Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#13990: Giờ mình biết phải làm sao đây??? Mình là cựu sinh viên của NEU,
Hình mô tả cho bài confession
#13990: Giờ mình biết phải làm sao đây??? Mình là cựu sinh viên của NEU, năm nay mình 25 tuổi, mình đang trải qua một thời gian khủng hoảng tinh thần sau chia tay, lý do là người yêu mình có người thứ ba. Mình và a yêu nhau cũng đã được hơn 3 năm, a ý cùng quê với mình, hơn mình 5 tuổi, hai đứa yêu nhau từ thời mình là sinh viên năm 3, lúc đó a đã đi làm được hơn 2 năm, quen nhau từ chuyến xe về quê, rồi hữu duyên thế nào đưa chúng mình đến với nhau, đến tận bây giờ mình cũng không thể nào hiểu nổi lý do vì sao mình yêu a, mình chỉ biết ty của mình đối với a bắt đầu từ tình thương, thương cho một kẻ đi sai đường, thương cho 1 kẻ đã để lạc mất tâm hồn mình, lúc đó mình chỉ nghĩ đơn giản và ngây thơ rằng tình yêu của mình sẽ giúp a thay đổi, giúp a tìm lại giá trị tốt đẹp của cuộc sống mà không hề biết rằng, rồi sẽ có ngày mọi chuyện thành ra cơ sự như thế này. Nói về a thì a chẳng có gì đặc biệt, a có chiều cao khá khiêm tốn khoảng 1m63, a học công nghiệp chuyên ngành cơ khí ô tô, gia đình cũng không khá giả gì, a ra trường và đã từng có khoảng thời gian vật lộn kiếm sống với đủ thứ nghề. Do xuất phát điểm thấp, nên a không ngừng cố gắng để đi từ thằng thợ sửa chữa ô tô đến vị trí bây giờ. Ngày mình chấp nhận làm người yêu a, cũng là lúc a có bước ngoặc chuyển biến trong công việc, a đậu vào TH, làm ở vị trí cố vấn dịch vụ, vị trí mà a đã ao ước và nỗ lực phấn đấu trong 2 năm qua. Niềm vui chưa lâu thì sự chia ly lại đến với ty của chúng mình. A ấy điều chuyển đi làm xa, ở QN không phải HN. Vậy là hai đứa mình bắt đầu yêu xa từ đó cho tới tận bây giờ. Yêu xa đối với bất kỳ cặp tình nhân nào có lẽ nó đều là cơn ác mộng, nhất là <a href="https://confession.vn/12100-ha-noi-mua-sang-nay-vua-tinh-giac-mat-nhan-mat-mo-ap-vao-mat-mot-stt-cua-ua-ban-cap-3-tren-fb/" title="yêu" alt="yêu">yêu</a> xa với một cặp đôi đang trong mối quan hệ bắt đầu như chúng mình. Yêu xa là chờ đợi điện thoại mỗi tối đi học về, là trông ngóng khi người ta gọi cho mình hơi muộn, là giận dỗi khi tối đó người ta đi chơi với bạn bè và không nhắn tin cho mình, là tắt máy để nghĩ rằng người ta có gọi cho mình nhưng mình không thèm nghe, là những lúc online, là buồn vu vơ mỗi khi trời se lạnh, yêu xa là trông ngóng, yêu xa là nhớ đến mỏi mòn, là những khoảnh khắc tủi thân và òa khóc vì cần một bờ vai nhưng không thấy, là chờ đợi, là mong ước.. Nhưng gạt bỏ tất cả, mình chấp nhận chung thủy một lòng yêu a, đặt niềm tin và chờ đợi ngày a trở về cùng 1 happy ending. Khoảng thời gian khi 2 đứa bắt đầu yêu xa, tháng nào a ấy cũng lên HN với mình it nhất 2 lần, mỗi lần lên a đều tận dụng thời gian có thể để đưa mình đi chơi, đi ăn, cho mình tiền tiêu vặt. Ngày nào cũng vậy, sau mỗi giờ làm là a lại gọi điện cho mình, hai đứa nói đủ thứ chuyện trên đời, chuyện