Bình luận

Mình cũng chán công việc hiện tại vcđ ra, mà ngẫm đi ngẫm lại thấy công ty đang trả lương cho mình hời quá nên chưa nỡ bỏ, có bạn nào cũng như mình ko
Bạn chỉ thực sự trưởng thành khi bạn nhận ra: “Bạn không nhất thiết phải thích việc bạn làm.”
Đây là lần đầu mình cmt trên Page. Mình cũng đang trong tình cảnh như chủ thớt. Mình tìm được cv nhàn hạ ngay khi vừa ra trường nhưng mình ko có đam mê với nó. Bạn sẽ có 3 cách để lựa chọn: tiếp tục, thay đổi hoặc từ bỏ. Mình đã chọn cách từ bỏ nhưng là khi đã tìm được 1 cv khác. Mình muốn nói với thớt một điều nếu muốn sống với đam mê thì mình phải đánh đổi, nhưng cuộc sống cũng rất phũ phàng. Bạn sẽ nhận ra nó phũ thế nào khi bạn thất nghiệp. Cân nhắc và good luck !
Mình 12m2 và cũng cái suy nghĩ gần như b này. Thứ mà m.n k bh nghĩ là m đang nghĩ
thử đọc sách đi bạn, có rất nhiều bí mật được gìn giữ cẩn thận và trong từng trang sách, muốn tiếp cận, phải thật kiên trì. Chúc bạn may mắn.
Cuộc đời là những lựa chọn. Mong bạn lựa chọn được thứ mình cần. Bạn cũng cố chịu đựng rồi mà không có điều gì thay đổi thì chắc bạn phải thay đổi thôi. Kiểu làm việc bị ức chế không vui vẻ như vậy thì nên tìm việc mới, môi trường mới, chắc sẽ vui hơn nhiều.
Đi làm nó khác xa với tưởng tượng lúc đi học, đi làm là phải học lại từ đầu: từ cách sống, mối quan hệ, cách ứng xử với kĩ năng xử lý công việc...
Giống anh bạn tôi quá! Nhưng qua Tết anh ấy nghỉ làm rồi, anh ấy cần cân bằng lại cuộc sống!
Chả hiểu mẹ gì ... Câu văn lũng cũng . Đoạn văn chả có nội dung mẹ gì ... Nên viết lại văn hấp dẫn hơn người đọc .
Vì chọn mưu sinh nên từ bỏ đam mê, rồi k biết sau này phải bán bao nhiêu ruộng đất mới đủ đền tiền tính sai nữa -_-
=)))) cầm cái nón đi ra đường ngồii ấy , đc đi đây đó , lại nhàn hạ , k áp lực =)) đi làm chứ có phải đi chơi đâu , nếu k mệt đã chả gọi là đi kiếm tiền
Đồng cảm với thớt vì mình cũng là người chả có đam mê. Cơ mà mình rất mê đọc neu confessions ???
Lầm tưởng đam mê rùi đi sai hướng đau mà vẫn pải chấp nhận đấy ms là cái đau khổ nhất
Công việc 8h chỉ cần tập trung 4h là toàn thành, thế mà còn " kiệt quệ sức khoẻ, tinh thần" thì tao cũng ứ hiểu nổi
Thầy em dạy:" Lấy công việc kiếm ra tiền để nuôi cái đam mê" và em cũng thấy nó là 1 triết lý khá sang đó ạ!
