Bình luận

t cảm thấy may mắn khi được xem U23 VN thi đấu đủ 6 trận, đến bây giờ vẫn còn phê, nhưng mà chạnh lòng khi người ta chỉ để ý 1 số cầu thủ mà lại thờ ơ với nhiều cầu thủ khác, U23 VN là 1 đội nên chỉ mong mọi người đối xử với các cầu thủ 1 cách công bằng. Việt Nam vô địch
Đã đọc được các bài kiểu trên các page, em có tổng hợp, thêm thắt, sửa chữa lại để đưa vào chính sử. Có những điểm tương đồng, có những điểm khác, hi vọng mọi người thích ^^ ---------------------- Đại Việt quốc, tháng chạp năm Đinh Dậu, triều Cộng năm Đại Quang thứ ba, có một sự kiện đáng ghi vào sử ký. Năm ấy có giải Á châu túc cầu đại hội cho lứa trẻ, tuyển chọn các thanh niên trai tráng khoẻ mạnh, giỏi giang của các nước đi thi đấu bên Trung Hoa. Đại Việt ta cũng tuyển chọn được hơn hai chục tráng đinh, lại lựa chủ tướng người Cao Ly là Phác Huyền Sinh dẫn đầu đi thi đấu. Ngặt nỗi tại đại hội túc cầu Đông Nam Á mới ngày nọ, quân tướng Đại Việt ta thảm bại dưới tay Xiêm La, bị loại ngay vòng gửi xe, nên lần này cũng không nhiều hi vọng lắm. Sang đến đất Trung Hoa mùa đông giá rét không quen thủy thổ, lại gặp ngay đoàn quân hùng mạnh nên trận đầu dù chơi tốt nhưng vẫn thua sát nút Nam Cao Ly. Sau trận, quân tướng bàn bạc, thay đổi chiến thuật. Quả nhiên lúc gặp Úc Đại Lợi, quân ta tiến lùi hợp lý, vận động nhịp nhàng, kết quả được gói gọn trong câu vè 'Lúi húi chuột túi cúi chuột đồng'. Sau trận kịch chiến này, quân thanh sĩ khí lên cao, đoàn binh phấn chấn lạ thường. Tiếp sau đó là cuộc đại chiến với Tư Lợi Á, hai bên tranh đoạt tấm vé vào vòng Bát cường, cuối cùng các chiến binh của thánh Allah đã phải bó chân, thúc thủ trước dòng giống tiên rồng. Vòng Bát cường, Đại Việt ta đối đầu với Y Lạp Khắc. 10 năm trước tại Thăng Long cũng tại vòng Bát cường, Y Lạp Khắc đã đánh bại chúng ta và sau đó giành ngôi bá vương Á châu. Lần này đúng là đến 'Ánh nhật nguyệt cũng phải mờ', hai bên khí thế rầm rộ, ăn miếng trả miếng. Tướng tiên phong hai bên hăng hái tiến lên, liên tiếp lập công. Giằng co đến gần cuối, bất ngờ Y Lạp Khắc vươn lên. Nhưng quân sĩ Đại Việt không hề núng thế, vẫn kiên trì quyết đấu, đã liên tiếp hạ thành đối phương đến hai lần. Tuy sau đó Y Lạp Khắc cũng đã san hoà, nhưng ở loạt đấu pháo cuối cùng, Y Lạp Khắc cũng buộc phải dừng bước. Đại Việt vào Tứ cường, tin tức truyền lên Diện Thư, người người nhà nhà phấn khởi. Từ thủ đô Thăng Long đến Gia Định thành, đâu đâu cũng xôn xao về túc cầu đại hội. Những dũng sĩ như Quang Hải, Công Phượng, Tiến Dũng là niềm ước mơ của bao thiếu nữ. Lâu lắm rồi từ ngày thống nhất Giang sơn, Đại Việt ta mới vui đến thế. Nhưng vòng Tứ cường là một câu chuyện khác hẳn. Lại kể về đối thủ của chúng ta, đội Ca Tháp. Có thể tóm tắt bằng mấy câu: ' Bán kết gặp chú Qua ta Nhà giàu có tiếng, đô la hàng chồng Tiền tiêu như nước sông Hồng Trọng tài mua có mấy đồng mà thôi' Quốc vương Ca Tháp rất chịu chơi, mời hẳn huấn luyện viên Y Pha Nho sang, đầu tư bài bản đợi ngày đá Thế giới túc cầu đại hội. Cùng là con cháu đấng tiên tri Mã Huyền Minh, nhưng Ca Tháp không có chiến tranh như Tư Lợi Á và Y Lạp Khắc. Quân binh Ca Tháp rất kiêu ngạo, tuyên bố sẽ đưa Đại Việt về nước trong vòng ba nốt nhạc. Khó khăn chồng khó khăn, vào trận chưa bao lâu, nhưng Đại Việt đã bị xử ép, thất thủ một lần. Nhưng trời chiều lòng người, hung đồ hết lối. Nếu năm xưa có Trần Quốc Toản tuổi trẻ tài cao, quyết tâm 'Phá cường địch báo hoàng ân' thì nay ta có dũng sĩ Quang Hải, quyết 'phá Ca Tháp, báo quốc ân'. Kết quả quân Ca Tháp run rẩy, cộng với dũng sĩ Tiến Dũng xuất sắc trong loạt đấu pháo, cả đoàn Ca Tháp lục tục kéo nhau về bán dầu mỏ, ghi nhớ từ nay không dám láo nháo với con cháu vua Hùng nữa. Chiến thắng vang dội truyền về, thổi bùng sinh khí cho Đại Việt ta. Diện thư ngập sắc đỏ, ai ai cũng phấn khởi vui mừng. Thiệp mừng các nước lân bang gọi về tới tấp, bách tính khắp nơi, kể cả bách tính Xiêm La, Mã Lai, Nam Dương cũng ủng hộ Đại Việt. Tể tướng Xuân Phúc thưởng Lao động bội tinh cho cả đoàn quân anh hùng, đợi ngày ca khúc khải hoàn sẽ vời vào điện ban đại yến. Trận cuối cùng, gặp Ô Tư Biệt Khắc. Đoàn quân Ô Tư Biệt Khắc là con cháu xa của Thành Cát Tư Hãn năm xưa. Vó ngựa Ô Tư Biệt Khắc đi đến đâu, thành tan cửa nát đến đó. Phù Tang, Nam Cao Ly, Trung Hoa đều đại bại. Đúng là đối thủ đáng gờm. Trận cuối diễn ra tại Thường Châu, đúng là trời luôn làm khó người hiền. Quân binh Đại Việt đã bao giờ biết đến tuyết rơi, vậy mà lần này phải đấu với vó ngựa du mục trên cánh đồng đầy tuyết. Nhưng các dũng sĩ Đại Việt đã kiên cường bám trụ, ăn miếng trả miếng, đấu đến phút cuối cùng, máu đỏ đã rơi trên nền tuyết trắng. Quả thật không hổ danh con cháu Thành Cát Tư Hãn, Ô Tư Biệt Khắc đã xuyên thủng thành trì quân ta ở những giây cuối cùng. Nghẹn ngào tiếc nuối, nhưng vinh quang vẫn mãi là vinh quang. Từ nay Đại Việt sẽ ngẩng cao đầu, dòng giống Lạc Hồng sẽ còn đi lên nữa. Đúng là: "Mai này ai nhắc lại Thường Châu Bữa ấy tuyết rơi bạc mái đầu Mười mấy dũng sĩ lao ngược gió Để đời kính phục mãi về sau". Chép tại thành Thăng Long, tháng chạp năm Đinh Dậu.
tôi cũng rất mê bóng đá đặc biệt là bóng đá việt nam......nhưng tôi thắc mắc quá các ông ạ.. u19,u21, và đặc biệt u23 đá rất hay nhưng tại sao đổi tuyển quốc gia đc tuyển chon lại đá rất chán nếu hơi phũ thì phải nói đá như cc :) :) vì vậy nên tôi thấy khá chán vs đổi tuyển quốc gia :( :(
em không biết anh có xem thật không =)) nhưng mà trận iraq thì công phượng ghi bàn mở đầu, sau đó đến Văn Đức và Đức Chinh anh nhé =)) Đéo có Quang hải đâu anh zai, xamlonireal!!!
