Bình luận

Bạn là niềm tự hào của bố mẹ, họ đang có 1 niềm tin nào đó rất ghê gớm đặt vào bạn chính vì thế họ phản ứng khi bạn định phá bỏ niềm tin đó. Hãy cứ cho họ niềm tin đó, đồng thời theo đuổi niềm đam mê của bản thân nhưng đừng cho họ biết. Bạn rất may mắn khi tìm ra đam mê của bản thân trong khi rất nhiều người đến cuối đời vẫn ko thể tìm đc. Vì vậy đừng đánh rơi nó !!! Ko ai có thể biết điều gì tốt cho bạn hơn chính bạn !!!
Quá buồn cho tuổi thơ của e, không hề biết đến âm nhạc cho đến khi lên đại học? :) nhưng vấn đề là do bố mẹ của e lại không hề "bình thường" như biết bao ông bố bà mẹ khác. Nghe e kể thì có vẻ khá cực đoan và có phần thái quá về sở thích cũng như mong muốn của e. May là e chưa yêu chứ không chắc cũng "Tao muốn mày lấy thằng này" :(( thật buồn. A nghĩ e nên học thật tốt, sau đó cứ xin làm Y sau đó cố nhịn 1 hai năm thì xin chuyển công tác đi thật xa. Từ đây tự quyết định cuộc đời của e. Thi thoảng về thăm bố mẹ của e. Nếu e không mạnh mẽ tự quyết lấy cuộc đời của e thì a sợ sẽ dễ rơi vào tình huống như của chị của cậu e đăng bài chị cậu ta bị đa nhân cách.
Chị!! Có rất nhiều người ko hiểu chị đang như thế nào. Họ ko hiểu bệnh trầm cảm nó như thế nào nên họ cứ nói "do chị, lỗí tại chị, ưu tiên học trước, những cái giải trí tính sao blabla". Nhưng chị đừng quan tâm đến lời họ nói. Em rất hiểu cảm giác của chị, vì em cũng từng thế, nhưng có lẽ em ko nặng như vậy. Khi em đang gặp trục trặc về tâm lí phải liên tục phải nghỉ học thì có nhiêù người ko hiểu nói gần nói xa rằng em vô học, em ngu, em dốT. Ba mẹ thầy cô cũng ko ngừng la mắng chửi rủa em, mặc dù em vẫn biết là họ muốn tốT cho em khi em học hành tuột dốc. Cứ như thế tệ lại càng tệ, em càng bị dồn vào chân tường. Bạn bè em thì chẳng mấy ng hiểu, mà có người hiểu lại chưa hiểu hết vì em mag tâm lí quá phức tạp, họ cũg ko muốn hiểu quá nhiều. Lúc đấy, bạn thân nhất với em là nhạc, sách và phim. Em tự tạo cảm giác giả tạo cho riêng mình để quên đi rằng: em quá nhiều con đường để quyết định, rằng bây giờ em học rấT dốt, rằng em sắp phải thi rồi. Nhưg giờ em đã đỡ hơn nhờ những cảm giác giả tạo ấy, cũng dám đối diện hơn. Em chỉ muốn nói với chị, quyết định chị muốn làm gì bây giờ là ở chị, chỉ có chị là hiểừ chị nhất. chị hãy thử cố gắng dung hoà giữạ bản thân và gia đình, đi chơi đâu đó hóng mát cũg đc, ngồi 1 mình càng tốt vì biết đâu chị có thể nghĩ thoáng ra. Và tuyệt đối đừng nghĩ đến cái chết. Chị cần sống cho chị, cho con cái của chị mai sau đc hạnh phúc, ko phải chịu những tổn thương của chị bây giờ, sốg để giúp những người có chug hoàn cảnh với chị nhé. Em yêu chị! Em kB chị có đọc đc ko vì có nhiều cmt quá, nếu có chị có thể inb cho e nếu chị thích.
Mình cũng dân Y, và cũng đam mê âm nhạc vs nhạc cụ lắm, nhưng chưa bao giờ ba mẹ mình phàn nàn về vấn đề chơi nhạc mà xao nhãng học tập cả :))) 2 cái đó có thể cân bằng và hỗ trợ cho nhau nhiều lắm, có thể do bạn quá đam mê violon đến mức quên luôn là mình vẫn còn nhiệm vụ phải học, âm nhạc tốt thật đấy, nhưng đời nghệ sĩ bạc lắm bạn à :))) chơi vì đam mê thôi, đừng dại biến nó thành nguồn sống, trừ khi bạn là thiên tài :)))
Sao nhiều bạn khuyên em ấy gáng học xong Y rồi đi làm sau đó mới theo đuổi đam mê? Các bạn k thấy đoạn đầu khi em ấy đậu vào Y đã stress và trầm cảm thế nào sao? Những nghề khác dù k thích thì ngta vẫn làm đc có thể làm k tốt như người rất yêu thích nghề đó thôi, nhưng đây là nghề y, là bs, các bạn có giám giao mạng cho 1 bs k hề thích cái nghề của họ k?