K dám thay đổi bản thân đê theo cái mình thích.... nếu anh đã 30 tuổi và có gia đình thì e nghĩ anh k lên từ bỏ công việc lương cao ổn định nhu vậy. Nhưng nếu anh 23 25 tuổi thì anh hãy theo công việc mà anh muốn đi. Làm việc mình thích thì làm cx k mệt làm cx như chơi làm nhiều giờ mà vẫn thấy thoải mái. Còn việc mình k thích thì nhanh chán lắm. Chúc anh thành công
y như tình trạng của t bây giờ. hôm nào đi tt về cũng nghĩ đây không phải là cv mình thích, nhưng thật sự cũng chẳng biết mình thích cái gì. quá buồn
Mai bạn vét hết tiền, mượn đc càng nhiều càng tốt, rồi làm con lô (à mà con 08 nhé). Trúng thì nghỉ làm hưởng thụ, mà tạch thì có động lực làm mà trả nợ thôi
Đi xe 4 bánh, tiền lúc nào cũng đầy tay, điều khiển hàng trăm người. Nhưng công việc đó vẫn chưa làm thỏa mãn được tôi, bởi nhiều lúc trời nóng cộng thêm mấy ông hôi nách thì cái công việc phụ xe bus của tôi chả khác đéo gì một cực hình :'(
Có lẽ nên chọn đam mê. Bạn còn rất trẻ mà, nếu k theo đuổi con đường mình ao ước khi nhìn lại sẽ thấy mình đã sống những ngày qua thật vô nghĩa
"Cuộc sống giống như 1 dòng sông, còn chúng ta là những chú cá bơi trong đó. Đôi lúc sẽ có những chú cá đặc biệt sẽ bơi ngược dòng, nhưng thứ thay đổi chỉ là đường đi, chỉ đường đi. Còn điểm đến sẽ vẫn như thế. Cho dù có làm gì đi nữa". Có thể bạn đang strees đấy. Cúp làm dành chút thời gian đi đâu đó, tự cho bản thân mình sa đọa 1 chút sẽ tốt hơn. Mong bạn sớm vượt qua :)
Thử đi thử lại hết lần này đến lần khác rồi cuối cùng nhận ra cuộc đời mình là chuỗi ngày thảm hại... Đến giờ chưa biết mình cần gì và đang tồn tại để làm gì đây
B khá là giống mình đấy, chỉ khác ở chỗ mình luôn tự tạo niềm vui trong khi lv. Công việc chỉ có vậy, hoàn thành sớm, rồi làm gì chả đc.... ???
Mình thì mỗi thứ biết một ít, có những việc tưởng mình thích xong thử lại không thích nữa, cũng lại ko muốn mạo hiểm :'((. Cũng đang băn khoăn có nhảy việc hay không nữa :"(((.
Bỏ nghề thôi, như tôi đây nài. Cả ngày ngồi cạo mía cho bố vợ đc ổng trả 3 bữa cơm, tối muốn có tiền đi chơi thì tìm cách biển thủ thêm, nhàn nhã ko chút áp lực :)
khi bạn trải qua hàng chục cuộc pv và dăm bảy công ty thì bạn sẽ tự khắc biết điều chỉnh để thích nghi và có thể tìm thấy đam mê trong chính công việc mà bạn từng cho là nhàm chán. Good luck ^^
K thích lm giáo viên nhưng h theo nghiệp giáo và đg đi dạy như đi khổ sai.. dạy thằng cu vừa hc dốt vừa phá vừa ns nhiều như 1 cái máy k điểm dừng..2h mà như 20 ngày ..nhìn thấy nó là máu tụ đông não luôn..
Tạm thời thì bạn cứ làm công việc đó đi, đừng nghỉ vội. Làm vài năm tích vốn kha khá rồi hẳn nghỉ đến đam mê của mình. Bạn phải xác định là mình thích gì, cái này không ai giúp được bạn đâu. Thời buổi bây giờ kiếm được việc là may mắn rồi. Phải cần thời gian để bạn định hướng. Giờ mà nghỉ việc là không có tiền, mà không có tiền thì theo đuổi đam mê không được đâu. Tạm thời cứ chấp nhận công việc và sống chung với nó, r may mắn sẽ đến với bạn^^
Nếu chọn giữa mưu sinh và đam mê thì đó là một câu hỏi khó, nhưng mưu sinh sẽ là lựa chọn thông minh trong thời điểm đầu, thứ có thể nuôi sống mình, cơ sở để xây dựng các mối quan hệ, mang lại cơ hội để tìm kiếm thứ khiến mình mất ăn mất ngủ vì nó. Nhận ra được đam mê đích thực nó cần thời gian, và đam mê chỉ có thể dẫn tới thành công khi mình ko còn đặt nặng vấn đề tiền nong. Có lẽ 90% dân NEU đều đồng ý quan điểm rằng không ai muốn dành cả đời mình để làm việc chỉ để mưu sinh đâu nhỉ, nên cứ đi rồi sẽ tới thôi.
