Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#13849: Là phụ nữ ai chẳng muốn kiếm được một người chồng hiền lành, gia
Hình mô tả cho bài confession
#13849: Là phụ nữ ai chẳng muốn kiếm được một người chồng hiền lành, gia giáo, mẹ chồng lại dễ tính thương con dâu. Tôi với anh đều là K50. Anh hơn 1 tuổi. Vì thi trượt nên mới ôn lại vào NEU. Chúng tôi quen nhau qua hai bà mẹ. Họ cùng quê, trước học chung trường. Thế là tôi được nhà anh cho phép được ở chung mấy năm đại học. Và cũng mặc định tôi trở thành con dâu họ. Ra trường, tôi được nhận về công ty của anh ấy. Công ty xuất nhập khẩu nhỏ thôi. Nhưng phải công nhận những người gốc Hoa ở SG này rất giỏi làm kinh tế. Các thiết bị, máy móc đã qua sử dụng được nhập về qua cảng Cát Lái trở thành một món lợi tức khổng lồ sau khi được sơn sửa, tân trang. Họ thừa biết điều đó là trái quy định, nhưng không có gan thì sao làm giàu được. Còn anh xin vào làm một ngân hàng trong trung tâm thành phố. Vì xa nên thuê một căn hộ chung cư cũng ít khi về nhà. Theo cảm nhận của tôi thì anh hiền, tử tế. Mỗi lần về nhà đều có quà. Khi thì dây chuyền, hoa tai, cũng có khi chỉ là hộp bánh hay vài viên kẹo nhưng tôi cảm thấy vui lắm. Tôi quyết định gửi trọn đời này cho anh. Vì thế nên lúc mẹ anh đánh tiếng, ngoài mặt thì ỡm ờ e lệ cho có thôi chứ trong lòng vui như mở hội. Thế nhưng anh lại từ chối với lý do chưa muốn lấy vợ lúc này. Anh còn trẻ chưa muốn tiến đến hôn nhân. Nhưng tôi đâu dễ dàng mà bỏ qua cơ hội tốt như thế. Hay viện cớ sang tận nơi ở, nhờ anh chở mua này mua kia cho mẹ. Anh vẫn vui vẻ đáp ứng nhưng tuyệt nhiên không cho tôi ở lại đó qua đêm. Song song đó, tôi đốc thúc cho mẹ anh sớm quyết định bằng những câu tâm sự vu vơ đầy chủ ý. Kiểu như đàn ông tuổi nào cũng có thể chưa muộn, nhưng con gái có lứa có thì, qua rồi thì vừa khổ cho mình lại khổ cho đường con cái. Xem chừng cũng thành công. Mẹ anh một mực quyết chúng tôi kết duyên. Kì lạ là anh càng ngày càng gay gắt phản đối. Chắc các bạn xem phim ít nhiều cũng biết. Phụ nữ người hoa rất sắc sảo, trong nhà tiếng nói rất lớn. Chưa kể mẹ anh là người làm kinh tế, bao nhiêu năm trên thương trường, xây dựng cả cơ ngơi này thì đủ hiểu bà ghê gớm đến cỡ nào. Kết quả cuối cùng là chúng tôi có một đám hỏi ở quê. Xem như cũng thành công phần nào. Anh là của em rồi, không sợ đứa nào xâm phạm. Từ đó đến nay đã hơn ba tháng. Ngoại trừ lễ ăn hỏi ra thì chẳng có gì thay đổi cả. Anh vẫn ở chung cư, gọi năm lần bảy lượt mới chịu về ăn cơm rồi đi. Tháng 9 năm này chúng tôi sẽ cưới. Hai tuần trước khi anh về nhà dịp tết. Tôi từ quê trở vào để chuẩn bị làm việc. Lấy cớ đi mua sắm tôi nhờ anh <a href="https://confession.vn/phai-la-nguoi-quan-trong-moi-co-gang-noi-chuyen-c-tiep-o-3/" title="cùng ra" alt="cùng ra">cùng ra</a> Aeon. Chúng tôi đẩy xe đi bên nhau như thể cặp vợ chồng