Hình như mn k để ý e nó có bảo rằng từng nói vs bm là vẫn đảm bảo việc học ở trg chỉ xin đc học thêm âm nhạc. N bm e ấy đâu có lắng nghe lời e ấy mà chỉ toàn là mắng chửi đòn roi. Nên cái chuyện bảo là nc tâm sự hay cãi lại bm là vô ích hết. Bm e ấy quá cực đoan bạo thủ cứng nhắc. Theo c thì bjo e cứ học thật tốt đi, cứ lấy âm nhạc để giải tỏa căng thẳng áp lực of cs. Rồi đợi khi ra trg có cv rồi thỏa mãn ước mơ of bm e rồi thì đấy là lúc e thực hiện song hành ước mơ of e. E hãy cứ luôn nhớ rằng k bjo là quá muộn cả cô bé nhé
Em! Mỗi người đều có cuộc đời riêng của họ, em phải sống cuộc đời của em, k thể sống cuộc đời của ba mẹ đc. Ba mẹ nghĩ nghề y tốt, vinh quang, muốn em theo nghề y vì nghĩ đó là điều tốt nhất cho em, ba mẹ k hề biết rằng họ đang ít kỷ, họ chỉ biết điều họ muốn chứ k nghĩ em cần k muốn k. Em à, bất kể ngành nghề nào cũng cần có đam mê và có tâm thì mới làm tốt đc nghề của mình, khi khó khăn hay vấp ngã mình mới k bỏ cuộc, nhất là ngành về y dược, cực khổ lắm em ạ, em k đam mê em k thích thì mạnh dạn bỏ đi em, chứ gáng học vì ba mẹ nếu ra trường khi hành nghề lỡ gây nên sự đáng tiếc nào đó cho bệnh nhân thì phải làm sao? Cái nghề liên quan đến tính mệnh con người k có làm đại đc. Em đã có ước mơ của mình thì cứ mạnh dạn theo đuổi, ba mẹ như thế thì em cứ thoát ly gia đình, chứ cứ tiếp tục thế này em k chết cũng thần kinh, 1 bs tâm lý k bình thường thì ai dám giao mạng cho em? Tuổi xuân có hạn em ạ, 5 - 10 năm sau em mới hối hận, mới quyết tâm thực hiện đam mê của mình thì liệu có còn kịp k? Mạnh mẽ lên em, cuộc đời của mình chỉ có 1, chẳng ai sống 2 lần, hãy sống hết mình, cho dù sau này thành công hay thất bại em cũng k hề hối tiếc.
Cuối cùng mình cũng có thể đọc xong cfs. Đam mê không làm no bụng được đâu bạn. Cái sở thích âm nhạc của bạn ấy, tạm dừng một thời gian đi. Sau ra trường đi làm, bạn vẫn tiếp tục với niềm đam mê được mà ^^ Mình trước cũng có đam mê là Trek, ham đi lắm, nhiều lần định xin ra quân. Rồi bố mẹ cũng khuyên, ... . Thật sự mình mất quá nhiều vì cái mình đang đi rồi nên không bỏ cuộc chạy theo đam mê được. Nhưng đó không phải là vứt bỏ đam mê, mà đó là "tạm dừng". Cố lên bạn!
Bậc làm cha mẹ chỉ nên trang bị cho con mình 2 điều đó là: Ý thức tự chịu trách nhiệm về bản thân mình và năng lực để tự chịu trách nhiệm. Bố mẹ em thực sự đã can thiệp quá sâu vào đời tư cuộc sống của riêng em. Sự đã như vậy rồi em hãy cố gắng học tốt để bme em thấy hài lòng và tự hào, bên cạnh đó em vẫn có thể theo đuổi đam mê của mình. Hi vọng sau này em sẽ gặp đc ng yêu thương mình và luôn ủng hộ em trong mọi điều em muốn. P/s: Nếu có thể sau này thi thoảng đc nghe em chơi violon thì tuyệt quá ?. Đàn gảy tai trâu cũng đc... ?
Chị viết ra những dòng này có lẽ là đang mệt mỏi đang bất lực lắm. Cảm giác muốn từ bỏ tất cả nhưng lại k đành. Chị thử tèo truyện với ba mẹ nhiều hơn về mặt tình cảm và nhưng thứ khác . đừng nhắc violin trc mặt ba mẹ nữa . tâm sự để bm hiểu mình là ng ntn . e đã từng chán nản vì những lời mẹ chửi rủa bắt phải làm cái này cái kia. Vừa viết nhật kí rồi vừa khóc nhưng sau hai năm mọi thứ thay đổi em trao đổi với mẹ nhiều mẹ cũng hiểu dk e hơn và lúc đó mẹ sẽ lắng nghe suy nghĩ của mình. H em đọc lại nhật kí e thấy mình lúc đó thật trẻ con thật ngu ngốc và nực cười .. Cố lên chị nhé..
Đôi khi học ngu nó cũng có cái sướng,giỏi quá thành ra áp lực khổ thật. Làm 1 chút hêder để high, rồi về đánh đàn cho ông bà nghe. Nói nữa nói mãi cũng thế thôi. Uớc mơ thật đấy nhưng tiền nuôi ĐH y đâu có rẻ.
Em ơi về đội của chị nha. Chị cũng vừa cuồng âm nhạc cũng đã từng học Y nè. Mình có thể cân bằng 2 thứ mà. Không cần phải nói bố mẹ về sở thích của mình đâu, cứ lặng lẽ làm. Khi nào thành công rồi thì thông báo cũng chẳng muộn. Thời đi học chị còn lén trốn lên thành phố thi Âm nhạc vì ba mẹ chị cũng không thích con cái làm nghệ thuật, nó xa vời thực tế. Lần đó tuy không được giải cao nhưng cũng thỏa đam mê lắm. Nói chung cứ sống lạc quan lên nhé, vừa học vừa chơi thì mới có tinh thần học tiếp chứ.
Bạn cứ đi học bt. Đam mê thì để đó. Nghề nghiệp vẫn quan trọng mà! Bạn có thể chơi lúc rảnh rỗi! Cái gì thì cái sự nghiệp trước. Sau này bạn đầu tư cho đam mê vẫn chưa muộn. Mình đã từng bỏ đam mê bóng đá từ lúc bé để học cái mà mình k thích. Đam mê violon của bạn chỉ mới vài năm. Còn bóng đá thì ngấm vào máu mình rồi! Cái gì cũng phải cân bằng. Chúc bạn sẽ thành công với công việc và vẫn thực hiện được đam mê. Không nên tuyệt vọng làm gì :)))
Bạn chỉ có thể thay đổi cách nhìn ba mẹ b khi và chỉ khi bạn đã thành công và kiếm được nhiều tiền về nó. Có lẽ bạn nên chờ chuyện này nguôi ngoai, và năn nỉ xin xỏ ba mẹ bạn cho b được học thêm đàn để giải tỏa căng thẳng học hành. Đừng bao giờ đề cập đến chuyện bỏ học Y để học violin với ba mẹ mình. Nếu b được đồng ý cho học thêm đàn thì coi như là sự khởi đầu may mắn rồi. Sau này khi tốt nghiệp và đi làm, khi bạn đã có nguồn lực tài chính tự thân rồi thì bạn có thể theo đuổi đam mê của mình. Không nên tự làm đau khổ chính mình như vậy. Chúc bạn sớm đạt được mong muốn của mình.
