Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#13863: 8/3.... Tối nay là tối 8/3, trời lạnh lắm, nhưng đường dài vẫn đông.
Hình mô tả cho bài confession
#13863: 8/3.... Tối nay là tối 8/3, trời lạnh lắm, nhưng đường dài vẫn đông. Bởi biết bao nhiêu chàng trai khấp khởi để kịp mua về những món quà, những bó hoa tặng những người phụ nữ quan trọng cuộc đời họ với niềm hạnh phúc lớn lao. Ngồi tĩnh lặng, nhìn đường phố, vì cũng như những năm trước “có ai đâu mà tất bật”, con chợt tự hỏi mình “đã bao giờ con mua một bông hoa tặng mẹ chưa nhỉ?”. “Chưa!” Câu trả lời vang lên từ sâu thẳm làm con hổ thẹn với lòng mình. Đúng rồi, hồi đó con còn quá ngây thơ để hiểu được gia đình là điều quan trọng nhất trong cuộc đời mỗi con người. Hồi đó con còn quá non nớt để cảm nhận được mẹ chính người phụ nữ quan trọng nhất cuộc đời con. Hồi đó con còn quá vô tư đến mức vô tâm để nhận ra những điều mình cần làm dù nó là những điều nhỏ bé như một cốc nước hay chỉ là một bông hoa trước khi quá muộn! Mẹ thương con lắm, nhưng ông trời thì không. Ông ấy đã trừng phạt con và sự vô tâm ấy bằng cách đưa mẹ đi thật xa, mãi mãi. Con nhớ, có người phụ nữ cõng con trên đôi chân trần giữa trời mưa chút, bỏ đôi dép hoa mình thích vì đường đất trơn lắm, để đưa con về an toàn trong cơn bão tháng bẩy. Con nhớ có người phụ nữ đội chiêc nón xinh đạp chiêc xe đạp cà tàng dù mưa hay nắng đi mấy chục cây số đường đất đỏ mỗi ngày đưa con trai bị chó cắn đi tiêm phòng tại phố Hương Canh xa xôi trong suốt mùa hè nóng như lửa. Lúc kẹt sích, con cứ ngồi ỳ trên xe chẳng xuống, chẳng biêt mẹ đang mướt mồ hôi lụi hụi sửa giữa con đường trưa vắng. Con nhớ, ngày ấy gia đình nhỏ bé nhà mình được bà cho ra ở riêng ở cái xóm bờ sông heo hút với tài sản chỉ là một chiếc nồi sứt tai nên bố mẹ khó khăn lắm. Mùa thu ấy, lũ về, nhà mình hết đồ ăn mẹ nhường hết cho con, mẹ nhịn thế mà cái thằng nhóc ấy lại mè nheo đánh đổ hết mà không biết mẹ nó đang đói lắm. Chỉ một năm sau mẹ phải vào viện phẫu thuật, người ta đã vẽ lên bụng mẹ một vệt con rếp dài đau đớn, thế mà mẹ vẫn cười… Con cũng nhớ ngày mẹ dạy con nhóm cái bếp than to gấp đôi con lúc đó, khói lùi lụt, 2 mẹ con đen từ đầu đến chân ngồi ôm nhau cười toe toét. Mẹ biết không? có một thằng nhóc tự hào về mẹ nó lắm vì những đứa trẻ khác đều phải gọi mẹ nó là cô giáo, còn nó ngồi trong lớp vẫn gọi mẹ như thường, nó oai hẳn với chúng bạn. Lớn lên nó vẫn tự hào như thế, vì đi đâu cũng được bà con, họ hàng khen mẹ dịu dàng, khôn khéo và thông minh nữa ai ai cũng quý mến. Nhưng nó vẫn chưa biết mẹ nó vĩ đại nhường nào! Cho tới khi mẹ bệnh, mẹ đau chân lắm, khám chưa ra bệnh, bố nóng tính không biết cứ mắng mẹ hoài, mẹ vẫn cố gắng hoàn thành mọi việc. Đến khi khám ra bệnh là do phổi di căn ra xương nên mẹ đau