học hành, chuyện công việc, chuyện con cái, chuyện tương lai ... Hai đứa yêu nhau đến mức tưởng chừng như dù có chuyện gì xảy ra, chỉ cần có nhau là có thể vượt qua. Đối với mình lúc đó, a là tất cả, là động lực, là nguồn vui sống, là 1 thứ gì đấy không thể thiếu và có lẽ khoảng thời gian đó là khoảng thời gian hành phúc nhất của mình. Tình yêu dù có dữ dội đến đâu cũng không thể thắng nổi thời gian, xa mặt cách lòng, cuốn theo những bộn bề lo toan của cuộc sống, những mối quan hệ phức tạp, a dần dần đã thay đổi và tình cảm dành cho mình đã không còn nguyên vẹn như xưa. A trở nên vô tâm, hờ hững, lạnh nhạt với mình đi rất nhiều, những ngày lễ, ngày kỉ niệm, a k còn nhớ, k còn chúc, k còn tặng quà , Những cuộc gọi video cũng trở nên ngắn ngủi, hoặc có khoặc không, hoặc chỉ gọi cho mình khi lòng a cảm thấy cô đơn trống trải, tần số lên thăm mình cũng bắt đầu thưa dần, a luôn viện cớ đầy đủ lý do và chủ yếu là công việc bận, a không thể sắp xếp thời gian. Mình giận, mình tủi thân, mình hờn trách a rất nhiều, rồi những cuộc cãi vã, chia tay xảy ra thường xuyên, nhưng sau bao lần chia tay, chúng mình lại làm lành và cùng nhau bước tiếp đến tận bây giờ. A luôn nói câu” e chờ a nhé” , chờ a về “HN” với e. Mình đã tin và trông đợi ở câu nói đó, thay vì nắm bắt tất cả các cơ hội thì mình lại chọn cách chờ đợi a, chờ đến ngày 2 đứa mình sum họp. Gia đình, người thân, bạn bè, ai cũng biết về mối quan hệ của 2 chúng mình. Mình cũng đã xác định đời <a href="https://confession.vn/12253-tu-nhien-muon-lam-1-ieu-gi-o-tu-te-trung-thu-nay-chac-o-ay-ko-it-ban-la-sinh-vien-cung-ang-i-l/" title="này" alt="này">này</a> sẽ đến với a, sẽ làm vợ a. Nên cho dù có tủi thân, có đau đớn,a đối xử tệ với mình như thế nào mình cũng chấp nhận và chịu đựng, mình chỉ cần a yêu mình, như vậy là đủ. Mình lao đầu vào thứ ty mê muội, 1 ty mà chỉ có a, yêu thương, âm thầm lặng lẽ quan tâm a, dành trọn tình cảm chỉ dành cho a, chờ đợi, hy vọng, đặt 1 niềm tin vô bờ bến ở a, nhưng đáp lại tc của mình, a càng ngày càng vô tâm, không trân trọng mình, rồi a bắt đầu có mối quan hệ bên ngoài. Tình cờ một lần cầm đt của a, mình đã phát hiện. Lúc đó, a đã xin mình tha thứ cho a, và bảo đó chỉ là thứ tc phát sinh. Lại chỉ vì quá y a, m lại tha thứ. Chờ đợi mòn mỏi 3 năm, cuối cùng a cũng trở về HN. Nhưng ngày a trở về là ngày a nói lời chia tay với mình. A nói mình không hợp với a, chúng mình có quá nhiều mâu thuẫn. A yêu cô kia, người ta hiểu a, người ta hơn mình ở nhiều thứ, a ý bắt đầu chê mình, rồi nói mình thật phiền phức... Bảo đến với mình chẳng qua cũng chỉ vì thương, vì đủ lý do khác..chứ k phải là yêu, ty a dành cho mình đã hết và giờ thay thê bằng cô kia, cái người mà mình phát hiện đt, a chỉ mới quen nhau 4 tháng. Nghe a nói mình như bị sụp đổ, mình không thể diễn tả cảm xúc của mình lúc đó là như thế nào, mình buồn, thất vọng, mọi niềm tin, hy vọng, tất cả dường như đang sụp đổ trước mặt mình. Mình