Chị ơi! Ko biết chị có nhìn thấy nhữg dòg này ko, nhưg e vẫn có đôi lời thế này. E vô cùg đồg cảm với nhữg gì chị trãi qua. E thấy mìh đâu đó trog câu chuyện của chị. Nếu có thể, chị hãy cân bằg việc học y và violin. Tiếg nói của mk chỉ to khi mk thàh côg và độc lập. Hãy lm cho họ thấy chị hoàn toàn có khả năg lo lắg tốt cuộc sốg của mìh. Cha mẹ xem chị là niềm tự hào. Nhưg chị ơi khoảg cách thế hệ nó ghê gớm lắm. Họ ko hiểu đc chị cần gì, cũg sẽ ko nghĩ rằg họ cần lm gì với chị, họ ko thể và ko nghĩ đến phải để ý đến cảm nhận của chị. Cho nên ko phải họ ko quan tâm chị mà là ko nghĩ phải quan tâm như điều chị mog muốn. Chị có cảm thấy nghề y rất cao quý ko? Chị đã bỏ thời gian đồg hàh cùg nó thì hãy theo đến cùg nhé chị. Khi có vị thế ổn địh, sẽ ko còn ai có quyền ngăn cấm chị nữa, chị còn trẻ, còn thág ngày dài để theo đuổi đam mê. Chí ít sau này chị hồi tưởg lại sẽ thấy khâm phục bản thân: tôi là bác sĩ, tôi còn chơi tốt violin nữa đấy! Rất nhiều ng muốn đc như tôi. Cuộc sốg của tôi đag rất thú vị.
Cuộc đời này là của mình nên hãy sống vì chính mình, học theo mong muốn của bố mẹ mà không làm em cảm nhận được đam mê thì hãy cứ vững vàng với đam mê của mình em ạ! Chị cũng đang trong giai đoạn cực kỳ khó khăn của cuộc đời, làm trái ý ba mẹ và đã có ngày đối mặt với việc bị đuổi khỏi nhà vì quá ương bướng, nhưng ba mẹ chị lại là người dễ cảm thông hơn gia đình em, vẫn cho chị làm theo quyết định của chị. Hãy cố gắng lên em nhé, chúng ta chỉ có một cuộc đời để sống thôi!
Là người làm cha làm mẹ đến con cái họ còn ko quan tâm k thấu hiểu như thế thì có xứng làm cha mẹ.... Có lẽ bạn k có bản tính ngông cuồng của tuổi trẻ mà lạc quan mặc kệ mọi thứ xung quanh mà chạy theo cái gọi là đam mê và cứ nthe đến bao giờ bạn mới hết đau khổ tủi hờn như bây giờ chứ.... Chỉ có thể dành cho bạn 2 từ "thương cảm" và cố lên bạn nhé ! Đừng vì bất cứ điều gì mà bỏ cuộc cho dù là có chuyện j đi nữa... Thứ cần nhất bây giờ là MẠNH MẼ
Hãy làm những thứ khiến bản thân cảm thấy vui vẻ, chẳng có bố mẹ nào muốn nhìn thấy con mình buồn và bị nhấn chìm bởi căn bệnh trầm cảm cả, nhưng cái họ muốn cũng chỉ là lo lắng cho sự nghiệp và cuộc đời sau này của chị, vì vậy hãy lấy âm nhạc là động lực những lúc căng thẳng và có những suy nghĩ thấu đáo về ước mơ của bản thân mình và cả cha mẹ nữa.
Thật buồn khi có những ông bố, bà mẹ không thể, hoặc không muốn hiểu con cái mình muốn gì, thích gì. Nhiều khi họ nghĩ họ đang làm điều tốt cho con, nhưng họ không biết họ chỉ đang làm điều theo suy nghĩ của họ. Em à, em tìm được niềm đam mê, em đừng bỏ cuộc. Nhưng bây giờ em vẫn đang ăn học, được chu cấp bởi bố mẹ, nên em không có được tiếng nói của mình. Vậy em hãy cố gắng hoàn thành chương trình đại học, có 1 công việc để nuôi sống bản thân. Khi đó, em đã tự lập về kinh tế, em có thể theo đuổi tiếp đam mê của em. Có thể là hơi muộn, nhưng không phải là quá muộn. Nếu em quyết tâm hơn, em hoàn toàn có thể đến với ước mơ của mình sớm hơn. Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ của mình em nhé!
Buồn khi có bố mẹ như vậy. Nhưng sao ko nghĩ cách xử lý tốt hơn hả e? Em nghe nhạc thôi, học cho xong, đi làm rồi thì e thích làm gì chả đc. Giờ chống đối chỉ thiệt thân thôi, e chịu đc 5 năm rồi mà, 1,2 năm nữa có sao đâu. Nghe nhạc lại, đi học rồi đi chơi đàn với hội hay gì gì đó. Cứ hi vọng là 2 năm nữa e tự do thì e sẽ làm đc mọi thứ e thích! Cố lên!
