Bình luận

Bố vốn chẳng nói nhiều như mẹ Chẳng ríu rít lên khi mỗi buổi con về Chẳng bao giờ nói nhớ con nhiều lắm Chỉ cuối tuần nào cũng hỏi có về không? Mẹ nhớ con mẹ gọi Bố nhớ con bố làm ?
Bố mẹ chỉ có 1. Giờ k báo đáp thì đợi đến bao giờ? Đừng để mọi thứ mất đi rồi mới nuối tiếc ???
Rồi bạn cũng sẽ làm cha mẹ... hãy chấp nhận đau thương . Phải tự nghĩ rằng thế giới bên kia bố đang hạnh phúc.
:) e chỉ lặng lẽ đọc stt của mn để lại và khóc....mn còn được sự chở che của bố 1 thời gian còn em thì khi mới được 1 tuổi thôi cái tuổi mới biết nói , biết đi đã không có bố ở bên cạnh đến ông bà nội với ông ngoại lúc sinh ra em cũng chẳng thấy đâu còn duy nhất bà ngoại thì em lên 10 tuổi thì cũng đi nốt.giờ còn mỗi em với mami của em......... -_- nghĩ đến chỉ muốn khóc thôi
Mong bạn đừng quá đau buồn Cần lắm những bài viết trải lòng như này hơn là mấy bài tình yêu tình báo :3 Và hãy yêu thương quý trọng và biết ơn những người đã làm cuộc sống của bạn tốt hơn !!!
bạn làm mình cungz thấy nhớ bố mình ... h đi học đại hoc xa nhà ko dc gặp and nói chiện thươnf xuyên với bố ... hic hic
Mạnh mẽ Lên bn, ít ra bạn còn đc hơn chục năm hồi trc, nhưng mk thì chẳng có 1 giây hồi trc nào
Bởi vậy mới nói. khi điều gì đó mất đi. thì mình mới biết được điều đó quan trọng như nào với mình
Hãy dành thời gian cho bme khi còn có thể. Bạn giống tôi. Nỗi đau vẫn ở đó.lòng hối hận vẫn ở đó. Nhưng k làm ji dc. Chỉ bit trách bản thân mình.??
Đêm hôm còn lấy nước mắt của nhau. Nhưng t thấy câu chuyện này giống hc của t, nhưng t khác m t k bh ghét bố tao cả. Thôi ngủ thôi
Bố t cũng tuyệt vời lắm . Người đàn ông mạnh mẽ và kiên cường . Tuyệt nhất quả đất . Tết này bố t cũng không ở nhà . Và còn nhiều cái Tết như vậy nữa .
Bố t cũng mất hồi t học lớp 8 . H 28t rồi nhưng nhiều lúc thấy tủi thân muốn khóc lắm ☹️
Cũng yêu bố lắm,nhưng mình với bố mà cứ ngồi với nhau là lại cãi nhau. :) Bố Bắc,con Nam.Cả năm về nhà được 1,2 lần.Còn lại là những ngày tháng video call.Tuần 2,3 lần.Làm xa nhà mệt lắm,nhớ nhà,nhớ gia đình,chỉ muốn gần bố mẹ thôi.Chỉ mong ngoài 30 có thể tự do TC để có thể ở bên cạnh bố mẹ nhiều hơn.
Mình cũng đang trải qua những ngày như thế. Muốn quay trở lại như trước đây, được bố cho đi chơi, tối được ngủ cùng bố nhưng bây giờ nó là điều Ko thể.
bố tôi cx thế,toàn ns này nọ...trc còn bét thì haycaxi bây giờ đi học xa ms thấm và yêu thương bố mẹ nhiều hơn,đọc bài này cuả chủ thớt thật sự rất xúc động và t tự dưng nhớ bố quá ,muốn nhanh dk nghỉ tếtđể về vs bố mẹ,dk ôm bố...hazzz.mãi k dk nghỉ tết ,chờ lâu quá
Bố lạ lắm lúc nào cũng về phe mẹ mắng con nhưng lại sau lưng ủng hộ con. Từ nhỏ đến lớn lời bố nói với con nhiều nhất chính là k được sợ bất cứ điều gì, nhưng con biết khi con sợ hãi điều gì đó mà quay lưng lại thì phía sau chính là bố luôn bao bọc con.
