Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#13851: Em nối sợi gàu dài Ai ngờ giếng cạn Em tiếc hoài sợi dây
Hình mô tả cho bài confession
#13851: Em nối sợi gàu dài Ai ngờ giếng cạn Em tiếc hoài sợi dây #635 ngày yêu Anh... Tôi và anh quen nhau đã gần 2 năm. Tôi là NEUer, còn anh bằng tuổi và chỉ học ở một trường cao đẳng nghề về sửa chữa ô tô. Chúng tôi quen nhau qua zalo, mà đến tận bây giờ tôi vẫn không thể tin rằng tôi yêu một người nhờ mạng xã hội. 2 năm trước, đó là khi tôi vừa trải qua một cú shock trong chuyện tình cảm, nyc tôi phản bội tôi để theo đuổi 1 cô gái mới quen chưa đầy 1 tuần. Ngày đó tuổi 19 ngây ngô, tôi chỉ muốn tìm ai đó để nói chuyện và anh đã đến bên tôi. Những ngày đầu, chúng tôi yêu nhau hồn nhiên, không một chút lo toan về những điều phía trước. Thế nhưng, tôi dần nhận ra một điều, đó là tôi và anh đã tồn tại những rào cản vô hình nào đó...Quê tôi và quê anh cách nhau hơn 120 cây số, anh lại còn chưa có gì trong tay, tương lai vô cùng mờ mịt. Gia đình và bạn bè đều phản đối tôi yêu anh. Nhưng tôi nghĩ rằng, không được vội coi thường đàn ông, bởi không ai nói trước được tương lai sau này của họ. Hôm nay anh nghèo, anh chưa có gì, học hành chưa xong, công việc thì không biết thế nào, nhưng tôi tin anh và tin vào lựa chọn của mình. Bố mẹ, người thân phản đối và lúc nào cũng lo lắng tôi sẽ lấy chồng xa, rồi chồng không có công việc ổn định. Nhiều lúc tôi đã nghĩ tới chuyện từ bỏ, bởi mọi người đều nói rằng tôi ""xinh đẹp, học giỏi, hát hay"", tương lai mở rộng như vậy, đâu có thiếu người đàn ông tốt, đàn bà hơn nhau ở tấm chồng, bố mẹ nuôi mình ăn học như vậy mà lại đi yêu một người không những nhà xa, còn không có chút tương lai nào cả... Tôi cảm thấy dằn vặt rất nhiều. Gia đình anh cũng luôn nói với anh rằng, ""bây giờ nó yêu mày thế thôi nhưng sau này đi làm rồi thì nó không lấy mày đâu..."". Chúng tôi chia tay hờ không ít lần, nhưng đều không quá 1 ngày, hoặc anh, hoặc tôi, lại chủ động quay lại. Tôi nhận ra tôi yêu anh nhiều lắm. Và tôi quyết định ở bên anh. Những ngày chúng tôi bên nhau, tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Mặc dù anh bằng tuổi, đôi lúc có trẻ con, có ghen tuông vô lí, nhưng những quan tâm ân cần mà anh dành cho tôi khiến tôi cảm thấy thật may mắn vì có anh trong đời. Tôi yêu anh, yêu anh đến cuồng nhiệt, ngây dại. <a href="https://confession.vn/11911-sinh-vien-kinh-te-can-gi-khi-i-lam-chao-cac-em-ang-ngoi-oi-khach-ranh-roi-va-co-chut-suy-nghi/" title="Tôi bất" alt="Tôi bất">Tôi bất</a> chấp mọi thứ để được ở bên anh, kể cả gia đình tôi, bạn bè tôi. Tôi chấp nhận những dằn vặt một mình, tôi tự vun đắp niềm tin cho gia đình tôi về