Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#13815: Tôi K52 NEU,anh bằng tuổi tôi ngay gần nhà tôi. Anh chỉ là chàng
Hình mô tả cho bài confession
#13815: Tôi K52 NEU,anh bằng tuổi tôi ngay gần nhà tôi. <a href="https://confession.vn/11323-minh-la-mot-co-gai-tu-lap-tu-khi-i-hoc-a-lam-them-e-co-the-tu-chi-tra-nhung-khoan-chi-tieu-ca/" title="Anh chỉ" alt="Anh chỉ">Anh chỉ</a> là chàng trai học chưa hết cấp 3 nhà nghèo, đi làm công nhân để nuôi mẹ bị ung thư và em gái còn học. Mặc dù chịu khó lại là người trung thực không biết “chém gió” để nâng giá trị bản thân lên nhưng vì 1 mình nuôi 3 miệng ăn nên yêu tôi từ hồi lâu vẫn ko dám nói ra .Tôi là con gái nhà cũng bình thường nhưng bố mẹ luôn muốn tôi tìm đc người chồng giỏi giang kiếm ra tiền, thế nên anh chẳng bao giờ dám mơ tưởng đến tôi. Vậy mà chẳng hiểu sao, tôi lại mê anh như điếu đổ, mê từ thời vẫn còn là cô sinh viên ngây ngô đến khi ra trường đi làm.Có lẽ vì ở cạnh nhau từ bé thấy sự hiền lành chân thật,chịu thương chịu khó,có hiếu của anh mà tôi thích anh như vậy Nhờ người quen của gia đình,tôi nhanh chóng xin được việc ở một công ty lớn, lương bổng cũng hậu hĩnh. Tôi bỏ mặc bao nhiêu đối tượng tốt để yêu anh, mặc kệ lời khuyên ngăn của bố mẹ: “Lấy chồng nghèo khổ lắm con ơi, phải lo toan gánh vác mọi chuyện đấy bằng cấp thì ko có ko có tương lai", tôivẫn nhất nhất “Không phải anh thì con không lấy chồng”. Cuối cùng sau khi anh hoàn thành nghĩa vụ quân sự 2 năm trở về bố mẹ tôi vẫn phải đồng ý cho tôi lấy anh. Từ ngày lấy anh, tôi lúc nào cũng cho rằng mình ở vị thế cao hơn anh, bởi nhà chị khá giả hơn nhà anh, chị kiếm được nhiều tiền hơn anh. Sau khi cưới, anh chị được bố mẹ vợ cho 1 ít tiền làm của cộng với tiền cưới nên đủ xây một căn nhà mới để ở cùng mẹ và em gái, dĩ nhiên tôi rất tự hào về mình với nhà chồng. Về nhà chồng,tôi luôn giữ một khoảng cách khách sáo với mọi người. Anh nhận thấy ánh mắt thất vọng, buồn rầu của mẹ và em gái khi thấy tôi xa cách như vậy, anh góp ý với tôi thì tôi giãy nảy lên khóc lóc “ở nhà em mọi người đối với nhau như thế, em sống từ bé quen rồi, anh phải cho em thời gian để thay đổi chứ”. Vậy là anh chỉ biết hy vọng thời gian sẽ làm thay đổi tôi. Nhưng đã mấy năm rồi, tôi luôn có thái độ nhàn nhạt xa cách như vậy với gia đình chồng, anh rất buồn nhưng lại sợ những giọt nước mắt của chị. Cuộc sống hôn nhân không đơn giản như tôi nghĩ. Mặc dù lương tôi khá cao, nhưng đồng lương ba cọc ba đồng của anh cùng nuôi mẹ bị bệnh và em gái không thể chu cấp cho toi một cuộc sống an nhàn như thời chưa lấy chồng. Trong mắt tôi, người đàn ông hiền lành trung thực như anh giờ đây trở nên hèn kém, quê mùa, cục mịch làm sao. Tôi thường nhìn những người đàn ông thành đạt khác mà thở ngắn thở dài. Đôi lúc, tôi lại thầm ước ao giá như ngày ấy mình lấy một người chồng giàu thì có lẽ giờ được mở mày mở mặt với thiên hạ rồi. Tuy tôi chưa nói ra nhưng nghe tiếng thở dài của vợ mỗi đêm, anh chạnh lòng chua xót, lại càng thương chị nhiều hơn. Có lẽ chính vì thế, bao năm qua anh luôn nhường nhịn tính đỏng đảnh, tiểu thư của tôi, anh suy nghĩ đó là <a href="https://confession.vn/13569-minh-ra-truong-va-i-lam-uoc-gan-2-namngoai-hinh-xinh-xan-ua-nhin/" title="một cách" alt="một cách">một cách</a> bù đắp cho thiệt thòi của tôi khi lấy