chân, mẹ biết thời gian của mẹ không còn nhiều. Mẹ cầm tay con và bảo “cuộc đời không phải ở chỗ dài hay ngắn, mà cuộc đời ở chỗ mình trải nghiệm được nhiều hay ít, làm được nhiều điều ý nghĩa hay không”. Bình yên ánh lên đôi mắt mẹ, mẹ bình thản đến không ngờ. Mẹ bảo “mẹ không có gì để nuối tiếc vì cuộc đời của mẹ đã sống chọn cho từng giây phút ý nghĩa, nên tại sao lại phải sợ một điều chắc chắn đến, chỉ là đến sớm hay muộn hơn một chút mà thôi” và “điều hạnh phúc nhất là mẹ đã nuôi dạy được con là người tử tế”. Sau này con mới biết cách mà mẹ đã dạy con như thế nào! Trong những ngày đau đớn cuối cùng, mẹ bảo mẹ cảm thấy tốt lắm, lại sua hai bố con, cô Vân đi ngủ đi vì trông mẹ nhiều mệt. Mẹ ơi, mẹ có biết mẹ ngồi yên trong thư thế này mấy tháng trời rồi không? mẹ nằm mẹ không thở được, đến mức chân phù nên vì máu không lưu thông, da thịt bầm loét hết vì không thể thay đổi tư thế. Mẹ ăn, mẹ uống sữa, mẹ vệ sinh và mẹ thức suốt mấy tháng trong tư thế ngồi như thế, đau đớn, thế mà mẹ vẫn sua mọi người đi ngủ được à?… để mẹ chịu nỗi đau ấy một mình. Hôm ấy, cũng vào khoảng thời gian này, trời lất phất mưa xuân, mẹ cố đưa bàn tay yếu ớt hất mái tóc vẫn còn đen đã bị cắn ngắn gần hết, mẹ bảo “mẹ chỉ có một điều hơi tiếc chút là mẹ không chờ được đến ngày thằng bé nó dẫn về cho mẹ một đứa con dâu, nó vẫn còn vô tư quá. Mà này! yêu cô nào giáo viên ấy con ạ!”. Mẹ cười. Rồi mẹ mắng: “Này, mày cứ vô hỉnh, vô hướng quá con ạ, sau này mẹ đi rồi, ai lo cho mày!”. Con cười xòa “Xời, mẹ cứ lo, con tự lo cho bản thân được. Từ nhỏ chẳng phải mẹ đã dạy con tự nấu cơm, đi chợ, dặt đồ,…đấy con ra ngoài đi học tự lập lắm”. Nhưng con đâu biết ý nghĩa sâu xa của mẹ. Mẹ à, khi đi ra cuộc đời con mới hiểu, cuộc đời nghiệt ngã lắm, nó không dễ dàng như trong vòng tay của mẹ. Đến tối, trời tạnh, ông trời ngừng khóc để đón mẹ đi trong một buổi tối thanh mát đẹp đẽ, mẹ đi trong niềm an lạc vô bờ. Ôi! Cái cảm giác một thằng con trai bất lực nhìn người phụ nữ quan trọng nhất của cuộc đời mình ra đi. Đau đớn, mà có từ ngữ mạnh hơn không mẹ nhỉ?. Cuộc đời này nghệt ngã lắm, và càng nghiệt ngã đối với những ai không còn mẹ. Nhưng mẹ yên tâm, con tự lo cho <a href="https://confession.vn/11578-cac-ong-nghi-sao-ve-mot-moi-quan-he-em-gai-nuoi-ban-than-khac-gioi-va-roi-thanh-vo-chong-toi-l/" title="mình" alt="mình">mình</a> được. Khi người ta đã trải qua nỗi đau lớn nhất trong cuộc đời, thì những nỗi đau nhỏ nhoi <a href="https://confession.vn/10825-ve-nha-nguoi-yeu-anh-ram-lam-ba-nguoi-yeu-ti-bi-ngat-cac-bac-oi-em-bay-gio-van-khong-het-xau-h/" title="sau khác" alt="sau khác">sau khác</a> có thấm tháp gì. Con đã học từ mẹ để biết rằng những thử thách chỉ là những trải nghiệm và nó mới làm cho cuộc đời ý nghĩa. Và những thăng trầm con đã vượt