Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#13848: - Em về chỗ anh làm đi, anh sẽ lo mọi thứ cho em
Hình mô tả cho bài confession
#13848: - Em về chỗ anh làm đi, anh sẽ lo mọi thứ cho em mà. Làm ở chỗ anh có gì không tốt đâu mà em không thích chứ. -Nhưng công việc hiện tại của em đang rất ổn mà, anh cứ bắt em đổi chỗ làm thế. -Không lằng nhằng nữa, 1 là em về chỗ anh làm, 2 là chia tay. Anh muốn vậy chỉ là muốn tốt cho em và cho tình cảm của chúng ta thôi sao em trẻ con vậy. -Thế em chọn chia tay, chia tay đi anh, nhà em không môn đăng hộ đối với nhà anh đâu. Em nghèo thật nhưng em không thích dựa dẫm đâu. Mình là K53, hiện đang là 1 Designer tự do. Mình hợp tác <a href="https://confession.vn/12024-ia-nguc-tran-gian-moi-lan-ai-hoi-co-xem-phim-song-chung-voi-me-ck-k-thi-chi-biet-cuoi-va-nghi/" title="cùng lúc" alt="cùng lúc">cùng lúc</a> với 2 chỗ, công ty chính của mình là Graphic Designer còn việc phụ là lên mẫu cho cửa hàng thời trang nữ. Thực sự mà nói thì lương dù không quá nhiều nhưng với mình là ổn, mình còn dư và vẫn có để đưa phụ giúp bố mẹ cơm nước sinh hoạt. Nhà mình ở HN nhưng cũng không phải dạng giàu có, bố mẹ cũng không làm chức tước gì to nên con cái đều phải tự cố gắng hết. Người yêu mình sn 87, bố mẹ thì hiện tại vẫn ở dưới quê nhưng theo mình được biết thì gia thế anh ấy khá khủng, hai bên nội ngoại đều là công chức nhà nước và ở vị trí khá cao, bố mẹ anh ấy ở tỉnh cũng vậy, thuộc kiểu nói có người nghe, đe có người sợ. Mình không hề biết chuyện này cho tới khi mình phát hiện ra anh ấy cũng là công chức nhà nước. Mình quen anh ấy qua bạn bè, cũng ấn tượng. Anh ấy cứ làm quen thì dần dần mình cũng thích lại, thế là yêu. Lúc ấy yêu thì cứ yêu chứ cũng không lo lắng chuyện gì khác đâu. Ngày về ra mắt, tận mắt chứng kiến và gặp những người trong gia đình anh ấy - một gia tộc quyền lực từ trên xuống dưới, ở tỉnh và cả ở nhiều chỗ khác nữa, mình thực sự bị sốc. Nhà anh ấy giàu hơn mình nghĩ rất rất nhiều so với những gì mình tưởng tượng và điều đó thực sự khiến mình bắt đầu ngại. Cuộc nói chuyện với gia đình và họ hàng nhà anh ấy giống như hỏi cung vậy. -Nhà ở HN chắc cháu cũng là tiểu thư đài các ấy chứ nhỉ? -Dạ không nhà cháu cũng bình thường ạ, bố mẹ cháu buôn bán nhỏ thôi ạ. -Thế cháu đang làm gì nhỉ? -Dạ cháu đang làm thiết kế ạ. -Thiết kế chắc là suốt ngày vẽ vẽ mấy cái biển quảng cáo đúng không cháu?Nhiều cái nữa mình không thể kể hết, nhưng mình nhớ nhất là lúc hỏi mình đang làm gì và <a href="https://confession.vn/21278-2/" title="hỏi mình" alt="hỏi mình">hỏi mình</a> có đi du học không vì sau đó gia đình họ ngồi nói phiếm với nhau kiểu họ cực kì thông thạo việc đi nước ngoài, rằng con họ toàn đi du học Mỹ rồi Anh rồi Pháp cả, còn mình chẳng là cái đếch gì vậy. "Ui em cũng vừa mới cho con em đi du học đấy, học ở VN thì làm được gì đâu" "Thời buổi nào rồi, không đi du học thì kém cỏi quá" Thực sự khi nghe mình đã xúc động cực độ, vừa cảm thấy ức chế vừa cảm thấy khó chịu. Thế xong rồi đến bữa cơm. Trước đó thì mình cũng phải lăn vào bếp làm rồi. Không hiểu anh ấy có nói với gia đình không, mình bị dị ứng với tỏi nhưng quá nửa số món lại có tỏi. Mình chỉ cần ngửi thấy mùi tỏi là mình sẽ bị buồn nôn, cảm giác cực kì bột phát mà mình không tài nào kiềm chế được. Hoặc nếu ăn vào mình sẽ bị nổi mẩn ngứa là nhẹ còn không thì đau bụng vật vã.Bữa cơm