Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
5 năm trước
#13882: - Sau này lấy nhau mình sẽ đến Đà Nẵng ở chồng nhé. Đợt
Hình mô tả cho bài confession
#13882: - Sau này lấy nhau mình sẽ đến Đà Nẵng ở chồng nhé. Đợt hè em vào đó thích lắm, vừa đẹp vừa văn minh. - Ừa. - Hihi. Yêu chồng! Mẩu tin nhắn ngắn ngủi của ba năm trước ấy đến giờ anh vẫn nhớ. Ngày đó anh là chàng sinh viên năm thứ hai một trường công an, còn em mới chập chững bước chân vào cánh cổng trường đại học. Cả hai đứa lần đầu tiên biết đến hương vị của tình yêu sinh viên, với biết bao nghĩ suy thật ngây ngô. Thực ra lúc em nói dự định vào Đà Nẵng, anh cũng chỉ ừ cho qua, vì nghề nghiệp tương lai sẽ không cho phép bản thân anh có thể tự do lựa chọn nơi nào để sống. Còn em, cái con bé ngốc thì lại rất vui mừng coi đó là lời hứa hẹn ngọt ngào. Chúng ta yêu nhau cũng được coi là duyên kỳ ngộ. Học cùng trường cấp ba, cũng thân quen nhau, nhắn tin không ít mà phải mãi tới năm thứ hai đại học của anh, khi em đang có vô vàn nỗi lòng, anh của lúc đó lại dịu dàng an ủi, và rồi tình yêu mới chớm nở. Và khi đã nở rồi thì thứ tình yêu ấy mãnh liệt tưởng không gì có thể ngăn được. Đến mức độ em còn nhớ không, em một câu chồng ơi, hai câu chồng ơi. Em vẫn hay khẳng định về đám cưới tương lai, về tổ ấm trong mơ,...mọi thứ đều là một màu hồng hạnh phúc. Ngày qua ngày là những chuỗi thời gian nhắn tin gọi điện bất tận không kể sớm khuya, hỏi han quan tâm nhau từng chút một. Nhưng cũng giống như ngọn đèn dầu cháy mạnh quá thì dầu mau cạn, tình yêu quá mãnh liệt, sự quan tâm không rời một giây phút đem lại cho anh một cảm giác chán ngán. Anh không còn thấy rung động như thuở ban đầu. Lẽ ra trong những giây phút đó, cả hai nên lắng lại, tạm thời cho nhau đôi phút thảnh thơi yên bình. Nhưng em vẫn cứ nhắn tin sớm tối, còn anh thì hời hợt, rồi từ hời <a href="https://confession.vn/12572-lieu-yeu-nhau-lau-dai-co-en-uoc-voi-nhau-chao-moi-nguoi-em-muon-moi-nguoi-cho-e-loi-khuyen-vi/" title="hợt cậu" alt="hợt cậu">hợt cậu</a> chuyển thành bực bội, hay phát ngôn những câu khiến em thất vọng. Chúng ta cãi nhau rồi lại làm hòa, rồi lại cãi nhau, rồi lại làm hòa,..Cái vòng luẩn quẩn ấy cùng với những lời nói vô tâm của anh cứ kéo dài cho tới một ngày, em không chịu đựng nổi nữa, và biến mất thật nhẹ nhàng khỏi cuộc đời anh, xóa hết mọi thứ, như chưa từng quen biết. Giây phút nhận ra em đã ra đi, anh mới bừng tỉnh. <a href="https://confession.vn/khi-thien-than-co-con-nguoi-ta-bao-cau-uoc-ca-roi-thi-chang-bao-gio-ch/" title="Những đêm" alt="Những đêm">Những đêm</a> cô đơn chỉ ngồi canh chiếc điện thoại chờ một tin nhắn, mà tới lúc mệt nhoài vẫn chẳng thấy đèn báo sáng lên. Anh cố gắng liên lạc, như một kẻ bị dồn vào đường cùng chỉ cố níu lấy từng hy vọng mong manh, nhưng những hy vọng ấy cứ dần dần, dần dần vỡ vụn. Anh vốn quá hiểu em là một cô gái khi yêu rất dịu dàng nhưng đã quyết tâm làm việc gì thì dù phải trả giá thế nào, đau lòng ra sao cũng chấp nhận. Biết vậy nhưng còn hy vọng, anh vẫn còn bước tiếp, vẫn chờ em hồi tâm chuyển ý. Anh cứ nhắn tin, còn em cứ "đã xem", và rồi anh bị chặn, chặn mọi thứ.Lúc đó anh chỉ còn biết độc thoại, như một kẻ điên cho tới khi quá mệt, đành phải bất lực chờ thời gian trôi qua, mong rằng sẽ quên đi tất cả. Thấm thoắt <a href="https://confession.vn/13517-cuoc-song-2-ua-nhu-2-manh-ghepai-bao-trai-tinh-trai-net-trai-ca/" title="ba năm" alt="ba năm">ba năm</a> sau lời hứa hẹn ngây thơ đó, anh lên Tây Bắc thực tập, còn em vẫn là cô sinh viên chốn phồn hoa. Anh vẫn đôi lúc không kìm nổi lòng lại lên ngắm facebook của em, biết em có cuộc sống mới rất tốt, rất yêu đời, xinh đẹp và đài các. Còn anh vẫn là một kẻ không có tương lai, không bạn bè, không tình yêu, u sầu và đơn độc. Đêm nay se lạnh, ngồi tại mảnh đất xa lạ, tự nhiên nhìn thấy trên mạng có cuộc thi viết về những lời hứa dở dang, anh bất chợt nhớ tới lời hứa ngây thơ xa xôi ấy. Lại nhớ một lần em nài nỉ anh tham gia cuộc thi "Viết cho người tôi yêu", anh cứ ậm ừ mãi rồi thất hứa. Bài viết này coi như là sự bù đắp tuy muộn màng nhưng anh tin em sẽ mỉm cười vì anh đã trưởng thành và biết giữ lời hơn xưa. Năm sau ra trường có lẽ vùng núi non này sẽ thành quê hương thứ hai của anh. Còn lời hứa cùng em đến Đà Nẵng để sống một cuộc sống thiên đường, đành phải để dành cho một chàng trai nào đó có điều kiện tốt và biết trân trọng em thay anh thực hiện!