Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#13934: Tiền có phải tất cả? Thật sự bây giờ tớ rất mệt mỏi, t
Hình mô tả cho bài confession
#13934: Tiền có phải tất cả? Thật sự bây giờ tớ rất mệt mỏi, t muốn khóc nhưng không thể nào khóc được. Mẹ t lúc nào gọi cho t cũng đòi tiền t giống như con nợ, t rất mệt mỏi, đi làm đã mệt, đã căng thẳng, vừa về nhà ăn cơm xong mẹ gọi hỏi tiền, tiền, tiền mà chưa nhận lương không thì cũng gửi hết lương. Ngoài việc đi làm ra t còn tham gia nhóm thực hiện ý tưởng startup nữa nên khá vật vờ. Vậy mà mẹ hỏi câu đầu tiên tiền, câu thứ 2 tiền, mẹ không quan tâm t đã ăn cơm chưa làm có mệt gì hay không, thấy mẹ ng ta nói chuyện thoải mái vui vẻ bản thân còn cố gắng cảm thấy có động lực hơn rất nhiêu là gây thêm áp lực như thế này, t thấy mệt mỏi và đôi lúc t chỉ mún được ở 1 mình. T biết vì hoàn cảnh nên mẹ t mới vậy t cũng thương mẹ lắm nhưng mà đôi lúc cảm thấy mẹ đối với t kiểu gì ấy … Nói sơ về gia đình t, t k có bố, chị phải nghỉ học đi làm để nuôi t học, mẹ cũng vậy chật vật chạy ngược chạy xuôi làm kiếm tiền. Ngày nhỏ đi học rồi về phụ mẹ hết cái này đến cái kia việc nặng việc nhẹ gì t cũng làm được cả (tớ là con gái) vậy thành ra cứ phơi nắng nên da ngăm đen. Đúng nhà mình nghèo nên nhiều lúc người ta khinh với cả thể loại con gái k trắng trẻo, xinh đẹp gì nữa nên ít có ai chơi. Năm lên cấp 2 chị cũng đi làm xa, mẹ cũng đi xa để kiếm tiền còn t ở nhà 1 mình, thật sự sống trên rừng rậm quen rồi nên dù có ở 1 mình t vẫn k sợ. Nói vậy chứ t chỉ sợ những lúc ăn cơm 1 mình lại tuổi thân ngồi khóc. Vì đồng tiền mà gia đình mỗi người một nơi. Thế nên từ nhỏ đã sống rất tình cảm, nhưng vì chỉ có 1 mình nên cũng ít nói, ít chơi. Mẹ t đi làm xa nhưng khoảng tầm vài tháng thì về, về làm ở nhà thì bị hàng xóm chỉ trỏ bảo mẹ t cặp ng này người kia để kiếm tiền, lúc đó t chỉ muốn chết thôi, đêm nào mẹ cũng dắt k ng này thì người khác, những lúc đó t sợ, t k ngủ được, t chỉ muốn chết, t thấy hận đàn ông, t hận bố t. Có hôm mẹ bắt t chào hỏi t k chào thì mẹ lấy chổi đánh, đuổi ra khỏi nhà rồi mắng các kiểu, thực sự mún chết cho xong, không phải thấy những chuyện như vậy nữa. Chị thì ở xa sao mà chứng kiến được những thứ như vậy, bây giờ <a href="https://confession.vn/chuyen-cua-manh-manh-nam-nay-25-tuoi-manh-vua-xin-uoc-vao-1-cong-ty-la/" title="nhớ lại" alt="nhớ lại">nhớ lại</a> cũng cảm thấy bản thân thật mạnh mẽ. Có hôm còn bị ng không quen biết gì đánh đập rồi còn đòi lấy xăng đốt nhà nữa, thực sự ác mộng, lúc đó ban đêm 1 mình chạy lên rừng để trốn, để không phải nghe gì cả, k thấy gì cả, tất cả là một nỗi sợ hãi… Lúc đó tuổi dậy thì bắt đầu cũng k tâm sự được ai, nỗi sợ gặm nhấm đến nỗi bịnh cũng không dám nói. Bà con họ hàng người ta giàu nên kinh đâu ai để ý mình có ra như thế nào thì ra. T nhớ có hôm t bị sốt lên tận 39, 40 độ không đi tới bác sĩ là cũng đi đời lun. Mà hồi đó nhà làm gì có xe, mẹ chạy đi mượn xe nhà ngoại có chiếc xe đạp vậy mà cũng không cho (mặc dù xe thì cứ để không đấy) may mà mượn được nhà hàng xóm chở đi gặp bs. Những chuyện này t chỉ giấu trong lòng cũng không nói được với ai, có lần t nc với mẹ t vừa mới mở miệng chưa được câu mẹ đã nói ngay “ Tao làm gì mặc tao miễn sao có tiền cho mày ăn học là được rồi còn nói gì nữa”. Ngày làm hồ sơ thi đại học cả nhà ai cũng k cho thi, thầy cô lúc nào cũng động viên còn về nhà thì một nỗi u ám. Lúc đó t lén nộp hồ sơ để dự thi, lúc đi thi cũng đi một mình. Vì ngoài việc đi học ở nhà t còn đan ghế, dạy thêm nên cũng <a href="https://confession.vn/nao-ca-vang-thi-1-ong-cua-ra-ngoai-uoc-5-phut-ua-minh-khoa-cua-nha-chu/" title="kiếm được" alt="kiếm được">kiếm được</a> tiền cho việc thi với cả thầy cô cũng biêt hoàn cảnh nên luôn giúp đỡ. Lúc biết đậu ĐH thì ở nhà ai cũng cản đi học, bảo k có tiền lấy gì học t khóc ròng rã, đến khi biết được nhà nước cho vay để học ĐH thì lúc đó mẹ t ms cho đi học ĐH. Bây giờ mới ra trường cv cũng khá ổn nên cũng trả gần hết, cũng tự bản thân mua được xe lúc còn đi học năm cuối không phải nhờ vả đến ai. Vậy mà mỗi lần mẹ gọi lại kiểu lúc nào cũng tiền nên tuổi thân không hỏi han được câu nào thôi lại càng cảm thấy mệt. Lúc còn học ĐH cũng có yêu, cũng có người để tâm sự nhưng trải qua 2 lần, cho đi quá nhiều, tin tưởng nhìu người ta không biết trân trọng nên bị cắm sừng, đến bây giờ cũng chẳng dám tin ai để mà mượn bờ vai, để mà tâm sự nên lên đây tâm sự. Thực sự còn vô vàn những chuyện của bản thân đã trải qua nhưng không thể nào kể hết được. T cảm thấy cuộc đời t là một chuỗi bi kịch, hạnh phúc chưa được bao nhiêu thì lại có điều gì đó ập tới khiến con người t phải mạnh mẽ hơn nữa để đối mặt với số phận và t tin ông trời k lấy hết của ai bao giờ. Sau này t <a href="https://confession.vn/132xx-cho-tao-hoi-khi-hon-ny-chung-may-cam-thay-the-nao-tao-thay-phe-l/" title="làm thật" alt="làm thật">làm thật</a> nhiều tiền t sẽ làm từ thiện cho những hoàn cảnh giống t vì bản thân đã trải qua nên rất hiểu. Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh vì vậy bạn hãy biết trân trọng khi bản thân bạn còn có gia đình bên cạnh, có những ng quan tâm yêu quý bạn, có những bữa cơm gia đình đầm ấm, có những người thấu hiểu bạn… Đó là một điều đáng quý! T học kỹ thuật văn vẻ còn lũng cũng mong mọi người bỏ qua ạ.