa xăm, em nhìn về hồ và nói: "Vậy thì ở lại cố gắng tìm một người hợp với m, yêu thương m nhé! Bao giờ t ra thăm là phải thật hạnh phúc với ai đó rồi đấy!" Và em cười. Vậy mà thằng sinh viên năm nhất ngu ngốc ấy vẫn còn có thể: "Con ch* này chỉ m nghĩ tốt cho t" chứ. Em bay, tôi không đi tiễn, tôi sợ cảm giác thấy gương mặt xinh đẹp của em trở nên buồn bã. Em rất giỏi che giấu cảm xúc, dù có buồn thì em cũng chỉ nhìn xa xăm và hít thở sâu. Tôi sợ nhìn thấy yêu thương của mình sẽ khuất đi sau cánh cửa an ninh. Tôi sợ rất nhiều điều, tôi trốn tránh những cảm xúc, hẹn mấy thằng bạn lên Tạ Hiện ngồi bia bọt vào ngày em bay, men vào cười nói, đến lúc đi về lại qua những con phố từng cùng em đi, tôi thấy cay thật sự. Tôi từng nghĩ nếu như chúng tôi đến với nhau rồi em lại đi như vậy tôi sẽ coi như hết cách, nhưng tôi đã nhầm. Sự thiếu chủ động của tôi đã để lại một vết sẹo lớn trong mình. Chúng tôi vẫn liên lạc vẫn nhắn tin, em bước vào một môi trường mới, nó quốc tế hơn, lại càng phát triển được khả năng của em hơn nữa, tôi lại thấy bản thân tụt dài khi sánh với em. Tôi dần trở nên ít chuyện, nhiều khi em nhắn tin mất rất lâu sau tôi mới rep, lắm lúc lại ko rep luôn. Em cũng không nói là em giận, nhưng khi đã biết tính em, tôi biết em sẽ buồn vì điều đó. Chiều 30 Tết, em nhắn tin về: "Thế là giờ m cũng học hết nửa năm 2 NEU rồi mà t vẫn là sv năm nhất R*** này. Không biết đêm 30 này ông bà t có nhớ bố mẹ và 2 chị em t như nhà t nhớ mn không. Ngày đó nếu có người níu giữ t ở lại NEU chắc t sẽ ở lại chăm ông bà cho cô chú đỡ khổ. Dù gì mn đi làm hết rồi còn t vẫn đi học, vẫn có thời gian chăm sóc ông bà." Cái giây phút ấy, câu chuyện tôi nghĩ đã vùi đi nửa năm rồi lại trỗi lên trong tôi. Cho đến cuối em lại là người chủ động nói ra em mong ở tôi một lời tỏ tình, tôi còn không chủ động bằng em nữa. Vậy nên, để tránh trở thành một thằng ngờ nghệch như tôi, tôi nói các ông đừng chán đời như tôi, có gì thì nói đi. Người ta đã dành thời gian cho mình, quan tâm đến mình chân thành thì đừng có lo sợ cái gì cả, nhẹ nhàng nói ra. Các ông sợ vào friend zone á? Tôi nói trên đời chẳng có cô gái nào chân thành với ông rồi lại tống ông vào friend zone cả, một khi các ông vào đó ngồi thì hãy xem lại xem cô ấy có đủ tốt cho ông không và xem lại cả tình cảm của mình nữa. Tôi ngu một lần đủ rồi, hãy là những người cưa cẩm thông minh! À để bonus cho mấy ông mục tiêu con gái Hà Nội nhé. Họ nhạy lắm đấy, các ông xác định là chưa tán xong người ta đã biết rồi đi. Khi người ta biết mà người ta né thì thôi goodbye my love, còn nếu người ta chọn ở lại với ông, nói chuyện với các ông vui vẻ, thi thoảng có vài câu nói ẩn ý thì congrat, các ông chỉ cần đi thêm 7749 bước qua 8864 thử thách nữa thôi là sẽ có happy ending. Đường dài mà kết quả xứng đáng thì tội gì. Mà chẳng quan trọng là Hà Nội hay không, cứ biết mình phải chủ động trước.