Mình nhớ không nhầm là bàn thắng đầu tiên trong trận ngày 20/01 là pha móc bóng của Phan Văn Đức và Công Phượng ghi bàn chứ. Hôm đó Quang Hải k có bàn thắng nào.
thắng thua không quan trọng. có ai thấy cú sút phạt của Quang Hải giống cú sút thương hiệu 45 độ của Beckham k? riêng tao thấy cú sút đó là siêu phẩm của trận. thắng thua không quan trọng. ??
Đã đọc được các bài kiểu trên các page, em có tổng hợp, thêm thắt, sửa chữa lại để đưa vào chính sử. Có những điểm tương đồng, có những điểm khác, hi vọng mọi người thích ^^ ---------------------- Đại Việt quốc, tháng chạp năm Đinh Dậu, triều Cộng năm Đại Quang thứ ba, có một sự kiện đáng ghi vào sử ký. Năm ấy có giải Á châu túc cầu đại hội cho lứa trẻ, tuyển chọn các thanh niên trai tráng khoẻ mạnh, giỏi giang của các nước đi thi đấu bên Trung Hoa. Đại Việt ta cũng tuyển chọn được hơn hai chục tráng đinh, lại lựa chủ tướng người Cao Ly là Phác Huyền Sinh dẫn đầu đi thi đấu. Ngặt nỗi tại đại hội túc cầu Đông Nam Á mới ngày nọ, quân tướng Đại Việt ta thảm bại dưới tay Xiêm La, bị loại ngay vòng gửi xe, nên lần này cũng không nhiều hi vọng lắm. Sang đến đất Trung Hoa mùa đông giá rét không quen thủy thổ, lại gặp ngay đoàn quân hùng mạnh nên trận đầu dù chơi tốt nhưng vẫn thua sát nút Nam Cao Ly. Sau trận, quân tướng bàn bạc, thay đổi chiến thuật. Quả nhiên lúc gặp Úc Đại Lợi, quân ta tiến lùi hợp lý, vận động nhịp nhàng, kết quả được gói gọn trong câu vè 'Lúi húi chuột túi cúi chuột đồng'. Sau trận kịch chiến này, quân thanh sĩ khí lên cao, đoàn binh phấn chấn lạ thường. Tiếp sau đó là cuộc đại chiến với Tư Lợi Á, hai bên tranh đoạt tấm vé vào vòng Bát cường, cuối cùng các chiến binh của thánh Allah đã phải bó chân, thúc thủ trước dòng giống tiên rồng. Vòng Bát cường, Đại Việt ta đối đầu với Y Lạp Khắc. 10 năm trước tại Thăng Long cũng tại vòng Bát cường, Y Lạp Khắc đã đánh bại chúng ta và sau đó giành ngôi bá vương Á châu. Lần này đúng là đến 'Ánh nhật nguyệt cũng phải mờ', hai bên khí thế rầm rộ, ăn miếng trả miếng. Tướng tiên phong hai bên hăng hái tiến lên, liên tiếp lập công. Giằng co đến gần cuối, bất ngờ Y Lạp Khắc vươn lên. Nhưng quân sĩ Đại Việt không hề núng thế, vẫn kiên trì quyết đấu, đã liên tiếp hạ thành đối phương đến hai lần. Tuy sau đó Y Lạp Khắc cũng đã san hoà, nhưng ở loạt đấu pháo cuối cùng, Y Lạp Khắc cũng buộc phải dừng bước. Đại Việt vào Tứ cường, tin tức truyền lên Diện Thư, người người nhà nhà phấn khởi. Từ thủ đô Thăng Long đến Gia Định thành, đâu đâu cũng xôn xao về túc cầu đại hội. Những dũng sĩ như Quang Hải, Công Phượng, Tiến Dũng là niềm ước mơ của bao thiếu nữ. Lâu lắm rồi từ ngày thống nhất Giang sơn, Đại Việt ta mới vui đến thế. Nhưng vòng Tứ cường là một câu chuyện khác hẳn. Lại kể về đối thủ của chúng ta, đội Ca Tháp. Có thể tóm tắt bằng mấy câu: ' Bán kết gặp chú Qua ta Nhà giàu có tiếng, đô la hàng chồng Tiền tiêu như nước sông Hồng Trọng tài mua có mấy đồng mà