Tự cảm thấy có bóng dáng bản thân ở đâu đó. Đôi lúc ta cần cho phép bản thân mình nghỉ ngơi thật sự một thời gian để biết mình cần gì. Muốn gì hãy làm, nếu ko bản thân sẽ bi nó cuốn theo đến 1 lúc nào đó sẽ ko nhận ra nổi bản thân mình là ai nữa
Thớt bắt đầu bị stress rồi cái gì cũng có 2 mặt bạn làm vì gì vì tiền hay đam mê tốt nhất sau những giờ đi làm về đừng cầm dt rồi gián mắt vào mà hãy ra ngoài cafe bạn bè hay la cà sẽ giúp bạn bớt căng thẳng
Giai đoạn này của e gọi là chênh vênh. Gần như ai đi làm cũng trải qua giai đoạn này. Nếu thời gian e làm việc mới tính được bằng tháng (chưa đầy năm) thì cứ làm thêm 1 thời gian nữa. Rồi em sẽ thấy, hoặc cv sẽ càng ngày càng nhiều thử thách, hoặc e sẽ được lên 1 vị trí mới. Nếu ko học đc gì từ cv nữa thì mới nên từ bỏ, nhé :)
Bạn nên đọc cuốn "Đúng Việc" của Giản Tư Trung. Có một đoạn mình thấy khá thích hợp cho trường hợp của bạn. Đại loại là nếu người ta trả bạn 5đ, bạn sẽ làm ở mức bao nhiêu? Làm đủ 5đ? làm 10đ? hay làm 15đ? Hãy thử một lần làm ở mức 15đ, cố gắng hết sức mình cống hiến chỉ cho một việc thôi, đến lúc đó bạn sẽ tự biết mình thích cái gì. Đam mê không phải kiểu tình yêu sét đánh, gặp là yêu ngay. Khi bạn đủ cố gắng vì một cái gì đó bạn sẽ giỏi nó, khi bạn giỏi nó, bạn sẽ dần dần thích nó. Mong là giúp ích được cho bạn.
Phải thử chứ. Làm qua vài việc trong khả năng. Làm cái việc mà bạn thích và kiếm đủ tiền sống. Qua thời gian khó khăn sẽ thấy mọi chuyện tốt đẹp hơn, hoặc là đã quen rồi, hoặc là thấy thế là ổn rồi. Những kì vọng cao xa lúc ấy chỉ còn là bồng bột của một thuở thôi.
Mk cũng đang trong hoàn cảnh này. Bức bối muốn chết. Luôn đặt mk trong vùng an toàn ko thoát ra đc. Ko có một đam mê cháy bỏng nào cả chỉ như robot lập trình sẵn sáng đi tối về. Còn chịu bao nhục mạ của bọn tư bản. Hay vứt hết đi. Mn bảo có việc là sướng r nhưng ko trong hoàn cảnh khác nhau mk sẽ có suy nghĩ khác nhau. Và họ đã có cái này r thì họ muốn bứt phá ,muốn hơn . vậy đó là điều đương nhiên.
Cái câu đam mê ko mưu sinh đc chỉ là cái lý lẽ cho những ng chưa có cố gắng đủ, một cuộc đời thảm hại là cuộc đời tẻ nhạt ko dám làm gì chứ kp cuộc đời toàn thất bại. Có rất nh tấm gương r, tự nhìn vào là rõ. Đam mê cái gì đó nó là cả đời, nó hơn cả tình yêu nên chả có cái cách nào để tìm ra nó cả, nó tự đến rất tình cờ và làm ổ trong não bạn đến lúc chết. Chúc may mắn :))))
Đã thử nhảy 2 cv hoàn toàn khác nhau, rồi bh đi du học để trải nghiệm thêm haizz. Đam mê không phải ai cũng tìm được đâu bạn ạ, miễn sao công việc ấy không khiến mình mất hết sinh lực và tinh thần là được chứ cứ chạy theo cái gọi là đam mê thì khó lắm.