son cùng nhau lựa đồ. Bỗng dưng anh cứ như gặp ma, mặt mũi tái đi rồi dáo dác tìm một thứ gì đó. Bảo tôi ngồi đợi ở khu ẩm thực, anh chạy biến đi một lúc rồi chở tôi về nhà. Kể từ lúc ấy tôi thấy anh lạ lắm. Cứ ôm điện thoại đi đi lại lại, cố gọi cho ai đó nhưng bên kia không nghe máy. Linh cảm của phụ nữ mách bảo rằng người đàn ông của mình đang có giấu một bó mật nào đó. Có thể là có người khác. Lúc đi siêu thị có khi người đó thấy chúng tôi đi bên nhau nên thành ra như vậy. Quyết tâm làm rõ mọi chuyện, tôi theo anh mỗi lúc anh ra ngoài. Khổ nỗi đường phố SG mùa tết rất vắng, chẳng thể <a href="https://confession.vn/11874-chang-trai-met-8-va-co-gai-3-met-be-oi-chang-toi-lan-nao-anh-en-on-chi-cung-rinh-rinh-be-chi-l/" title="nào theo" alt="nào theo">nào theo</a> dõi khoảng cách gần được, gọi taxi thì anh đã đi mất hút rồi. Không dễ như trong phim đâu. Không chịu thua, tôi giả vờ mượn tài khoản icloud của anh sử dụng vài phút rồi trả, không mảy may nghi ngờ, tôi có thể định vị anh qua Find my Iphone. Và trời đất như đổ sụp khi tôi phát hiện ra sự thật. Anh ta là gay. Người anh ta gặp hôm đi siêu thị chính là người yêu. Họ đã chia tay vài hôm trước khi chúng tôi ăn hỏi. Tính tôi thì không thích giấu diếm. Ba mặt một lời. Vì dù gì mình vẫn chính, dù có đến sau đi nữa nhưng vẫn được đêm trầu cau đến dạm hỏi đàng hoàng, gia đình xã hội chấp nhận. Anh bảo chỉ xem tôi như em gái. Anh chưa từng có suy nghĩ kết hôn với tôi, chỉ vì mẹ làm quá, không còn cách nào khác, đám hỏi chỉ là cách hoãn binh. Khốn nạn, anh bắt tôi chờ cả thanh xuân, anh gieo cho tôi bao hy vọng để rồi bảo chỉ xem như em gái. Tôi hiển nhiên bị biến thành một bức bình phong cho hai người bọn họ. À không, chỉ anh thôi. Cậu kia khi biết anh sẽ cưới đã quyết định ra đi, chuyển chỗ ở. Cắt đứt liên lạc. Xem ra cũng là người tốt. Tôi đã dọn ra khách sạn sau khi nói tất cả sự thật cho mẹ anh biết hôm qua. Lúc đó tôi thấy hả dạ lắm, tôi nghĩ sẽ chống mắt lên xem anh sẽ giải quyết như thế nào. Thật tâm thì tôi cũng chẳng phải yêu anh sâu đậm gì cho cam. Chỉ là tôi không muốn mất đi những thứ bấy lâu nay được hưởng. Cứ cho mẹ con họ giải quyết, mình hiển nhiên trở thành người bị hại. Nhưng chẳng hiểu sao cả đêm qua tôi không ngủ được. Cứ nằm suy nghĩ việc mình làm có đúng không. Dù gì nhà họ có ơn với mình. Nếu giải quyết ổn thõa thì mừng, còn nếu <a href="https://confession.vn/13712-au-nam-au-thang-_-en-co-bac-nao-nhu-em-au-nam-xui-nguoi-yeu-anh/" title="vì chuyện" alt="vì chuyện">vì chuyện</a> đó mà hai mẹ con từ mặt, gia đình xào xáo thì tôi sẽ cắn rứt lắm. Tôi biết chắc anh chẳng đọc được những dòng tâm sự này đâu vì không dùng facebook. Tôi chẳng biết hành động của mình là cứu hay đang gián tiếp phá nát một gia đình nữa. Cứ để thời gian trả lời đi. Dù gì mình vẫn là người không bị thiệt. Đúng không?