thôi' Quốc vương Ca Tháp rất chịu chơi, mời hẳn huấn luyện viên Y Pha Nho sang, đầu tư bài bản đợi ngày đá Thế giới túc cầu đại hội. Cùng là con cháu đấng tiên tri Mã Huyền Minh, nhưng Ca Tháp không có chiến tranh như Tư Lợi Á và Y Lạp Khắc. Quân binh Ca Tháp rất kiêu ngạo, tuyên bố sẽ đưa Đại Việt về nước trong vòng ba nốt nhạc. Khó khăn chồng khó khăn, vào trận chưa bao lâu, nhưng Đại Việt đã bị xử ép, thất thủ một lần. Nhưng trời chiều lòng người, hung đồ hết lối. Nếu năm xưa có Trần Quốc Toản tuổi trẻ tài cao, quyết tâm 'Phá cường địch báo hoàng ân' thì nay ta có dũng sĩ Quang Hải, quyết 'phá Ca Tháp, báo quốc ân'. Kết quả quân Ca Tháp run rẩy, cộng với dũng sĩ Tiến Dũng xuất sắc trong loạt đấu pháo, cả đoàn Ca Tháp lục tục kéo nhau về bán dầu mỏ, ghi nhớ từ nay không dám láo nháo với con cháu vua Hùng nữa. Chiến thắng vang dội truyền về, thổi bùng sinh khí cho Đại Việt ta. Diện thư ngập sắc đỏ, ai ai cũng phấn khởi vui mừng. Thiệp mừng các nước lân bang gọi về tới tấp, bách tính khắp nơi, kể cả bách tính Xiêm La, Mã Lai, Nam Dương cũng ủng hộ Đại Việt. Tể tướng Xuân Phúc thưởng Lao động bội tinh cho cả đoàn quân anh hùng, đợi ngày ca khúc khải hoàn sẽ vời vào điện ban đại yến. Trận cuối cùng, gặp Ô Tư Biệt Khắc. Đoàn quân Ô Tư Biệt Khắc là con cháu xa của Thành Cát Tư Hãn năm xưa. Vó ngựa Ô Tư Biệt Khắc đi đến đâu, thành tan cửa nát đến đó. Phù Tang, Nam Cao Ly, Trung Hoa đều đại bại. Đúng là đối thủ đáng gờm. Trận cuối diễn ra tại Thường Châu, đúng là trời luôn làm khó người hiền. Quân binh Đại Việt đã bao giờ biết đến tuyết rơi, vậy mà lần này phải đấu với vó ngựa du mục trên cánh đồng đầy tuyết. Nhưng các dũng sĩ Đại Việt đã kiên cường bám trụ, ăn miếng trả miếng, đấu đến phút cuối cùng, máu đỏ đã rơi trên nền tuyết trắng. Quả thật không hổ danh con cháu Thành Cát Tư Hãn, Ô Tư Biệt Khắc đã xuyên thủng thành trì quân ta ở những giây cuối cùng. Nghẹn ngào tiếc nuối, nhưng vinh quang vẫn mãi là vinh quang. Từ nay Đại Việt sẽ ngẩng cao đầu, dòng giống Lạc Hồng sẽ còn đi lên nữa. Đúng là: "Mai này ai nhắc lại Thường Châu Bữa ấy tuyết rơi bạc mái đầu Mười mấy dũng sĩ lao ngược gió Để đời kính phục mãi về sau". Chép tại thành Thăng Long, tháng chạp năm Đinh Dậu.
tôi cũng thế, tôi chưa hề nghe đến tin u23 Việt Nam tham dự u23 châu Á, nhưng đến khi nghe tin là u23 Việt Nam đã làm nên lịch sử khi lọt vào Tứ Kết giải này, điều này kh mấy đội bóng ĐNA làm đc, năm nay chỉ mỗi Việt Nam với Malai là vào dc tứ kết, tôi đã vô cùng bất ngờ, và từ đó bắt đầu theo dõi u23 nhiều hơn và tìm thêm nhiều thông tin hơn về u23. thật sự u23 đã mang lại cho tôi 1 cảm xúc quá ngọt ngào, tôi cảm thấy mình thật may mắn khi được sinh ra ở thế kỉ này, để được tận mắt xem những con người anh hùng Việt Nam viết nên lịch sử như hôm nay, tôi rất xúc động, vào trận Bán Kết tôi đã khóc khi Đức Chinh nâng tỉ số lên 3-2 , và cho dù Việt Nam kh vô địch nhưng tôi rất tự hào về họ.