anh. Và anh cũng vậy, anh yêu thương tôi, lo lắng cho tôi từ những chuyện nhỏ nhặt nhất. Tôi lận đận trong chuyện chuyển nhà trọ, 11 lần chuyển nhà, lần nào cũng là anh cùng tôi tìm và chuyển đồ giúp. Tôi nấu ăn dở, nhưng anh vẫn luôn ăn rất ngon miệng những món ăn do tôi làm, anh nói ""Vợ nấu cơm là ngon nhất"". Có những hôm anh được nghỉ học, anh lại sang phòng tôi, nấu cho tôi những món ăn quen thuộc, trong đó tôi thích nhất món sườn xào dứa mà anh làm. Anh cũng đi làm thêm để trang trải cs và không phải xin tiền từ bố mẹ. Anh dành dụm chút tiền làm thêm, đưa tôi đi ăn, vì anh biết tôi là đứa rất ""háu ăn"", anh đưa tôi đi xem phim và đi chơi vào thứ 7 hàng tuần, anh cũng thường mua cho tôi những chiếc áo, đôi giày, thỏi son làm tôi bất ngờ. Anh đi làm tối, nhưng anh lại rất lười mua đồ ăn tối, anh chỉ toàn ăn mì,ăn bánh linh tinh hoặc ăn cơm ké của các bạn nhân viên khác. Tiền anh kiếm được,anh đưa hết cho gia đình, anh chỉ giữ một chút ít lại để tiêu dè dặt và để đưa tôi đi chơi vào mỗi cuối tuần nữa. Mỗi tuần anh đều tạo cho tôi một ngày để mong đợi như thế. Có những khi tôi buồn, nghe tiếng tôi khóc trong đt, dù đã hơn 12h đêm rồi, nhưng anh sẵn sàng phóng xe xuống gặp và an ủi tôi chốc lát. Thế nhưng, sau 1 năm kể từ ngày quen nhau, anh quyết định đi nước ngoài, anh bảo anh muốn đi xuất khẩu lao động sang Hàn Quốc, chứ ở nhà tương lai mờ mịt quá. Và anh nói chia tay tôi, anh nói anh không muốn tôi đợi. Ngày đó, tôi khóc nhiều lắm, tôi làm đủ mọi cách để giữ anh lại, nhưng anh nhất quyết đòi đi. Tôi tuyệt vọng, và học cách quen dần với việc không có anh. Thế nhưng 2 tháng sau, khi tôi đã giấu anh ở 1 góc nào đó trong tim rồi, khi tôi đã dần chấp nhận và quen với việc không có anh, thì anh lại quay lại. Anh nói 2 tháng vừa qua, anh vô cùng đau khổ và nhớ tôi. Anh nói anh cần tôi hơn tất cả mọi thứ, anh nói anh sẽ không đi đâu nữa, anh sẽ ở nhà và cố gắng gây dựng sự nghiệp cùng tôi. Tôi nhận ra 2 tháng vừa qua, mọi cố gắng đều đã đổ bể, chỉ bởi một lời yêu thương từ anh. Tôi biết tôi còn yêu anh lắm. Nhưng tôi sợ...tôi rất sợ một ngày nào đó anh sẽ lại bỏ tôi mà đòi đi nước ngoài. Tôi yếu đuối lắm, tôi không dám yêu xa, tôi sợ cảm giác nhớ anh đến điên dại mà chẳng thể được ôm anh nữa. Nhưng rồi, tôi vẫn đồng ý quay lại với anh và tin anh thêm 1 lần nữa, sau bao nhiêu chuyện anh làm chỉ để mong tôi quay về...Khóc có, quỳ xuống chân tôi cũng có, tự lao đầu vào tường, tự đấm mình cũng có...Tôi thương anh lắm! Thế nhưng... Chúng tôi yêu nhau thêm 1 năm, thì anh lại biến nỗi lo sợ ngày đó của tôi thành sự thật. Từ khi tôi đồng ý quay lại, anh đã yêu tôi nhiều hơn, hứa hẹn với tôi đủ điều về tương