không thể tin nổi vì mới cách đấy vài ngày, a ý vẫn đang tình cảm với mình, vẫn y thương mình, mình đang cùng a ý đi tìm phòng trọ, vậy mà giờ , a ý lại đòi chia tay với mình với lý do, m k đáp ứng đủ yêu cầu làm ny, làm người vk tương lai của a ý, mà có người khác xứng đáng và hợp với a ý hơn. Vậy thì suốt 3 năm qua, những gì 2 đứa đã trải qua, cùng nắm tay nhau, cùng hy vọng về một tương lai đối với a, đó cũng chỉ là thứ tình cảm dự phòng thôi ư. Mình bàng hoàng, rồi lẳng lặng về suy nghĩ, 2 ngày sau, mình đã khóc rất nhiều, cũng tự nhủ lòng mình phải quên a, phải thật mạnh mẽ, nhưng lý trí thì không thắng nổi con tin, cũng chỉ vì mình quá y a ý, mình k hiểu sao mình lại y a ý đến vậy, mình hận mình, mình giặt vặt lương tâm. Rồi tình yêu và 1 chút hy vọng mong manh, mình đã cố níu kéo a ý, bảo a ý suy nghĩ thật kĩ, hãy nhớ về khoảng thời gian mà 2 đứa đã trải qua, đừng vì cảm xúc nhất thời mà đánh mất hạnh phúc 1 đời. Nhưng mặc cho mình khuyên a, mặc mình níu kéo, a ý vẫn vô tình với mình. Giờ đây cũng đã được 1 tuần kể từ ngày a nói chia tay với mình. Mình như kẻ chết đi sống lại. Các bạn thử tưởng tượng xem, Với 1 người mình y thương, xem họ là tất cả, cho đi rất nhiều, kỳ vọng rất nhiều, giờ họ quay lựng bỏ mình vì 1 người thứ 3, liệu mình có dễ dàng buông bỏ được không. Những ai rơi vào hoàn cảnh của mình thì sẽ biết. Nó thật sự rất đau, đau, đau lắm. Mình càng cố quên thì mình càng nhớ, mình càng dặn lòng phải buông bỏ thì tim mình lại muốn được ở bên a, được quay về với a, mặc dù biết đấy là vô vọng. Mình biết những gì <a href="https://confession.vn/11703-con-gai-phai-ham-chong-giau-minh-sinh-nam-94-moi-o-sai-gon-ra-ha-noi-lam-viec-uoc-3-thang-va-o/" title="đã qua" alt="đã qua">đã qua</a> thì nên cho qua, người nào k thuộc về mình thì nên để họ đi, duyên đến duyên đi cũng là định mệnh, nhưng mà mình thật sự không làm được, mình chỉ biết dằn vặt lương tâm mình. Mình hận mình, sao lại yêu a đến vậy. Mình đã từng nghĩ đến việc nhắn tin cho người thứ 3 kia nói về mqh giữa mình và a ý. Nhưng nghĩ lại, phá vỡ hạnh phúc của họ mình k làm được, nhưng chứng kiến cảnh họ hạnh phúc mình thật sự rất đau lòng. Chia tay, a ý thì hạnh phúc bên người mới, còn mình thì dằn vặt trong đau khổ, không thể buông bỏ một bóng hình, mình ước mình có thể quên a ý, nhưng mình không làm được. Mình cũng có người thầm y mình hơn 1 năm, a ý bảo đợi mình. Mặc dù biết mình có ny nhưng a ý vẫn đợi. A này thì tốt hơn rất nhiều a ny mình, bạn bè mình ai cũng khuyên mình, nên quên a kia đi vì người ta vốn có tính đã lăng nhăng, đã cư xử với mình như vậy thì mình còn nặng lòng với người đó làm gì, thay vào đó hãy mở lòng và y cái người đã đợi chờ mình, bởi người ta yêu thương mình thật sự. Mình biết là như vậy, nhưng tim mình sao vẫn hướng về a kia, càng chia tay thì hồi ức về a lại càng nhiều, hờn giận, trách móc , mọi thứ, nội tâm mình dường như bị xáo trộn. Giờ mình biết phải làm sao đây???