Khi nói ra được thế này chắc bạn cũng đã đỡ khó chịu hơn, mình mong là vậy. Vì bạn đã cố nói chuyện với bố mẹ bạn nhiều lần nhưng không được, nếu mình là bạn mình sẽ thử bảo lưu kết quả học, để lại lời nhắn cho gia đình rồi tự lập, tự kiếm tiền học violin. Thử xem qua 1 năm sống với violin bạn thấy thế nào. Hơn hết cả gia đình và bản thân bạn đều cần thời gian để suy ngẫm về nhau. Nếu cứ sống trong khi tâm lý bị ức chế như vậy, bạn có thể bị trầm cảm và mệt mỏi rất nhiều. Như vậy bố mẹ bạn cũng sẽ buồn và hối hận lắm. Thân gửi bạn và mong vấn đề của bạn sớm được giải quyết!
mình cũng như bn, nhưng cũng có cái khác bạn là mình có rất nhiều đam mê mình rất thích âm nhạc và là 1 người chơi sành về piano guitar violin cũng như là tự sáng tác cho mình những ca khúc. mình cũng đỗ vào những trường danh tiếng sau khi thi đại học nhưng mình ko hc những trường đó mà nộp hồ sơ vào 1 trường dân lập,. là lần cãi bố mẹ lần 1 và lần thứ 2 mình quyết định bù lại nó bằng cách theo học nghành công nghệ thông tin theo ý gia đình,.... bản thân của chúng tar đôi khi cũng phải từ bỏ đam mê của chính mình để theo ý gia đình,.. nhưng thật ra vì bố mẹ cũng chỉ muốn tốt cho mình thôi, cũng vì lo cho mình tương lai của mình, bố mẹ mình vốn đã có cuộc sống khổ cực vì vậy họ không muốn con mình khổ,.. mình nghĩ bạn có thể theo hai đam mê vừa học y theo ý bố mẹ vừa học đàn vào thời gian rãnh để giải tress mak còn thõa đam mê,... vì nếu bạn xác định rằng âm nhạc là con đường thì phải nhận lấy khó khăn của nó vậy sao ko thay vào đó bạn biến nó thành 1 sở trường khác giải trí cho bạn và cũng nuôi sống bạn ngoia2 nghành y nhỉ,... chúc bạn thành công nhé
Thật khó đưa ra lời khuyên. Mong rằng sẽ có 1 ngày bố mẹ hiểu cho nỗi lòng của bạn. Mình thấy có vẻ như bạn là con 1 nên thiết nghĩ cứ học y đồng thời vẫn cho mình ko gian riêng tìm hiểu violin. Để rồi 1 ngày bạn chứng minh cho bố mẹ thấy là đc r.
Cái đoạn đầu y chang em :) stress nặng nề +không biết con đg phiaz trước là gì + sụt hẳn 4 ký mà bạn bè anh chị cứ nghĩ là do mình nhịn ăn cho đẹp. Nhưng hãy nhìn cái mặt mụn vs bộ xương này đi. Đẹp lắm k? em cũng mệt. em khác chị ở chỗ e hát dở đàn tệ nên chỉ có thể là 1 đứa fan mà phấn khởi thoãi mái nhún nhãy mà k lo chi cho sầu đời khi nghe Tùng thôi :) 1 niềm đam mê nào đó vẫN có đứa như em chưa thể tìm ra ??? Cố lên c
cha mẹ nào cũng vậy,muốn con mình có 1 tương lai tốt đẹp,muốn con mình thế này,thế nọ....Nhưng hãy theo đuổi cái đam mê mà mình muốn,và cố gắng hoàn thành công việc mà mình đang học,đâu nhất thiết là phải bỏ học để theo đuổi đam mê,cuộc sống này biết bao khó khăn,khó khăn trước mắt mà bạn không thể vượt qua được,thì sao bạn có thể làm tốt cái đam mê mà bạn đang muốn làm....sao hôm nay mình nói nhiều thế không biết :)))
Nếu em muốn theo đuôi đam mê của em thì a nghĩ e nên tập trung giải quyết việc học trước mắt cho tốt, giờ xem violin chỉ là phụ thôi. Lúc nào giải quyết đc vấn đề học hành xong tìm đc việc làm ổn định em có thể thoải mái theo đuổi ước mơ của mình mà ko sợ bị ai cấm cản. Giờ violin đã thành định kiến xấu trong lòng bố mẹ em nên sẽ ko thay đổi đc đâu. Trc đây a cũng từng như em vậy. Muốn bỏ học đh để theo đuổi ước mơ của mình, nhưng bố mẹ kiên quyết phản đối, nên a phải cố giải quyết đc việc học hành ổn thoả trc. Giờ việc học a giải quyết đc ổn thoả và đang thực hiện ước mơ của mình rất tốt. Chúc em sớm vượt qua đc tình trạng này!
Tớ mong đằng ấy bây giờ thật khoẻ mạnh. Phải giữ sức khoẻ thì ấy mới có thể vừa làm trong bổn phận người con vừa nuôi dưỡng con người mình bằng đam mê âm nhạc mình có. Đối với bố mẹ, niềm tin của họ đối với con cái quá lớn, tớ đoán bố mẹ ấy rất mong mỏi được làm bác sĩ, và đằng ấy đang là người thực hiện ước mơ cho chính bố mẹ của mình. Cũng đừng vì thế mà ghét bỏ họ, suy cho cùng cũng vì tham sân si thôi. Hãy cứ thầm lặng theo đuổi đam mê của mình mặc dù đơn độc, mặc dù khó khăn, nhưng tớ mong ấy sẽ luôn hạnh phúc với lựa chọn của mình. Và nếu được hãy rời xa gia đình khi có thể, và hãy trở về khi cậu thành công nhé. Chỉ có bản thân mình mới hiểu được mình, người lớn đôi khi biết sai nhưng không mấy người chấp nhận được. Thật cố gắng!