lai hai đứa. Chúng tôi từng nói với nhau rằng đứa con đầu lòng sẽ gọi là Chíp. Vậy mà, ngày hôm nay, anh nói, anh không cần tôi và Chíp nữa. Tôi luôn nhớ đến tất cả những gì mà anh đã làm cho tôi, để tôi có thể tin tưởng hơn vào tình yêu này, nhưng CÓ LẼ tôi đã quên rằng...vì anh, mà tôi còn đánh mất đi nhiều thứ quý giá. 2 năm yêu anh, tôi phải âm thầm chịu đựng những dằn vặt từ gia đình. Tôi cũng luôn phải lo lắng về chuyện anh uống bia rượu rất nhiều mỗi lần bạn bè tụ tập, và cũng hay đi chơi game nữa. Tôi nhắc nhở anh không ít, nhưng anh đều làm tôi mất niềm tin bởi anh cứ hứa sẽ uống ít lại, sẽ chơi ít đi, nhưng anh vẫn vậy. Tôi học du lịch, thỉnh thoảng cũng đi tour, cũng có giao tiếp và tạo mối quan hệ với vài anh chị cùng nghề, nhưng anh lại ghen tuông rất vô lí, anh phá hỏng một số mối quan hệ nghề nghiệp của tôi, và cũng <a href="https://confession.vn/13322-con-gai-co-giac-quan-thu-6-la-that-so-hai-qua-anh-em-a-gio-toi-p/" title="rất" alt="rất">rất</a> không thích tôi đi dẫn tour chút nào. Cũng vì anh mà tôi đã thay đổi định hướng nghề nghiệp của mình, tôi qđ không đi dẫn nữa mà định hướng lại sẽ làm văn phòng. Tôi đam mê ca hát, thỉnh thoảng tôi có up một vài bài tôi hát lên, hoặc post ảnh lên fb thì anh đều không thích, và tôi cũng hạn chế hơn để không làm anh buồn. ANh cũng từng 1 lần tát tôi, chửi tôi do những hiểu lầm ghen tuông. Ngày đó tôi từng hứa với con bạn thân rằng sẽ không bao giờ tha thứ cho kẻ đã đánh mình, nhưng rồi tôi thất hứa với nó, tôi tha thứ cho anh... và tôi đánh mất nó. Nó nói nó không muốn làm bạn với một kẻ thất hứa! Tôi cứ tự vun đắp niềm tin cho mình về anh, nhưng hết lần này đến lần khác,anh làm tôi thất vọng. Anh cứ hứa, rồi lại phản bội lời hứa, rồi anh lại xl, lại hứa, và lại không thực hiện được...Vừa mới tuần trước, tôi lập 1 nick zalo ảo và nt thử lòng anh, thì anh đớp thính ngay lập tức và nói ""anh mới ct ny cũng muốn nc với em, biết đâu lại nên duyên""... Tôi shock lắm vì không nghĩ anh lại phản bội tôi nv, tôi nói cho anh biết là tôi thử anh, và tôi qđ ct anh. Thế nhưng, anh phóng xe từ HN về quê tôi để nói xl và mong tôi tha thứ. Và một lần nữa, tôi lại quyết định tha thứ cho anh. Anh nói rằng từ giờ anh sẽ quan tâm tôi, bù đắp cho tôi nhiều hơn. Vừa t2 tuần trước, chúng tôi còn đang ở trên Tam Đảo, là anh đưa tôi đi để <a href="https://confession.vn/10367-chuyen-yeu-roi-lay-vo-anh-va-chi-eu-la-k51-lan-au-gap-nhau-o-quan-bun-ngo-tu-do-khach-ong-nen/" title="thay lời" alt="thay lời">thay lời</a> xl. Vậy mà chỉ vài hôm sau, anh đã quyết định ct tôi vì lí do anh lại muốn đi nước ngoài. Tôi không biết diễn tả cảm xúc của mình như thế nào cho đủ nữa... Có lẽ là, tôi đã quá tin tưởng và ấp ôm, theo đuổi 1 thứ không thuộc về mình. Đến bây giờ tôi vẫn còn có suy nghĩ muốn níu kéo anh, muốn bất chấp tất cả để tin anh lần nữa. Nhưng lần này, có lẽ tôi không thể giữ anh lại thật rồi, tôi nhận ra anh kiên quyết lắm, và tôi cũng nhận ra, tôi mất niềm tin vào anh mất rồi. Tôi của hiện tại là tôi tuyệt vời nhất, nhưng anh của mãi sau này mới thật sự là anh tuyệt vời nhất. Giữa những con người tuyệt vời nhất ấy lại cách nhau một thứ gọi là Tuổi Trẻ, cho dù có chạy thế nào cũng không thắng được thanh xuân. Tôi cứ ngỡ anh là một nửa của đời mình, nhưng hóa ra anh lại không hề coi tôi như vậy. Tôi và anh từng hứa sẽ không bao giờ nói lời chia tay, vậy mà hết lần này đến lần khác, anh đều muốn xóa tôi khỏi cuộc sống của anh. Vậy mà ngày đó anh nói, anh cần tôi và Chíp hơn tất cả mọi thứ. Tôi đã trao cho anh 2 năm thanh xuân của mình, tôi vì anh mà đánh đổi nhiều thứ, trong đó có cả bạn thân của tôi, và tôi cũng vì anh mà đánh mất đi nhiều thứ, trong đó có cả niềm tin, lòng tự tôn và trái tim yêu hết mình. Tôi nói anh hãy ở nhà cùng tôi gây dựng sự nghiệp, không phải xuất khẩu lao động là con đường duy nhất để làm giàu, anh không chịu. Tôi nói sau này anh không giàu, em vẫn lấy anh, anh không chịu. Vậy tôi nói tôi bất chấp tất cả, bất chấp cả thanh xuân, cả niềm tin và những nỗi đau anh từng gây ra cho tôi, tôi vẫn chấp nhận muốn ở nhà chờ anh,anh cứ đi nước ngoài 5 năm, tôi sẽ ở nhà đợi, anh cũng nói anh không muốn tôi chờ. Rốt cuộc, tôi có làm gì, anh cũng không hề muốn quay lại nữa. Tôi hỏi anh, tôi vì anh mà đánh đổi nhiều thứ, vậy tại sao anh lại chọn cách trao hạnh phúc cho 1 người con gái khác sau này mà không phải tôi. Anh không trả lời. Tôi hỏi anh, giữa hai người con gái, một người ở bên anh cùng anh vượt qua khó khăn và sẵn sàng yêu anh từ khi anh còn hai bàn tay trắng, và một người con gái sau này sẽ yêu anh khi anh đã một mình vượt qua khó khăn và có tất cả, vậy anh chọn ai. Anh cũng không trả lời. Thật ra là anh đã trả lời tôi rồi mà, là anh chọn cách từ bỏ tôi, là anh chọn trao yêu thương cho người vợ tương lai của anh mà không phải em. Vậy còn em, sau bao nhiêu nước mắt mà anh đã gây ra cho em, sau bao nhiêu đánh đổi, em không xứng đáng được anh bù đắp hay sao? Ngày em vì anh đánh mất đứa bạn thân của mình, anh đã hứa sẽ yêu em thay phần của nó nữa cơ mà? Anh từng thề nguyện yêu em đến hết cuộc đời, vây tại sao anh thay đổi? Em chỉ cần anh yêu thương em, em yêu anh chứ đâu yêu tiền bạc của anh, sau này em cần một tổ ấm, chứ không phải là một căn biệt thự lạnh giá. Anh có hiểu không hả? Em đã dám cá cược thanh xuân của mình, vậy anh, tại sao anh không dám?