Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#13941: Vừa đọc được tâm sự của một bạn nam bị bồ đá vì nói
Hình mô tả cho bài confession
#13941: Vừa đọc được tâm sự của một bạn nam bị bồ đá vì nói ngọng, nên em cũng muốn tâm sự với các bác về câu chuyện nói ngọng của em ạ! Em là dân Nam Định, mà dân Nam Định thì các bác biết rồi đấy, bọn em "nói nà nàm". Em học ở Hà Nội 7 năm. 3 năm cấp 3 em học chuyên văn, lên đại học em học sư phạm Ngữ văn. Học văn mà nói ngọng thì các bác biết nỗi đau nó lớn thế nào rồi đấy ạ. Suốt 7 năm sống ở Hà Nội, em bị khủng bố tinh thần vì tật nói ngọng của mình. Thậm chí có người còn nói thẳng với em: đến nói còn chẳng xong thì làm được cái gì? Nói ngọng mà cũng được học chuyên văn, đáng lẽ khi thi chuyên văn, nên có một bài phỏng vấn để loại những đứa nói cũng không xong như mày. vâng, em cay lắm chứ ạ, nhưng em không nói được gì. Không phải là em không đủ lí lẽ để phản biện lại chúng nó mà tại chúng nó quá đông, em thân cô thế cô nên nói gì cũng bị bọn nó át hết. Kiểu ba đánh một không chột cũng què ấy. Dần dần, em kệ bọn nó muốn nói gì thì nói, việc em em lo, giọng của em em nói. Bọn nó thấy em không thèm nói gì nên cũng không trêu chọc gì nữa. Và em sống bình yên với giọng nói của quê hương cho đến ngày em bảo vệ khóa luận tốt nghiệp. Hôm đấy em mặc bộ áo dài màu hồng đất, tết tóc xinh xắn, trang điểm nhẹ nhàng. Mọi việc đều hoàn hảo cho đến khi em cất giọng nói quê hương để bảo vệ khóa luận của mình. Em thấy các thầy trong hội đồng phản biện che miệng cười. Em không hiểu các thầy cười các gì nên bị tâm lý. Bao nhiêu chữ chuẩn bị trong đầu em bay hết. Em gần như đọc lại những gì mình viết trên slide. Nhưng may đến phần phản biện, em lấy lại được bình tĩnh nên trả lời tốt. Nhờ vậy mọi chuyện không quá tệ. Đến khi kết thúc buổi bảo vệ hôm đấy, cô giáo hướng dẫn của em mới gọi riêng em ra, nói là hội đồng đều biết em bị tâm lý nên cũng châm chước. Nhưng nếu muốn làm giáo viên dạy văn, em cần phải sửa lại cách nói của mình. Nếu không, sau này lên bục giảng mà nói "tác phẩm Nàng của Kim Nân" là học sinh nó cười cho đấy. Em cũng chỉ vâng dạ cảm ơn cô cho xong chuyện. Bác nào hỏi em tại sao biết mình sai mà không sửa thì em xin trả lời luôn là em không muốn sửa. Năm đầu tiên lên Hà Nội, em cũng có ý định sửa. Nhưng đến khi em nghe cô giáo dạy văn của em đọc "áo em trắng quá nhìn không da" thì em bỏ luôn ý định sửa. Tại sao cả hai đều <a href="https://confession.vn/chris-khoa-nguyen-tra-loi-1-so-cau-hoi-cua-mxh-may-ngay-qua-3-troi-oik/" title="nói sai" alt="nói sai">nói sai</a> mà chỉ có em phải sửa? Tại sao mọi người chỉ quan tâm đến việc đồng hóa mà không quan tâm đến việc tôn trọng? Văn học là nhân học, mà bài học làm người đầu tiên là tôn trọng người khác. Cách tốt nhất để thể hiện sự tôn trọng với người khác đấy chính là tôn trọng sự khác biệt của họ. Hồi đi học, đã có lần em đứng trước lớp trình bày rõ <a href="https://confession.vn/ke-ve-lan-en-o-hin-nhat-cua-chung-may-i-tao-truoc-nhe-ca-oi-mua-xo-so/" title="quan điểm" alt="quan điểm">quan điểm</a> của mình, rằng em muốn mọi người tôn trọng em, tôn trọng giọng nói của quê hương em, rằng ở đây chẳng ai là người không nói ngọng <a href="https://confession.vn/moi-len-ai-hoc-co-may-ngay-ma-thay-no-khac-han-_/" title="cả thế" alt="cả thế">cả thế</a> nên đừng đốt đuốc soi chân người nữa, thay vì chỉ trích thì nên tôn trọng. Lúc đấy, cả lớp im re không ai cãi được câu nào. Bây giờ em đi làm rồi. Công việc của em không liên quan đến nói mà liên quan đến viết. Em làm biên tập cho một hãng phim. Khi tiếp xúc nhiều với văn bản viết, em mới thấy, mình quá oan uổng. Những từ kiểu như "ăn dau" (ăn rau), "dò dỉ" (rò rỉ), "giã đông" (rã đông).......xuất hiện với mật độ vô cùng dày đặc. Em thấy, thà nói sai mà biết là mình sai, để lưu ý khi viết khỏi sai còn hơn là nói sai mà cứ tự tin là mình nói đúng, rồi cũng chả thèm để ý viết sao cho đúng nữa. Câu chuyện của em đến đây là hết. Qua câu chuyện này, em mong các anh chị em cô bác nào đang tự tin là mình nói chuẩn và chê cười bọn nói ngọng như em thì xem lại giúp ạ. Đúng là bọn em có nói ngọng, nhưng các bác cũng đâu có nói chuẩn? Sao cứ phải sân si với em làm cái gì?