Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#13942: Gửi chàng trai của tớ! Hôm nay là tròn 4 năm cậu ra đi.
Hình mô tả cho bài confession
#13942: Gửi chàng trai của tớ! Hôm nay là tròn 4 năm cậu ra đi. Tớ đang ngồi ở chỗ cây thông, nơi mà 7 năm trước chúng mình kỉ niệm 2 năm yêu nhau, cậu còn nhớ không? Chúng mình từng hẹn 5 năm sau kỉ niệm sẽ đến đây 1 lần nữa, nhưng cậu thất hứa với tớ rồi đấy. Hôm 30 Tết tớ có lên thăm cậu! Mọi năm cứ 27 tớ đi cùng với mấy đứa lớp mình, nhưng năm nay ai cũng bận cả...Tớ lên báo với cậu là tớ đã nhận được quyết định đi làm, giống như 7 năm trước cậu là người đầu tiên tớ báo tin tớ đỗ ĐH ấy... Thời gian đúng là liều thuốc lãng quên hiệu quả nhất nhỉ? Tớ bây giờ đã là tớ của 26 tuổi, còn cậu vẫn mãi là cậu năm 22 tuổi. Vẫn cười tươi như lúc cậu còn sống. Chúng mình quen nhau từ hồi lớp 10. Đến với nhau bằng tất cả những rung động của tuổi mới lớn! Cậu là mối tình đầu của tớ. 2 năm quen nhau, tính cách 2 đứa chẳng hợp nhau khi mà cậu thì trầm tính, ít nói, còn tớ thì lúc nào cũng cười đùa! Nhà 2 đứa cách nhau có 1 con dốc, đi đâu cũng có nhau, cùng nhau đi học thêm, lượn khắp phố phường... 2 năm có giận hờn, cãi vã, nhưng chúng mình vẫn nắm tay nhau đi suốt 2 năm của thời cấp 3, chia sẻ với nhau mọi thứ. Cậu dạy tớ cách yêu, cách quan tâm, cách chăm sóc 1 người khác phái! Dạy tớ cách dành cả tấm lòng cho 1 ai đó như thế nào! Chúng mình còn lên kế hoạch cho tương lai của 2 đứa với biết bao dự định, hoài bão! Tớ đã dành hết lòng cho cậu như thế đó... Ngày cậu đi thi ĐH, tớ là người sắp đồ cho cậu, vì đó là lần chia tay lâu nhất của 2 đứa! Ấy vậy mà 1 tháng sau cậu trở về, lại báo với tớ là chúng mình chia tay! Cậu đã dành tình cảm cho người khác, người đó là cô bạn thân mà tớ hết lòng tin tưởng, là cô bạn mà chính tớ nhắn tin nhờ cô ấy chăm sóc và dẫn cậu đi chơi trong những ngày cậu lên đó! T sụp đổ. Nỗi đau ấy với 1 đứa con gái 18 tuổi khi ấy dường như giết chết tớ vậy...Cảm giác bị phản bội đau đớn gấp trăm lần cảm giác chia tay! Đến bây giờ, khi hồi tưởng lại những ngày tháng ấy, tớ vẫn nhìn rõ tớ của ngày xưa đã đau đớn vật vã như thế nào. Tớ như đánh mất đi phương hướng vì từ bé tới lớn, có bao giờ tớ tưởng tượng 1 ngày nào đó mình lại trở thành nhân vật chính trong câu chuyện ngôn tình như thế này. Chúng mình chia tay trong đau đớn, hận thù như vậy đấy... Cậu còn nhớ không? Lần gặp nhau cuối cùng khi tớ lên trường nhập học, cậu ôm tớ nói lời xin lỗi. Cậu khóc vì làm tớ tổn thương, vì thấy có lỗi với 2 năm của chúng mình. Còn tớ, lại chỉ tạm biệt cậu với sự hận thù ko tha thứ được. Những năm tháng đại học, tớ chẳng dám mở lòng với ai, thương ai, vì vết thương của ngày ấy cứ âm ỉ mãi. Tớ sợ khi nghĩ tới tình yêu, tình bạn. Những đêm 1 mình trong phòng trọ, nước mắt rơi vì tớ đau lòng. Nỗi đau ấy tớ chẳng thể chia sẻ với ai, chỉ tự mình vượt qua, tự mình trưởng thành. Cậu chia tay cô ấy, rồi đến với người con gái khác! Thỉnh thoảng vẫn nhắn tin chúc mừng sinh nhật tớ, nhưng tớ ko hồi đáp lại, vì tớ hận cậu. Tớ nghĩ cả đời này sẽ ko bao giờ tha thứ cho cậu, ko bao giờ gặp lại cậu nữa. Rồi đêm hôm ấy cậu ra đi... Mọi ngày tớ thức muộn lắm, hầu