Âm nhạc, với em cũng vậy, là một liều thuốc an thần tốt. Khi mà chị mệt mỏi với cuộc sống hiện tại, thì âm nhạc như một thế giới chứa đựng con người thật của chị. Âm nhạc tuyệt vời thật đấy, nhưng âm nhạc không thể nào trở thành cả thế giới của ta được khi mà ta có quá nhiều thứ phải lo toan. Cuộc sống là vậy, phải mạnh mẽ bước tiếp. Em biết cũng khó cho bố mẹ chị vì em cũng có một đứa bạn giống chị, lo lẳng cả thôi nhưng cách biểu hiện lại đi ngược với điều ta mong muốn, rồi ta buồn, ta đau, ta thất vọng. Kể ra thì thương cả bố mẹ chị và cả chị. Cũng chẳng muốn ngược đãi bản thân đâu, nhưng cũng chẳng mong bố mẹ buồn. Giờ thì em nghỉ ba mẹ chị rất sợ thật sự chị sẽ bỏ nghề y vì đam mê đàn của mình, nhưng rồi em nghỉ qua một thời gian nếu chị chứng minh được chị đủ lí trí để khống chế việc học và đam mê thì ba mẹ chị sẽ nguôi ngoai đi được phần nào. K phải kiểu chứng minh mạnh mẽ, chỉ từ từ nhưng đủ để bố mẹ thấy là được. Bây giờ em nghĩ là nên hạn cees âm nhạc ở nhà khi,cos bố mẹ chị, còn em k biết ở trường y có club âm nhạc k thì em nghỉ chị nên tham gia để đở stress. Chị ơi, chị không bị tâm thàn gì đau chỉ là mỗi người có mỗi cách nhìn, lối sống riêng thôi. Chị ơi, đông qua rồi hy vọng sẽ theo đó đâm chồi thôi. Chị ơi, nắng sẽ lên mà. Vui lên nào, chị ơi.
Mình đọc thì có cảm giác: Bạn được di truyền tính cách cực đoan của Cha Mẹ bạn, ở chỗ đều rất kiên định với quan điểm, suy nghĩ của mình một cách thái quá. Bố Mẹ bạn sẽ tuyệt đối không thay đổi (có thể chỉ khi nào có biến cố lớn), trong họ cũng đang tồn tại một nỗi sợ hãi ngày càng hiển hiện: đó là đứa con mà họ đặt hết hy vọng vào, là niềm tự hào của cả dòng họ đang dần từ bỏ nghề BS để đến với sự đam mê âm nhạc (mà không có một dấu hiệu nào bảo đảm chắc chắn cho tương lai) và họ bắt đầu cảm thấy bất an, bế tắc, có thể là trầm cảm vì lo nghĩ dẫn đến không thể nào làm chủ được cảm xúc và hành vi của họ đối với đứa con là bạn cho nên họ không có giải pháp nào cả, họ tuyệt vọng. Còn bạn: cũng đang cố chấp với suy nghĩ rằng: Bố Mẹ không hiểu bạn và hiểu đam mê của bạn, biết rằng họ không muốn (và không thể) đồng ý cho bạn học violon, nhưng lại cứ cố thuyết phục, cố nói. Tôi không ở vào hoàn cảnh của bạn, mà chỉ nói dựa vào những gì bạn viết, chỉ khuyên bạn: Hãy cứ âm thầm theo đuổi đam mê, không cần thiết phải thuyết phục hay được sự đồng ý của cha mẹ (bạn tự quyết định được chuyện này, tại sao cứ nhất nhất phải nói ra và phải thuyết phục họ làm gì trong khi họ nhất định không muốn nghe và không đồng ý?) nhưng bên cạnh đó vẫn phải đảm bảo việc học để trở thành BS. Tôi nghĩ bạn đủ sức để hoàn thành được cả hai mục tiêu này, vấn đề của bạn và cả cha mẹ bạn chính là vấn đề tâm lý chứ không phải vấn đề về khả năng của bạn. Nên cần phải giải tỏa tâm lý. Chúc bạn thành công!
thời điểm này, bạn đã lớn, và tình hình sức khỏe thần kinh của bạn đang có vấn đề, nếu bạn có tích góp được tiền, thì nên sắp xếp khoảng thời gian đi khám bác sĩ tâm lý và tư vấn xem cách nào để cân bằng lại tâm lý và sức khỏe. sau đó mới tính tiếp theo âm nhạc hay ngành y. hai ngành này rất stress... bạn đang trạng thái này, càng cố chỉ hỏng ăn.
Em cũng là một người yêu thích âm nhạc này, em cũng mới bước chân vào trường y, hoàn cảnh của em cũng như chị đó. Tuy rằng bố mẹ em k cấm em theo âm nhạc, nhưng cũng chỉ thích em học y thôi. Em tiếp xúc với cây guitar từ lớp 10, hiện em cũng tính học thêm piano và violin nữa. Cái cảm giác muốn theo đuổi mà bị cấm đoán có thể phần nào em hiểu được chút. Nếu chị muốn tâm sự, em nghĩ là em có thể giúp đó. Thực sự thì em còn nhiều đam mê nữa mà không chỉ riêng âm nhạc, nhưng mà mọi người, đặc biệt là những người tầm tuổi bố mẹ, vẫn còn nhiều người có cái định kiến như trên lắm. Nếu chị cần tâm sự có thể nói chuyện với em, hi vọng là em giúp được...
bố mẹ là ng sinh ra mình thật, nhưng ko phải cứ là con cái thì có thể áp đặt suy nghĩ của mình vào được. cũng như thời trước thì bố mẹ đặt đâu con ngồi đấy, nhưng thời nay thì ko bao giờ có chuyện đó nữa rồi, yêu thương con cái là mong con cái đc vui vẻ được hạnh phúc , bố mẹ chỉ nên định hướng cho con, lắng nghe,chia sẻ khi nhìn thấy được con mình có những điểm mạnh, điểm yếu gì , có khả năng gì, có hạn chế gì. Bạn cố gắng đừng suy nghĩ bi quan về cuộc sống, ko ai có thể lựa chọn ng sinh mình ra, nhưng có quyền lựa chọn mình sống thế nào. Hãy hướng tới những điều tích cực hơn. chúc bạn luôn luôn tìm thấy niềm vui!
