Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#13887: Hi vọng ad đăng hộ Gần một giờ sáng nằm ốm điện thoại thì
Hình mô tả cho bài confession
#13887: Hi vọng ad đăng hộ Gần một giờ sáng nằm ốm điện thoại thì nhận được cuộc gọi của cô gái, xưng là người yêu mới của nyc khóc lóc, xin buông tha cho a nyc. Trong khi bản thân t chưa bao giờ có y định ấy, đã 2 năm, dù thỉnh thoảng vẫn hỏi han nhau bình thường, không có chuyện vượt qua giới hạn nói về mối quan hệ cũ. Nghĩ ngợi, lại một lần nữa trắng đêm, hoá ra suốt 2 năm qua chưa bao giờ nguôi ngoai thứ tình cảm này Gặp anh là lúc bước vào lớp 10, trong một cuộc họp ban chấp hành chi đoàn. Anh lớp 12, làm cán bộ đoàn trường còn t thì bí thư của lớp. Ấn tượng ban đầu về a là giọng miền trung đặc sệt giữa ngôi trường thpt giữa lòng Hà nội. Cũng bởi vì bố t là người miền trung nên dễ đang bị thu hút bởi sự đơn giản này. Rồi thỉnh thoảng gặp anh trong trường, với tình nhìn nụ cười của anh, nhìn a nói chuyện với bạn bè và nhất là bản lĩnh khi a điều hành mỗi cuộc họp đoàn, hoạt động của học sinh, thích thầm anh từ đó. Tuổi ngây ngô mộng mơ, nhưng chỉ thích và âm thầm nhìn theo a và chưa bao giờ có ta định nói ra. Rồi a vào đại học, trường của a cách trương cấp 3 của chúng tôi vài km thôi. Thế là mỗi lần tan học , lại cố tình đi vòng ngang qua trường a nhìn ngó mí về nhà, theo dõi a trên fb , tìm tòi hỏi han rồi giả vờ nhắn nhầm số. Chúng tôi chính thức nói chuyện từ đấy. Suốt 2 năm chỉ nói chuyện bình thường,a coi t như một đứa em, ng bạn để tâm sự. Nói về học hành , chuyện đời thường, còn tôi, lúc ý trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất, phải học tốt hơn để thi đậu T31, vì nơi đó có anh, nếu tôi đậu rồi thì càng dk gần anh hơn. Cố gắng, học ngày học đêm tới mức bố mẹ t hoảng quá vì tôi gầy, hình như lúc ys còn 39kg, phải đi gặp bs, nghĩ lại vẫn thấy sợ . Thế nhưng dù cố gắng ntn thì t vẫn không đậu, do năm t thi điểm chuẩn vào trường tăng mạnh so với trước. Sau 2 lần thất bại , t chọn NEu, quả thật lúc ấy nghĩ ngây ngây lắm, a ý đã học t31 thì m phải học trường gì để ngang ngang tầm một tý, lỡ có theo đuổi thì không sợ bị so sánh. Tôi bước <a href="https://confession.vn/13730-i-chua-ha-vo-uoc-_-em-hoc-bach-khoa-ko-phai-pr-cho-chua-ha-gi-au/" title="vào giảng" alt="vào giảng">vào giảng</a> đường đại học cũng khoảng thời gian ta chúng tôi chính thức quen nhau, dĩ nhiên người tỏ tình là tôi, còn a ý cũng đồng ý, mãi sau một khoảng tgian a yếu kí bảo “khi ấy nghĩ k có ny nên gật đại thôi” , không biết đùa hay thật nhưng thôi kệ. 3 năm yêu nhau, mang tiếng cùng chung giữa đất Hà nội nhưng vì đặc thù ngành học, cả tuần chúng t mới gặp nhau, đôi lúc còn cấm trại