Bố chưa bao giờ đánh con chưa bao giờ ngăn cấm con làm bất cứ điều j chỉ cần con vui bố đáp ứng hết bố chẳng bao giờ để con phải thiếu thốn bố hay cho con tiền mặc cho cả nhà có nói con không đúng bố vẫn luôn ủng hộ con bố không ngọt ngào cũng chẳng lịch lãm bố chỉ là người bố tuyệt vời nhất đối với con
=( Type nhiều lắm nhưng rồi lại thôi... Chia buồn với bạn. Bạn còn mẹ mà, làm một đứa con có hiếu nha... Mong bạn vượt qua sự mất mát lớn này...
Vậy mà vẫn có loại đéo cần quan tâm con thế nào đấy thôi, bỏ con luôn cơ. ? Vài người nói là máu mủ ruột già, thông cảm...Thế ai đến thông cảm cho t đây.
- chân trọng nhau lúc còn sống !! Nhưng ng Việt tình cảm luôn k muốn nói ra nhất là vs bme . Lúc thương nhưng lm dc gì khi chỉ là thương trong lòng nhưng k dám nói ra Hay lm gì thể hiện lời thương đó ra
Bố chẳng bao giờ đánh con những lần con cãi Mẹ, những lần con bỏ học đi chơi... dù chỉ 1 lần! 18 năm nuôi nấng con, bố hy sinh bao lần đội nắng đội mưa đi làm không kể gió sương. Ở cái tuổi 18, cái tuổi bắt đầu trưởng thành.. Bố không còn nữa, giờ hối hận cũng chẳng kịp nữa, con chưa báo hiếu được cho Bố.. Đây là cái Tết cũng giống như mọi năm.. nhưng chỉ khác là nhà mình chẳng còn đông đủ như trước nữa. Con xin lỗi!
Dù sao thì tình cảm tối cao nhất vẫn là tình cảm gia đình, khi tình cảm gia đình đang còn tức là bạn vẫn có một lí do để tồn tại và vươn lên. NGU!
6 năm con chưa dk gặp chỉ dk gặp trong mơ có nhữg lúc con tỉnh z nc mắt ướt đẫm gối ngày cấp 3 ở nhà thấy mẹ lm vất vả mà nhiều lúc con nhớ con ko dám khóc vì sợ lm mẹ buồn. Mỗi khi nhà có cv đông vui nhưg ko thấy bố đâu con lại tủi thân ngồi 1 góc cầm đt Điều mà con ân hận nhất là lúc bố nằm viện con ko 1 lần ra thăm vì co. Sợ bv con nhát quá . Rồi nhữg đêm cơn đau hành hạ bố bố can đảm lắm cứ chịu 1 mk t thui cả đêm chả ngủ dk con ra ngồi trông thù bố bảo đi vào xem bài hk đi.koo đỗ c3 thì ko dk vs bố đâu. Săp têt r con lại càg nhớ
Ngày xưa nhà t cũng nghèo, có 2 ba con. Trưa đi làm về ba t chỉ nấu đúng phần cơm với đồ ăn cho t thôi, còn ba t canh ngta cúng xong lấy đồ về ăn 1 mình đấy. Hồi nhỏ k hiểu chuyện còn trách s ba t ăn đồ ngon mà bắt t ăn đồ dở suốt :)))) Bây giờ lớn rồi, đang cố gắng bù đắp cho ba mẹ nhưng nghĩ cả đời chắc cũng k trả nổi ❤️
Mìh có ông anh họ. Nhà cũng bt chẳng nói là giàu có hay ngèo khó j. Nhà có 3 con 2 đứa trai một đứa gái đứa gái sn 2k bị liệt ở chân k đi được mà trộm vía trông dễ thương lắm. Nhà trồg cao su, điều vâyẹ1 thôi. NHÀ gọi là trú mưa trú nắng vậy mà ngoi nhà ấp ám đến lạ. Bao h cũng có tiêng cười đùa ad