Tự mình cứu lấy mình thôi bạn ơi. Văn hoá vn có khác trọng cha mẹ nhưng cứ như này bạn hok trầm cảm thì cũng dám hoá điên hoặc tự tử như chơi. Bạn cũng lớn r gia đình hok may mắn chấp nhận thì bạn phải mạnh mẽ tự tao ra con đường riêng cho mình. Ra ngoài thêu phòng sống riêng hoặc trốn nhà bỏ vào tphcm tự lập nghiệp theo đuổi đam mê. Có gì mà sợ. Cái khổ nhất thì bạn cũng đã chịu cảnh sống chung nhà vs ba mẹ r. Tự lập đi cô gái ơi.
nếu b thấy mình có dấu hiệu của bệnh trầm cảm thì đúng rồi đấy , b còn gặp vde về rối loạn lo âu cơ, hãy đi khám đi, khám để biết xem sk của mình ntn và hãy đưa kết quả ra để cho bố mẹ b biết rằng họ đã thành công vc rút cái hồn khỏi 1 cái xác rồi đấy
Lúc e học lớp 10 cũng từng áp lực như chị vậy, ba mẹ gây gỗ, không hiểu e, thêm vs chứng trầm cảm nên đâm ra e buông bỏ, trốn học, cãi lời ba mẹ, đi về khuya, buông bỏ tất cả luôn. Sau này mẹ e biết mẹ e khóc, rồi mẹ nói chuyện vs e nhìu hơn, hiểu e hơn. Bây giờ thì ba mẹ e chẳng ép buộc e gì cả, e cứ làm mọi việc e muốn chỉ cần nó không phải là việc làm sai trái là được. Thật sự có lẽ chị nên 1 lần buông bỏ, để ba mẹ hiểu cảm giâc của chị, để họ biết chị đã áp lực đến thế nào. Họ rất yêu thương c, nhưng cách yêu của họ chỉ là quá khắc khe, và chưa đúng cho lắm. Nhưng nếu có 1 chút sóng gió có lẽ họ sẽ nhận ra và thay đổi. e khuyên chị sống buông thả 1 lần, nhưng có giới hạn đừng tổn hại nhìu đến mình, và chị cũng đừng lựa chọn tự tử nhé. Mạng sống quý giá lắm
Nghĩ đến 1 bác sỹ, làm nghề y mà ko yêu nghề, thấy nguy hiểm vc. Bọn t chỉ chữa máy thôi. Nghề đó của c đi chữa người cơ. ? Nên tìm bạn bè để tâm lí đc nhẹ nhàng. Bạn hay bố mẹ đều đang quá cố chấp.
Chỉ biết tặng bạn 1 câu ( cuộc sống mà nếu nhìn gần thì là 1 thảm kịch , sa thì là 1 vở hài kịch ) ban thử nghĩ qua 10 năm 20 năm 30 năm 50 coi bạn sẽ cảm nhận như thế nào về bạn bây zờ có khi lại cười thật to mình cũng là con nhóc muấn được ba má thấu hiểu nhưng đã thấu hiểu ba má đến đâu ! Để có thể chung hoà . Chúc ban hạnh phúc .
Trước mắt bạn nên tập trung học để tốt nghiệp ra trường có đc công việc ổn định sau này. Sau khi đã tự tập, độc lập về tài chính thì bn lo gì ko theo đuổi mơ ước của mình đc :) Chúc bn luôn lạc quan trong cuộc sống :)
Sao ko nghĩ đến chuyện tự lập để theo đuổi đam mê mà cứ nghĩ đến chuyện chết chóc nhỉ :)) Có thể đi làm, ko dựa vào đồng tiền mà bố mẹ chuyển cho, tự lo cuộc sống, vừa học y vừa học nhạc, hay học cái gì mình thích :))
Ai cũng khuyên cố chịu đựng nốt mấy năm nhưng nếu đã ko muốn thì đổi lại được cái gì chứ??? Hay đam mê ko đủ nuôi sống bản thân, đam mê là phụ??? Nếu đã đam mê phải đam mê cho tới. Câu chuyện của em cũng tương tự như của chị, cũng nhiều khi không muốn tồn tại. Nếu chị đủ mạnh mẽ và quyết đoán, đam mê chị đủ lớn, chị có thể bỏ đi một nơi thật xa, sống cuộc sống với con người mình. Tiếp xúc với những con người mới có thể sẽ giúp chị có cái nhìn lạc quan hơn. Chúc chị sớm vui vẻ trở lại!!!
Trời ơi.. bạn có nhiều streesss quá rồi. Bạn cứ bình tĩnh. Thật ra nhiều ngưòi ở đây k hiểu đâu. Nhưng vào tình trạnh của bạn thì dù 1 chuyện nhỏ thôi liên quan đến vấn đề của bạn thì giờ với bạn là cả vấn đề căng thẳng. Bạn nên đi gặp bs tâm lý hoặc 1 ai có thể hiểu bạn! Đừng để tình trạng này quá lâu..
Em cũng đang giống như chị , năm nay em cuối cấp và những định hướng trong tương lai của em không được ai chấp nhận , em cũng từng muốn học thêm nhiều thứ ở bên ngoài nhưng bố mẹ em cũng đều cấm cản và giờ em đang không nói chuyện với 2 người chỉ vì bất đồng quan điểm và em cảm thấy không ai quan tâm đến cảm xúc của em ... lắm lúc em cũng muốn give up tất cả mọi thứ lắm ...
Hình như chị bị trầm cảm hay đang bị ảnh hưởng tâm thần rất nặng...em nghĩ chị nên đi khám và cần bác sĩ tâm lí ngay để tránh những trường hợp đau lòng như nhiều vụ gần đây...Thương chị ???
Vì bn ấy bị stress từ áp lực gia đình phải theo học 1 ngành mà mình hk thích suốt 5 năm trời . Bị dồn xuống vực thẩm tự mình tìm đg thoát ra chỉ là muốn dùng violon dùng đam mê của mình , con đường duy nhất thoát khỏi nơi đen tối đấy mà con đường đó cũng bị bm ngăn cấm nữa thì cho dù thế nào cũng vô dụng khi bm quá cực đoan như vậy.
Aiyo. E nghĩ cách tốt nhất bây h của c là: kiếm vài đứa bạn vô kara rồi hò hét quẩy tung chảo đi c, la hét to hết cỡ vào. Khi đó c sẽ nhẹ lòng hơn đó. Tiếp theo là hãy nghĩ về tương lai của mh, làm sao để độc lập về tài chính??? Khi đó c muốn j mà chả đk.@@ phải k???
mình có 1 thằng bạn học rất giỏi ... cũng vì mấy cái sĩ diện của bố mẹ nó mà giờ nó bị điên 2 năm nay rồi ,giờ nó sống ở Chùa Hoàng Pháp luôn rồi, lúc tỉnh lúc dại rất tội nghiệp....