nhìn quá nửa số món mình không ăn được vậy thì gần như mình chỉ có ngồi nhìn và ăn được chút ít thôi. Dĩ nhiên là không thể thiếu được màn rửa bát rồi, một đống bát đũa xoong chảo lại chỉ có một mình mình dọn rửa. Chắc các bạn sẽ thắc mắc ny mình đang ở đâu lúc đó, anh ấy vẫn còn đang mải ngồi uồng rượu với các bác các chú nhà anh ấy. Và dĩ nhiên trong cuộc nhậu nhẹt đó thì mình vẫn còn nghe rất rõ họ nói những gì về mình. -Ny mày nhìn cũng được nhưng mà gầy quá, thế thì làm sao sinh cho nhà này đứa cháu bụ bẫm được. -Trông có vẻ nó hơi đanh đá đấy, cẩn thận nó cắm sừng mày. -Nhìn cũng ngon đấy chứ mà mỗi tội mặt xấu quá. -Tao chẳng hiểu được, bao đứa môn đăng hộ đối không yêu, đi yêu ngay cái con bé nhà chẳng có gì thế, đã thế còn gầy như cái que củi. -.... Còn nhiều lắm, chắc họ cũng chẳng cần để ý mình có nghe hay không đâu vì đều say sưa cả mà. Cảm giác lúc ấy của mình giống như bị body shaming vậy. Sau 1 trận ốm thập tử nhất sinh hồi còn bé nên sau đó mình dường như không lớn thêm mấy, người thì gầy, chiều cao cũng không tăng được nhiều nữa, da thì cứ càng ngày càng trắng bệch ra như bị ốm vậy. Họ dọn bát ra rồi đi vào, cô dì chị em nhà anh ấy, họ bảo họ vướng váy lắm nên không ngồi rửa được nên mình thông cảm. Nhưng chính mình cũng đang mặc váy mà, hơn nữa chân mình còn bị đau. Mình đã rất buồn vào lúc đó, mình xếp chồng bát lại và xin phép về có việc gấp. Ngày hôm sau thì anh có tìm mình nói chuyện. -Mẹ anh không đồng ý chuyện chúng mình đâu em. Mẹ bảo em công việc cứ lông bông vậy thì lo cho gia <a href="https://confession.vn/13724-ngay-mai-anh-va-em-xa-nhau-roi-o-o-la-loi-thang-ban-minh-noi-sau/" title="đình làm" alt="đình làm">đình làm</a> sao được, hơn nữa nghề nghiệp không ổn định. Mẹ muốn em về làm công chức với anh, chỉ cần em đồng ý là xong thôi. Chứ mẹ không thích con dâu làm việc kiểu tự do như thế, mất mặt lắm. Có thế mẹ mới có thể đồng ý được. -Công việc lông bông nhưng em vẫn làm việc chăm chỉ và chân chính, em đâu có đi cướp của ai. Hơn nữa em muốn tự mình cố gắng. Mà công việc của em không có lông bông đâu anh. -Em về chỗ anh làm đi, anh sẽ lo mọi thứ cho em mà. Làm ở chỗ anh có gì không tốt đâu mà em không thích chứ. -Nhưng công việc hiện tại của em đang rất ổn mà, anh cứ bắt em đổi chỗ làm thế. Anh nói nhiều lần lắm rồi, em biết, nhưng sao anh cứ ép em phải làm thế nhỉ? Anh sợ em ăn bám anh à? -Không lằng nhằng nữa, 1 là em về chỗ anh làm, 2 là chia tay. Anh muốn vậy chỉ là muốn tốt cho em và cho tình cảm của chúng ta thôi sao em trẻ con vậy. -Thế em chọn chia tay, chia tay đi anh, nhà em không môn đăng hộ đối với nhà anh đâu. Em nghèo thật nhưng em không thích dựa dẫm đâu. Chắc lý do chia tay của mình nó củ chuối thật. Công việc của mình thực sự vất vả, nhưng có lẽ do mình thích nó và tự cố gắng để có được thành công nên mình vẫn muốn theo đuổi. Chứ như anh, anh là con cưng của bố mẹ anh, bố mẹ anh làm to, cả dòng họ nhà anh có quyền thế, anh đâu phải lo lắng điều gì, cái gì cũng sẵn hết rồi mà. Anh bảo anh chưa bao giờ trải qua cảm giác đi kiếm việc cả, nhưng chắc chắn là cực kì không vui rồi, anh thấy bây giờ ổn rồi. Mình có lẽ đã quá ngu ngốc khi nghĩ khi gặp rồi họ sẽ thay đổi ý niệm rằng công việc của mình cũng như họ chứ không phải cái gì đó xấu xa. Nhưng kết quả nhận lại làm mình bất ngờ quá. Hóa ra, đi làm tự do cũng là một cái tội cơ đấy.