Bố là thế ấy, luôn luôn quan tâm lặng thầm, không ngọt ngào bằg lời nói, không thân mật bằg hành động, vậy mà cta luôn cảm nhận được hơi ấm từ bố. Những năm tháng vừa qua, con xin lỗi vì đã luôn cãi lời bố để cm rằg mk đã lớn và đủ sức tự lập cho bản thân mà quên đi mất dù có lớn đến đâu với bố con vẫn luôn là đứa con gái rượu bé bỏng ngày nào, con xin lỗi vì nhiều lần nói dối bố và làm sai ý bố vì những chuyện không đâu, con xin lỗi vì đã ko thực hiện được ước muốn của bố để bố có thể tự hào vì con, rất nhiều rất nhiều điều con muốn thú nhận và xin lỗi bố nhưg đều ko đủ can đảm. Mùng 2 tết năm ấy, con cãi bố,suốt 6 tháng là quãng thời gian khủng khiếp nhất đời con, đi học năm nhất xa nhà, con và bố không nói chuyện với nhau, suốt 6 tháng bố không nhìn mặt con, suốt 6 tháng con đêm nào con cũng khóc và nhớ bố, suốt 6 tháng con nhận ra mk là 1 đứa con thật bất hiếu. Nếu thời gian quay trở lại, mùg 2 tết năm ấy con sẽ gq mọi chuyện theo 1 cách khác. Con xin lỗi, con thực sự hạnh phúc vì con và bố đã trở lại như lúc xưa, cười nói chuyện trò vui vẻ cùng nhau . Cảm ơn bố vẫn nhận đứa con này. Cảm ơn bố vẫn mạnh khỏe bên con.Con xin lỗi...
bố ít nói chuyện với con, lúc con còn nhỏ bố cũng đi làm suốt, gần mười hai năm học chắc con cũng chỉ được ở với bố tầm hai năm, bố nóng tính, hồi nhỏ con sợ bố lắm nhớ mỗi lần mẹ bảo bố chuẩn bị làm về con lại sợ, sợ bố về mẹ kể lỗi của con, bố lại đánh con, bố cho con nhiều mà một câu cảm ơn con cũng chưa có, con xin lỗi, không còn cơ hội nữa rồi.
Thần tượng chi đâu xa nhỉ. Cha mẹ mới là thần tượng, tấm gương cho chúng ta noi theo. Có những người bố âm thầm mà lặng lẽ đến lạ, nhưng sự yêu thương đối với con cái là bao la vô bờ bến. Tại sao không 1 lần nói trước mặt bố mẹ 1 lời xin lỗi và cảm ơn chứ. Bày tỏ qua thế giới ảo, bố mẹ nào hay biết...Qua đây cũng muốn gửi những điều tốt đẹp đến chủ cfs và các bạn, năm mới an khang thịnh vượng nhé!
Bố tớ hay đun nc cho con tắm, hồi bé nhà chật bố cũng hay quạt cho ngủ. Bố đánh con chó, mà con thì lại bênh nó, tối hôm đấy dỗi ko ngủ vs bố mẹ nữa, ra bàn học ngủ, xong mất công bố lại bế vào, cái hồi lớp 4,5 tuổi toàn đc bênh thôi. Càng lớn láo chả bênh nữa, nhất là hồi lớp 7,8,9. H thì ngoan lại rồi.
con củng muốn 10 năm rồi cái cảm giác ngôi nhà nhỏ 6 người không bao giờ có nữa con vẩn luôn sống vui vẻ chỉ có điều đôi khi nghĩ về những ngày đó con thấy nhớ... ???