K vấn đề gì cả em ah.Em có hai sự lựa chọn: 1.E học y được 5 năm rồi,ráng hơn năm nữa ra trường đi làm kiếm tiền tự học violin sống với đam mê của mình.Khi đó e sẽ tự do hơn k ai ràng buộc e được cả. 2.Có bản lĩnh và đủ mạnh mẽ thì k nhận chu cấp tiền từ gia đình nữa. Vừa đi làm vừa học y và vừa học đàn.Tất nhiên nếu e đủ mạnh mẽ để chọn cách này.Khi e độc lập về tài chính thì khó có ai can thiệp vào cuộc sống của e được. Cả hai sự lựa chọn a đều k khuyên e từ bỏ ước mơ của mình hoặc từ bỏ ngành học e đang theo.Bởi vì đó là một giải pháp an toàn cho e.Sự việc k đến nỗi trầm trọng như những gì e đang nghĩ đâu. Bình tĩnh một chút,sáng suốt một chút và mạnh mẽ một chút e sẽ cân bằng được tất cả Chúc e lựa chọn được giải pháp tối ưu cho mình và gia đình l
Nghe bạn nói mình lại nghĩ tới m ngày mình học lớp 10. Trốn đi học nhạc bị bố cầm thắt lưng đánh đến xé lòng....! Nói qua về gia đình mình chút. Gia đình mình ( nhà ngoại) có truyền thống âm nhạc, tất cả mọi ng trong họ hầu như là theo âm nhạc hết, toàn ca sĩ sao mai, k thì cũng là giáo viên dạy nhạc. Chị gái mình cũng là ng đấu tranh để đc học. Ông ngoại mình có thể đánh đc rất nhiều nhạc cụ: đàn tì bà, đàn bầu... ông bảo bàn tay mình đánh đàn rất tốt. Mình đi học thì đúng là đánh nhanh thật. Ai cũng bảo mình hát hay, giọng cũng rất cao mặc dù k đc đi học, n nếu ng ta mà biết nhạc thì họ sẽ thấy bài nào cũng có chỗ sai. Hi. Đấy là năng khiếu. Tất cả tốt thế n tai nghe cảm thụ âm nhạc của m lại k tốt.Bạn thích violin m thích guita n đó là sở thích. Bạn nói là đam mê, vậy thì bạn đã biết gì về violin rồi??? Phải phân biệt đc tnao là đam mê và sở thích. Chúc bạn có được 1 quyết định đúng đắn.
Tôi nghĩ em nên tìm cách cân bằng lại cuộc sống. Âm nhạc thật đẹp, rất đẹp với những ai quý trọng nó. Tôi nhớ Đặng Thái Sơn đã nói một câu như này: " âm nhạc cổ điển chỉ đến với những người xứng đáng được nghe nó". Tôi đồng cảm với cảm xúc của em vì hiện tại bản thân tôi nghe nhạc có lẽ cũng không dưới 10 tiếng một ngày. Có điều lại hơi khác... Tôi trượt Y ( ước mơ từ nhỏ của tôi) và lại bước chân vào Điện - ngành gia đình truyền con nối. Âm nhạc đã cứu vớt lại tâm hồn và trở thành động lực cho tôi bước tiếp. Dù rằng tôi đã trải qua nhiều ngã ba của sự lựa chọn rồi... Vậy nên, nếu nó là nguồn sống cho em thì đừng từ bỏ, hãy biến nó thành động lực sống của mình và bước tiếp trên con đường của người thầy thuốc. Vì bất cứ ai nếu toàn tâm với công việc của mình thì đều là một nghệ sĩ cả và bản nhạc tuyệt diệu nhất ta chơi là bản nhạc của cuộc sống. Chúng ta có những cộng đồng để chia sẻ cảm xúc. Nếu em đọc được bình luận này, chúng tôi luôn chào đón em đến để chia sẻm đam mê của mình. Chúc em học tập tốt và vẫn nuôi trọn đam mê!
Em muốn bỏ ý và theo luôn âm nhạc hay là vẫn học y và chơi nhạc như một niềm đam mê. Anh học kỹ thuật như anh cũng rất đam mê âm nhạc. Rảnh thì anh chơi, rảnh thì chơi thôi mà em. Anh rất muốn được thấy em chơi nhạc hwhwhw
Cứ tự làm ra tiền rồi bỏ đi theo đam mê,câu nệ tình cảm quá hỏng bét cuộc đời đấy."Vì tao là bố mẹ mày nên tao có quyền" thực chất chỉ là "Vì mày đang được nuôi bằng tiền của tao nên tao có quyền thôi".Mạnh dạn làm điều mình thích đi bạn
Có những người chưa trải qua trạng thái tâm lí khủng hoảng ấy thì sẽ ko hiểu đc đâu, mình đã từng như vậy và số lần thì ko dưới 1 bàn tay nhưng ko nặng bằng b nên cũng có thể hiểu đc phần nào rằng bây giờ b đang bơ vơ chống chọi với nó như thế nào, cố gắng lên và nếu cần thiết thì mình nghĩ b nên tìm đến bsi tâm lí xem sao. Cố lên
Nếu tình trạng này kéo dài, thật sự là b phải đi điều trị tâm thần đấy, vì trc b đã từng mắc chứng hoang tưởng có người hại mình rồi, học y nhất định là phải thích mới kiên trì dk, nếu không thì đáng sợ lắm. Mong là b đủ sức mạnh và can đảm để theo đuổi đam mê của mk
Cs này , đôi khi cta bắt buộc phải từ bỏ đi nhg thứ tưởng chừng như k thể thiếu nhg rồi cx quen thôi c ạ , đừng suy nghĩ nhiều nhé vì riêng vc học hành đã rất mệt mỏi rồi ?