qua, nó chỉ làm cho con của mẹ mạnh mẽ và hiểu đời thêm thôi mẹ ạ. Trên ấy, mẹ yên tâm, con của mẹ kiên cường lắm. Ngồi đây, đã ngoài 30 con cũng có thành công, cũng đã thất bại, bên ngoài con của mẹ vẫn giữ được cái vẻ vô tư, lém lỉnh thân thiện mà đã xây cho mình được sự vững trãi bên trong. Cảm ơn mẹ, hình như ở trên cao mẹ đã dắt con đến với Phật, để tâm con yên tĩnh đến lạ kỳ. Nghe Thầy Thích Nhất Hạnh, con biết rằng mẹ như một đám mây dù cho đã tan biến, nhưng con vẫn đang được uống những giọt nước ngọt ngào từ đám mây ấy, mẹ mất đi để con được sống, mẹ sống trong con. Nhưng con không hoàn hảo như mẹ, có lúc lầm lỗi, có những thứ con chưa làm được và cả sự hổ thẹn nữa. Con đã chưa kịp làm bất kỳ điều gì cho người phụ nữ quan trọng nhất của đời mình, để giờ đây quá muộn. Cho con xin lỗi nhé, con xin lỗi… cho cả hiện tại và cho cả quá khứ. Ngoại trừ một điều “mang về cho mẹ một nàng dâu”, con cũng thích cô ấy là cô giáo như mẹ, nhưng con tin vào nhân duyên mẹ ạ! Nhiều năm con không ngỏ ý với ai vì con sợ người ta không chấp nhận hoàn cảnh nhà mình, con sợ con chưa đủ chín chắn để chăm sóc cho cô ấy vì con đã không làm được điều đó với mẹ. Rồi khi thấy mình đủ trưởng thành thì nhận ra con của mẹ bề ngoài sôi nổi thế, bên trong cứng cáp thế nhưng lại nhút nhát với người con gái mình thương. Không <a href="https://confession.vn/10354-chia-tay-vi-nguoi-yeu-thich-lam-tro-con-bo-roi-minh-k53-ra-truong-c-2-nam-minh-ra-ot-1nguoi-ye/" title="sao" alt="sao">sao</a> mẹ, chỉ là nhân duyên chưa tới. Nhưng nếu như có cô gái nào đó bước vào cuộc đời con như là một món quà, thay thế mẹ trở thành người phụ nữ quan trọng nhất của đời con, thì chắc chắn con không để lịch sử lặp lại một lần nữa, thậm chí con có thể hy sinh vì cô ấy như mẹ đã hy sinh vì con. Cảm ơn mẹ đã dạy con biết cách yêu thương. Giờ đây, nhìn xuống đường mặc kệ người ta bên nhau, nếu có ước muốn, con chỉ ước muốn một điều là được trở về, để… Sáng ôm cần, ra sông câu cá Chiều trở về, áo rách lấm lem Tay đùm tép, miệng cười toe toét Mai nước rồi, con lại câu thêm. Buổi trốn nhà theo anh đi đá bóng Tối mít mới về, mẹ đánh vài bông Tuổi thơ ơi! Cho con ngủ lại Bên cánh cò, thủa ấy, những ngày mong. ……để được ùa vào vòng tay mẹ lần nữa. Chủ nhật tới, nhóm bạn con có buổi thảo luận về chủ đề “Family” là gia đình đó mẹ, con không biết có tham dự không! Vì không biết mình sẽ nói gì nhỉ? Nói là gia đình mình chỉ có một bố, một con thôi sao, nói gia đình mình đã vắng bàn tay phụ nữ từ lâu lắm sao?!. Không, vẫn như thường lệ con trai vẫn sẽ dấu kín tâm tư trong lỗi lòng sâu thẳm. Chỉ còn ít phút nữa là hết ngày 8/3, con vẫn chưa tặng gì cho người phụ nữa quan trọng nhất đời mình. Dưới lòng đường, có ai vội vã…đánh rơi một nhành hoa. " (HN, 23h45 8/3/2018) K47 NEU