Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#13911: T vừa gọi điện về cho mẹ, nhiều lần lắm rồi đứa cgai như
Hình mô tả cho bài confession
#13911: T vừa gọi điện về cho mẹ, nhiều lần lắm rồi đứa cgai như t luôn cố dấu, cố mạnh mẽ nhưng lần này t muốn tìm chỗ nào đấy khóc thật to, hét lên cho hết sự tủi hờn này. Đứa cgai như t, nhiều người cứ bảo t kén chọn, thế này thế kia, nhưng nào ai có biết rằng, ở cái chốn HN tấp nập này, t cũng muốn tìm 1 người để sẻ chia lắm chứ. Nhưng tất cả,tất cả đều chỉ là ước mơ mà thôi! T sợ lắm, t sợ t sẽ gặp được người như mẹ t. Vâng, chính là BỐ t. Lâu lắm rồi, t không gọi một tiếng bố các c ạ. Nhà t cũng thuộc dạng khá giả ở quê, mặc dù ko thật sự giàu có nhưng mẹ t luôn dành hết những điều tốt đẹp cho t. Đó cũng là lí do duy nhất, dù chỉ 1 chút thôi, t thấy hãnh diện về cái gọi là gđ , t tự hào là con của mẹ t. Nhưng tự hào về mẹ bao nhiêu thì BỐ - lại khiến tớ tủi hờn bấy nhiêu. Người ngoài nhìn vào sẽ thấy gđ t sung túc, hạnh phúc lắm. Nhưng không! Cái người mà t gọi là bố ấy, ích kỉ lắm! Từ lúc mẹ t mang bầu, bố đã khiến mẹ khổ nhiều lắm, mẹ buồn, mẹ tủi thân, nên t bây giờ mau nước mắt lắm :) Mẹ t sinh khó, t may mắn mới được thấy mặt trời :) Cứ tưởng t ra đời, bố t sẽ thay đổi, bỏ đi cái tính lãng tử trăng hoa, không chơi bời rượu chè mà dành thời gian cho gđ hơn. Nhưng không các c ạ, vì thế mà tuổi thơ t trải qua trong nước mắt =))) Ngồi đây gõ mấy dòng này t cũng đang khóc :) NHiều lần rồi, t cứ tự nhủ mình phải mạnh mẽ, phải làm chỗ dựa cho mẹ t. Nhưng cứ hết lần này rồi lần khác, t cứ hy vọng bố t sửa đổi haha chắc chẳng bao giờ đâu. Thế mà t cứ như đứa điên hy vọng quá nhiều để rồi tự ôm đau khổ. 8/3 vừa rồi bố t đăng tus chúc mọi người các c ạ, nhưng bố ko thèm gọi cho t 1 cuộc đt hay gửi 1 tin nhắn. Tết vừa rồi t về quê để hứng chịu những trận chiến tranh không lí do của bố, đến <a href="https://confession.vn/bao-luc-ngon-ngu-ban-a-bao-gio-trai-qua-_____-1-hoc-xa-hoi-de-bo-me-bo/" title="lúc t" alt="lúc t">lúc t</a> lên xe đi đi học, chào bố, bố ko thèm quan tâm. Tủi lắm, t có đáng phải chịu như thế không? T làm gì nên tội à? Chắc do mẹ t sai, sai nhiều lắm. Mẹ sai khi ngay từ đầu cãi lời ông bà ngoại lấy bố, đi theo cái gọi là tình yêu. Nhưng người ta bảo hôn nhân là nấm mồ của tình yêu đúng quá các c à. Lấy chồng về, bao nhiêu cay đắng mẹ t chịu hết, nhẫn nhịn để nuôi con nhưng bố t càng ngày càng quá đáng. Ở thôn t không mấy người phụ nữ mạnh mẽ như mẹ t đâu các c à. Người ta làm cái gì cũng chồng nhưng mẹ t thì không. Tự thân có thể làm tất cả. Mẹ t làm ra bao nhiêu thì bố t lại phá bấy nhiêu, tiền cứ tiêu ko tiếc tay, làm mọi việc theo ý muốn của bố. À, ko phải mẹ t từ <a href="https://confession.vn/11643-minh-ang-buon-buon-lam-cac-ban-a-buon-en-muc-khong-con-muon-tho-nua-khoc-muon-mu-ca-mat-3-hom/" title="khi lấy" alt="khi lấy">khi lấy</a> chồng về đã như thế đâu, đau thương nhiều quá nên tự mạnh mẽ thôi các c à. Nói đến đây, chắc nhiều người bảo sao mẹ t ko ly hôn đi. Ừ, đó cũng là điều t trăn trở nhất. Bố t không chỉ sống ích kỉ, chỉ nghĩ cho bthân mà bố t còn bạo lực nữa. :) Tuổi thơ t đã bao lần chịu đòn roi rồi, mẹ t đã bao lần chết hụt rồi. Bây giờ mà đi bố t sẽ phá nát tất cả, công sức tài sản đất đai nhà xe mẹ t đã làm nên, chắc vì thế mà mẹ con t chưa thể mạnh mẽ dứt ra được. Rồi còn etrai t, lớn lên nó sẽ như nào khi biết n có người bố như vậy. Đến t bây giờ, dù ý thức được nhưng mỗi lần bố gây chuyện, t đau lòng lắm. Ức lắm, bố không bao giờ lắng nghe mẹ con t đâu, với người ngoài lúc nào cũng niềm nở lắm. Còn t hay mẹ t chỉ cần nói không vừa lòng bố thì xác định kết quả. T cũng lớn rồi, đầu bố cũng hai thứ tóc rồi nhưng chắc không bao giờ bố t sửa đổi đâu. T sợ lắm, đôi lúc t còn thấy kinh tởm tiếng bố, thấy người ta có bố chịu thương chịu khó mà t thèm. Bố ngta đi phụ hồ nhưng vẫn cố sắm cho con cái máy tính mười mấy triệu để học, còn bố t :) không bao giờ quan tâm xem t học hành vất vả ra sao, chỉ nhìn vào kết quả. Tốt thì không nói làm gì, nhưng tệ 1 chút t bị xem như người vô hình, bị coi thường. Chắc kiếp trước, mẹ con t có lỗi với cả thế giới nên kiếp này, dù cố gắng đến đâu cũng đều vô nghĩa :) T thương mẹ, thương em nên việc duy nhất bây giờ t làm được là gắng học hành làm chỗ dựa cho mẹ cho em thôi. Cũng nhiều người tán tỉnh nhưng t đều cảm thấy nhạt lắm, những gì người ta dành cho t chưa thể chữa được tổn thương này. Rồi mai sau, khi họ biết t có người bố như vậy, họ có cảm thông hay lại coi thường t... Lâu lắm rồi t không ngồi viết như này, buồn thì ngồi 1 góc khóc xong ngủ ngày mai đâu lại vào đấy. Nói thế thôi chứ ít ra bây giờ t còn được ăn học đầy đủ, còn hơn những em bé bơ vơ ngoài đường kia dù biết đâu ngày mai, bố t sẽ phá nát tất cả :) Dồn nén lâu lắm rồi, t viết <a href="https://confession.vn/10066-minh-nam-nay-28-tuoi-va-la-phien-dich-vien-mot-cong-ty-du-lich-suot-tu-thoi-sinh-vien-en-gio-m/" title="lên" alt="lên">lên</a> đây tâm sự với mn. Chắc giờ t sẽ tắt máy ngủ giấc, mặc kệ ngày mai...