người nghèo như anh. Mỗi buổi tối, khi anh và tôi nằm bên cạnh nhau tâm sự những câu chuyện hàng ngày, tôi lại giở điện thoại vào facebook rồi xuýt xoa khen một cô bạn nào đó sướng khi được chồng tặng cho chiếc ô tô, hay một chị bạn nào đó vừa được chồng cho đi du lịch. Chị vẫn hồn nhiên mà không để ý ánh mắt trầm buồn của anh, tôi lại quay ra trách móc chồng: “Em có phải thua kém bạn bè gì đâu mà chẳng bao giờ được chồng mua cho cái này, tặng cái kia”. Lúc ấy anh chỉ biết im lặng, anh hiểu mình nghèo, làm khổ vợ con rất nhiều. Rồi tôi có bồ. Bồ của tôi là một người đàn ông mới chuyển về công ty bằng tuổi tốt nghiệp loại giỏi FTU. Tôi choáng ngợp với vẻ hào hoa lịch lãm của người đàn ông đó. Mỗi khi về nhà, nhìn thấy ông chồng an phận cù lần của mình tôilại thở dài ngao ngán. Nhiều lúc tôi vô cớ cáu gắt với anh, cũng chỉ vì nhìn cái vẻ mặt mồ hôi nhễ nhại trong bộ quần áo tềnh toàng của anh từ bếp ra làm tôi thấy phát ớn. tôi lại thầm so sánh anh với gã người tình hào hoa kia, lần đầu tiên tôi thấy mình chẳng khôn ngoan chút nào khi chọn lấy anh. Mẹ tôi biết chuyện tôi có bồ, mẹ trách móc: “Đàn bà phải biết chính chuyên con ơi. Thằng chồng mày nó hiền lành tử tế thế mày còn đòi hỏi gì nữa. Mày cứ lấp lửng thế rồi có ngày mất tất cả đấy”. Tôi cười khểnh: “Lấy được con là phúc mấy đời của anh ta. Giờ con có bồ bịch thì cũng do anh ta mà thôi, đàn ông gì mà chẳng có trí,học thì chưa hết cấp 3 đi làm công nhân làm sao bằng đc người tình của con đẹp trai,phong độ tháng 30tr”. Tôi càng nghĩ càng thấy đúng, tôi có bồ thì cũng là lỗi của anh thôi.Làm đàn ông phải kiếm đc nhiều tiền về cho vợ đc hạnh phúc sung sướng.Nhưng tôi đâu biết <a href="https://confession.vn/9764-em-co-beo-the-nao-thi-van-nho-be-trong-mat-anh-chac-cac-ban-cung-muong-tuong-c-minh-trong-ntn-r/" title="anh" alt="anh">anh</a> đã biết tôi cặp bồ, anh vẫn cư xử với tôi bình thường, nhưng từ đó anh không còn ôm tôi nữa. Tôi nhận ra sự thay đổi của anh, nhưng lúc ấy cũng chẳng có thời gian mà quan tâm anh đang nghĩ gì. Giờ trong đầu tôi chỉ còn nghĩ đến những lời hứa có cánh của người tình, những giây phút lãng mạn bên người tình mà thôi. Tôi bị đánh ghen, nói đúng hơn là ny của người tình đến cảnh cáo tôi. Lúc bấy giờ tôi mới ngỡ ngàng, hóa ra người tình chỉ coi tôi như người thỏa mãn dục vọng. Tuy nycủa người tình chẳng làm gì ầm ĩ nhưng tự tôi thấy xấu hổ hơn bao giờ hết. Lúc bấy giờ tôi giật mình nhìn lại, anh đã không còn như xưa. Anh không còn hào hứng trở về nhà sớm để nấu cơm cho vợ nữa, không còn muốn đưa chị sang nhà ngoại chơi những ngày cuối tuần. Ánh mắt anh nhìn chị chẳng còn yêu thương, dịu dàng như ngày nào, thay vào đó là sự trống rỗng xa lạ. Tôi hụt hẫng trước những thay đổi của anh, tôi không ngờ thời gian bỏ bê anh để vui vẻ bên người tình thì anh đang ngày đêm chăm sóc cho mẹ chồng tôi đang bị bệnh vào giai đoạn cuối,cũng chính vì bà như vậy anh mới im lặng vì ko muốn bà sốc.Sau khi bà mất anh nhẹ nhàng đưa tôi đơn ly hôn và nói 'A xin lỗi vì đã để em lấy anh,em xứng đáng đc người tốt hơn anh'.H tôi nhận ra rằng mình đã đánh mất tất cả.Ngồi đây đang khóc chỉ muốn viết vài lời khuyên các bạn trẻ rằng đừng vì dục vọng xa hoa phù phiếm mà đánh mất bản thân và hp của cuộc đời mìn.,Còn h tôi sẽ cố gắng làm tất cả để anh tha thứ cho tôi.