các kiểu, chỉ tranh thủ nói chuyện vào btoi, có <a href="https://confession.vn/10327nguoi-yeu-ho-vo-cha-la-em-ang-co-gau-em-la-nam-nguoi-yeu-em-hon-em-3-tuoi-la-tien-boi-khoa-tren/" title="lúc" alt="lúc">lúc</a> 2-3h sáng mí đi ngủ trong khi a Ys hơn 5h phải dậy tập td rồi. 3 năm yêu nhau, dù không phải lúc vào cũng hạnh phúc, vui vẻ, nhưng chúng tôi trân trọng mối quan hệ này và cùng xác định lâu dài, bởi cả 2 đứa chung quan điểm yêu là cưới. Đùng một cái mọi thứ thay đổi, là ngày a ý nói về việc công việc sau khi ra trường. Trước kia, 2 đứa vẫn bàn nhau học xong a ý sẽ xin ơ lại Hà nội, nhưng chẳng hiểu sao lại nói muốn về quê công tác, gần bố mẹ, tiện thể chăm sóc các thứ và có ý muốn t học xong cũng nthe. T cũng bướng, khi ý cũng chỉ nghĩ nếu t về đấy thì bố mẹ t sẽ ntn khi mà gđ t cũng neo người, xa họ <a href="https://confession.vn/13355-ban-cua-minh-ang-la-me-on-than-ban-ay-la-mot-co-sinh-vien-voi-ng/" title="thì" alt="thì">thì</a> ai chăm sóc khi bố mẹ già . Từ đấy, mọi mâu thuẫn nảy sinh, những chuyện mà trước kia chả là vấn đề gì nhưng bấy giờ lại là cái cớ để 2 đứa cãi nhau . Rồi a bảo chia tay, t chỉ ừ và a ấy im lặng về quê nhận ctac. Chúng t xa nhau từ đấy, thỉnh thoảng a liên lạc khuyên thế này thế nọ nhưng vẫn vậy... Thấm thoắt mọi chuyện trôi qua đã 2 năm, 2 năm vật vải, khóc lóc có, đau khổ có, dằn vặt có, hối hận cũng có, nhưng cái tôi quá lớn,t không thể xa bố mẹ của m được. Cứ tự nghĩ trong đầu, không có người này thì tìm người khác, tốt hơn, phù hợp hơn, nhưng nói được nhưng không thể làm được. Được mn bảo là hiền, con nhà được dạy dỗ tử tế nên t được nhiều ng giới thiệu cho đối tượng, từ bạn bè, họ hàng rồi bạn bè của bố mẹ, dù cố gắng muốn thử yêu một người khác nhưng t bất lực. Được dăm bữa nửa tháng lại chán lại thấy không hợp, lại so sánh với ng cũ và lại tìm cớ để từ chối Mọi chuyện giờ Khá ổn khi t chọn đi thật nhiều, đki dồn lịch học để có thời gian đi làm thêm kiếm tiền đi du lịch bụi, đi tới những vùng đất mới để nguôi ngoai mọi thứ. Tôi chợt nhận ra rằng, mọi chuyện rồi sẽ ổn, ai cũng sẽ khác, cần gì phải dằn vặt,nghĩ ngợi những thứ đã qua. Tôi của bây giờ không còn là đứa cgai ít nói, chỉ cười mỉm , ngại giao tiếp với người lạ, sống trong vỏ ốc riêng mình nữa, mà là tôi, một đứa nói dk sẽ làm được, sẽ cười thật to khi vui vẻ, sẽ không bánh bèo khóc lóc khi khó khăn. Sẽ cố gắng dùng chính năng lực của mình, thật mạnh mẽ thật thành công. Còn anh, anh đã chọn bắt đầu một mối quan hệ mới thì a cũng sẽ có cách xử lí cho riêng mình khi gặp tình huống như thế. Không muốn cố gắng giải thích, càng không muốn đấy là cái cớ để bản thân trở về khoảng thời gian chỉ gắn liền với góc tường và chiếc gối