Đam mê có nhiều cách để theo không nhất thiết nó là sự nghiệp của mình, mà nó có thể là một thứ gì đấy làm mình vui vẻ... Tớ rất thích điện tử và tự động hóa nhưng không đủ sức và can đảm để thi lại đại học... Cuộc sống có nhiều ngã rẽ, một xác sống công sở như tớ tồn tại được nhờ vào đam mê dang dở của mình với bàn phím cơ
Lúc còn sinh viên cứ mong nhanh ra trường đi làm, rồi thì ảo tưởng về 1 cuộc sống màu hồng. Đi làm rồi mới thấy nhiều thứ không giống như mình nghĩ. Khá là mệt mỏi
"Bạn muốn cuộc sống của mình như thế nào, thì nó sẽ như vậy" chắc bạn chưa suy nghĩ về cuộc sống của mình sau này, định hướng tương lai. Còn việc đi làm, ai cũng cảm thấy như vậy :)) kiệt quệ vì mỗi ngày 8-10 tiếng ngồi trước máy tính , không vận động. Mà thôi bạn cứ làm đi, không làm thì làm cái gì bây giờ :)) theo số liệu thì 90% startup đều thất bại :3
Đáng sợ nhất ở mỗi ng là k biết mh thích j,muốn gì,và chả biết mh có đam mê gì :) thôi thì cứ lm r tìm kiếm từng ngày.Biết đâu vào một ngày nào đó,b lại nghĩ khác.Ng ta bảo,mỗi một độ tuổi,con ng sẽ thay đổi 1 chút. Tích tiền đi mỗi ngày cứ làm việc hết mh,lựa chọn điều tích cực nhất trong chuỗi việc chán nản.Có thể ngày nào đó b sẽ dùng chính số tiền kia để thưch hiện đam mê của mh đó.
Đã từng rơi vào hoàn cảnh của bạn, mình cũng mất khoảng 6 tháng chả biết thế nào mà lần, hụt hẫng, mệt mỏi. Nhưng giờ đối mặt với nỗi lo cơm áo gạo tiền thì không thể mơ mộng làm những gì mình thích,... Mình đã giải quyết nó bằng cách cố làm xong thật nhanh gọn công việc bàn giấy đó và làm công việc khác mà đem lại mình cảm giác thoải mái và hưng phấn hơn. Công ty trả lương cho bạn, bạn hãy làm tròn nghĩa vụ với công ty. Suy nghĩ loanh quanh mệt người lắm :)
Thực tế khi đi làm sẽ khác đi học rất nhiều. Chỉ khi ta yêu ngành yêu nghề nó mới giúp ta mau thành công được. Chúc chủ thớt may mắn và các sv đang đi học cũng vậy ;))))
Lúc mình học đại học, đang cảm thấy chán ngán với ngành học của mình thì có nghe một giảng viên nói rằng "Nếu không đủ can đảm để thi lại một trường đại học mà mình thích thì hãy cố gắng hết mình vì ngành mình đang học, để cho sau này mình không hối hận vì điều gì." Tớ cũng có chung suy nghĩ với chủ thớt, đôi khi không biết sự tồn tại của mình như bị lạc lõng vậy, thích nhưng không đam mê bất cứ thứ gì, không biết mình hợp với cái gì. Chỉ muốn ở nhà nội trợ thôi mà khó quá.
Mình ra trường mấy năm rồi vẫn thất nghiệp . Chưa biết cái cảm giác được làm văn phòng là gì ?. Nói chung vẫn muốn thất nghiệp , trời lạnh này được ngủ nướng là đam mê lớn nhất rồi ?
Những đứa lao động phổ thông như mình chỉ mong được nửa thớt đấy, đừng đựơc voi mà đòi hai bà trưng. Ở đời không gì là hoàn mỹ đâu. Hãy biết trân trọng nhé thớt. Biết đâu một ngày thớt sẽ là đồng nghiệp với mình. Thôi mình đi đánh giày tiếp đây. Thân gửi
Thầy mình bảo :"Đứa may mắn thì chưa hẳn sống, đứa đam mê chưa hẳn đã làm nên điều gì. Nhưng cái đứa thích nghi được thì ở môi trường nào nó cũng may mắn, cũng đam mê được"