Bố t còn lạ hơn. Gọi điện cho con gái chỉ để nói 1 câu " Tr, mùa này lắm muỗi, mắc màn vào ngủ đấy", còn k biết nghe được câu t" Vâng" chưa mà đầu dây đã Tút tút
hồi bé t đi chơi cờ tướng đêm mà vẫn nhớ bố tao hay cõng tao về vì tao nằm ngủ quên,thi thoảng tỉnh dậy trên lưng bố,lưng bố rộng lắm....Tới giờ lưng t rộng hơn lưng bố t rồi mà t vẫn còn nhớ cảm giác đó ....
Mỗi lần mẹ gọi cho t bảo bố nch với t thì cứ nhất quyết k chịu nói. Mà ở ngoài cứ nói vô " muỗi dữ lắm sốt xuất huyết đó, u23 đá bóng tụi nó đi bão tối đi đường cẩn thận" đôi giày đầu tiên t mua cho mang đã ít mà mỗi lần mang xong lại lau rồi bỏ hộp. Biết bao giờ t mới có thể để bố mẹ t an nhàn đây
Bố bề ngoài có thể không biểu hiện sự quan tâm rất ít nói nhưng Bố luôn là người tuyệt vời nhất. Năm đầu tiên có lẽ sẽ ăn tết xa nhà. Có lỗi vs Bố và gia đình , con sai rồi Bố cho con cơ hội làm lại Bố nhé. ?
Con người sinh ra đều thực hiện một nhiệm vụ và bài test riêng cho mình...có người dành trọn cuộc đời để hoàn thành vài bài, có người cả đời hoàn thành cơ số bài test. Nhưng túm lại ai cũng có lúc mỏi mệt và họ dừng lại. Chả có ai chôn vùi cả quang time dài vào nỗi buồn cả. Đứng dậy hoàn thành nốt bài học của mình đi bạn, đừng bỏ phí vì đó là điều bố bạn mong muốn, như ngày xưa bạn bập bẹ tập nói vậy. Cuộc sống sẽ tốt hơn khi bạn bước đi. rồi bố bạn sẽ chờ đón bạn như khi bạn chập chững những bước đi đầu.
Mình cũng vậy. 19 tuổi, đi dạy gia sư, nhận lương tháng đầu tiên cũng là lúc bố nằm trên giường bệnh, mua đc cho bố hộp sữa Ensure 290k, chăm bố ngày đêm. Bố uống đc 1 tuần, đến khi pha hết thìa sữa cuối cùng của hộp ấy cũng là lúc bố trút hơi thở cuối cùng. Tôi đã ở bên và chứng kiến những giây phút ấy. Bố tôi ra đi lúc 5h sáng, đêm đó tôi đã ko ngủ, tôi cũng ko cho mẹ hay bất cứ ai phải thức trông bố, chỉ một mình tôi thân gái đêm hôm chỉ mong đc báo đáp bố những ngày cuối cùng. Đến giờ sau 3 năm, thu nhập bằng nghề dạy học đã có thể mua cho bố sữa uống cả năm, nhưng giờ đây chỉ còn cha với nấm mồ lạnh toát...
bố chẳng bao giờ khen trước mặt, bố âm thầm, lặng lẽ, thỉnh thoảng hay đùa, hay nói troll, nghĩ cũng giống tính mình bây giờ, mà có điều, ngày nhỏ không cảm nhận được, giờ khi bố không còn, mới nghe mẹ kể bố chỉ toàn khen, toàn tự hào về 2 đứa con khi chỉ có mình bố mẹ, bố chẳng bao giờ thể hiện trước mặt cả. giờ cũng lớn, cũng hiểu, chỉ là hơi muộn