như đêm nào cũng ngủ muộn, vậy mà chẳng hiểu sao hôm ấy tớ lại đi ngủ sớm, để rồi sáng hôm sau lúc dậy chỉ nhận được 1 tin nhắn vẻn vẹn có 1 dòng: "m ơi, K mất rồi". Cậu ra đi trong 1 cuộc xô xát. Cậu ra đi đột ngột, để lại bao dự định dang dở, ko để lại 1 lời. Từ lúc cậu mất rồi đưa cậu đi chỉ vẻn vẹn trong vòng 1 ngày! Tớ chạy lên nhà cậu nhưng chỉ kịp nhìn cậu nằm trong đấy với chiếc áo sơ mi trắng còn vẹn nguyên cả máu. Tớ từng tưởng tượng rất nhiều lần về cuộc gặp lại của chúng mình nhưng có trong mơ tớ cũng không bao giờ nghĩ sẽ gặp lại cậu như thế này. Cậu nằm đấy, cách tớ có 1 lớp gỗ mà tớ chẳng thể nhìn mặt cậu lần cuối, cũng chẳng thể ôm cậu được nữa. Tớ và tất cả mọi <a href="https://confession.vn/12172-minh-la-k58-con-anh-la-sv-cua-1-truong-o-a-nang-tinh-minh-khong-the-hien-nhieu-ben-ngoai-nhung/" title="người" alt="người">người</a> chưa kịp định hình chuyện gì đang xảy ra thì cậu đã vĩnh viễn ko còn trên đời này nữa.Tim tớ thắt lại. Thế giới xung quanh tớ như sụp đổ. Tớ hiểu nỗi đau của ngày xưa đâu thấm gì so với nỗi đau bây giờ... 4 năm qua rồi, mọi thứ đều đã thay đổi. Bạn bè cùng lứa mình đứa lấy chồng lấy vợ, đứa có con...Những người hại cậu cũng đã bị bắt. Tớ giờ cũng đã đi làm, đúng nghề mà tớ yêu thích. Người con gái ấy cũng đã lấy chồng, có con rồi đấy... Người con gái cậu đánh đổi tình cảm của chúng mình ấy chưa 1 lần quay trở về thăm cậu. Tớ giận... Tớ giận ko phải vì những chuyện trong quá khứ cô ấy làm với tớ, tớ giận vì đau lòng cho cậu. Giá như cô ấy trở về thăm cậu 1 lần thôi thì những gì cậu đánh đổi trong quá khứ cũng xứng đáng, phải ko? Mọi chuyện trong quá khứ đã qua như 1 giấc mơ, mà nhiều lúc tớ vẫn như đang chìm trong giấc mơ ấy. Tớ chưa bao giờ quên cậu cả, 7 năm qua và bây giờ vẫn thế! Mỗi lần đi qua nơi chúng mình từng qua, qua những quán ăn ngày xưa 2 đứa đến, qua cổng trường, tớ lại nhớ cậu vô cùng. Ra trường tớ lựa chọn trở về, vì ở đây có cậu, có thanh xuân của <a href="https://confession.vn/12449-tu-nhung-ngay-con-la-sinh-vien-ai-hoc-toi-a-khong-ngung-nghi-ve-hinh-mau-mot-nguoi-yeu-iem-am/" title="chúng " alt="chúng ">chúng </a> mình. Sau bao nhiêu chuyện, bao nhiêu năm tớ nhận ra, dù chia tay đau đớn như thế nào, dù chúng ta làm tổn thương nhau ra sao, thì chỉ cần cậu bình an, chỉ cần cậu vẫn sống trên đời này là đủ. Nhưng không thể nữa rồi, phải ko? Cậu ra đi khi tớ chưa <a href="https://confession.vn/13361-chia-tay-vi-xi-hoi-vao-mat-nguoi-yeu-thuc-ra-tren-oi-nay-co-rat/" title="kịp nói" alt="kịp nói">kịp nói</a> lời tạm biệt và cũng mãi mãi ko bao giờ kịp nữa. Tớ bây giờ vẫn đang loay hoay với mọi thứ, vẫn đang tìm kiếm hạnh phúc thuộc về mình.đôi lúc chỉ ước sẽ được quay về khoảng thời gian của ngày xưa, lúc ấy tớ nhất định sẽ đối tốt với cậu hơn nữa, dù chúng mình chỉ là những người đi ngang qua cuộc đời nhau. Tớ luôn cầu nguyện cậu nơi ấy sẽ thật vui vẻ, thanh thản. Để rồi ngày nào đó, chúng mình lại gặp lại nhau, cùng nhau ôn lại tuổi thanh xuân của chúng mình. Tớ sẽ cố gắng sống thật tốt, để mỗi năm lên thăm cậu đều có chuyện vui kể cho cậu nghe. Thỉnh thoảng, hãy trở về thăm tớ trong mơ nhé! Vì tớ thật sự rất nhớ cậu... Thật đấy !