Hehe. Chắc bạn này chưa có ny roài??. Vừa học vừa yêu xem vui lém. Mà bạn nớn rùi mà bị bố mẹ đánh vậy cũng nên xem lại bản thân đi. Chả khéo gì hết.
Tại sao bạn không thực hiện cả hai ước mơ của bạn và của bô mẹ bạn. Bạn có thể gác lại niềm đam mê của bạn thực hiện sau khi bạn ra trường mà. Không ai có thể ngăn cản được ước mơ của chính bạn
B tìm lại mấy bàu cfs mà bme, vs bà cấm cản con để con cháu stress fai tìm đến cái kết đau đớn hoặc biến thành con ng# để bme b sợ mà k gây áp lực nữa
Mình không biết nói gì hơn. Bây giờ bạn đang suy nghĩ đến cái gì, muốn cái gì thì hãy thực hiện nhé. Nếu không bạn sẽ mãi tiếp tục sống một cuộc sống mà bố mẹ bạn luôn hằng mong ước từ lúc họ còn trẻ cho đến bây giờ. Để cho họ biết được cảm xúc hối hận là thế nào... Well, mình cũng không mong bạn đọc được cmt này đâu. Thôi thì gắng lên bạn
Cảm thấy ngưỡng mộ bạn ở 2 điều. Thứ nhất là bạn đỗ Y. Đó là với cá nhân mình rất ngưỡng mộ những bạn học Y và làm bác sĩ toàn tâm toàn ý chữa bệnh cứu người. Thứ 2 đó là bạn tìm được đam mê của bản thân. Tuổi trẻ chúng ta nói chung không phải ai cũng có điều đó như bạn. Nếu bài viết này là người thật việc thật thì bạn tôi ơi đến một lúc nào đó bạn sẽ trở thành người mà bạn mong muốn được tựa vào và làm điểm tựa cho ai khác về tinh thần. Vậy quá tuyệt rồi <3 <3 <3
-Tại sao chị nghĩ không nghĩ đến việc vừa làm bác sĩ, vừa học đàn chơi đàn? Như thế rất ngầu đấy chị ạ :) Chị sẽ không thể theo đuổi đam mê trong khi chị không có xu nào. Em mong chị sẽ trở thành 1 bác sĩ giỏi và một người chơi đàn violin cực hay <3
Đủ sức thì theo cả 2, không thì chọn theo gia đình Còn nghe nhạc, chơi đàn thì lúc nào chả được Đừng tự nghiêm trọng hóa vấn đề lên thế
Ko sao đâu chị m đam mê thì tự mầy mò cx đc ko nhất thiết phải này nọ n bm chị cx phản ứg thái quá. Chỉ mong chị đừng nghĩ quẩn là đc =(
Thật sau này lớn nếu lấy được vợ có con đéo bh tao đánh con. Vì hồi xưa ông nội đánh thằng bố nó như thế mà bố vẫn hư @@ đánh đéo giải quyết dc gì
Mình có đọc trong một quyển tâm lý học như này: Một người cha kém cỏi hay áp đặt lên người con điều họ không làm được. Tương tự với bạn :)
Người lớn họ rất gia trưởng cố chấp. E thích thì cứ theo đuổi thôi k việc gì phải nói với bm. Với lại e cũng sắp ra trường rồi. Kiếm 1 vc ổn rồi tiếp tục theo đuổi đam mê. Sống cho đáng chứ sống như họ kiểu chỉ để tồn tại tốn oxi.
Cảm thấy rất đồng cảm với b Khi bị bố mẹ phản ứng như thế Có thể vs mình là sự nổi loạn ko kiềm chế được... Ko thể giúp b đưa ra lời khuyên nào tốt nhất.. Vì cũng đang rất bế tắc khi phải nghe theo sự sắp đặt mà ko đủ tự tin và năng lực vùng dậy.. Nếu là trong th bạn.. thôi thì cứ học đi.. đam mê vẫn duy trì.. ko để bố mẹ biết là dk... suy nghĩ tích cực lên hơn chút... haizz
Mình lại trái ngược bạn quá haha . Mình học đàn Piano này , và mình thấy nó không dành cho mình . Mong bạn thấy cmt này và inb với mình , chúng ta sẽ cùng trò chuyện nhé . Đừng chết ở năm 20 và đc chôn cất khi 70
Trước mắt, bạn nên đi gặp bác sĩ trước đã. Mọi vấn đề điều có thể giải quyết được khi tinh thần và thể xác khỏe mạnh. Chúc bạn may mắn.
Hãy đi theo đam mê của bạn,đừng để ai nắm vận mệnh và tương lai của bạn nhé ,bạn giống mình ở một điểm ... âm nhạc là cả nguồn sống đối với mình ,mong ước của mình là trở thành một producer mà và hiện tại mình cũng đang theo đuổi và dấn thân vào con đường này mặc dù chỉ là những bước khởi đầu do những năm qua mình đã đi sai đường ,mình luôn tìm con đường đi và phong cách âm nhạc riêng của mình , bạn cũng phải vậy,đôi khi bạn phải tự nắm lấy đôi tay để theo đuổi thứ mình yêu thích chứ đừng để ai kể cả người thân nắm tay bạn và lôi đi , bạn hãy xem chuyện tôi kể của sơn tùng ,bạn sẽ thấy có rất nhiều thứ bạn sẽ học được ,tôi cũng vậy và tôi đang làm ... Bố mẹ nào cũng thương con cái mà thôi,ko bố mẹ nào lỡ để con cái mình bị đau đâu ... Hãy thử cố gắng hết sức thuyết phục bố mẹ bằng chính niềm đam mê và động lực của bạn đi nào
Cũng k thể trách bố mẹ quá đk.đơn giản trường e học nó cực kì tốt.đơn giản vì trường e học nó là tương lai của em.đơn giản vì trường e học n là chỗ dựa của ba mẹ em.nhưng học cái gì cũng phải có đam mê.nếu k đam mê sẽ k theo nghề đk.ah tin e sẽ làm đk.hãy lấ hết dũng cảm của mk để theo đuổi đam mê đi em.ah ủng họi
Học xong có bằng. Đi làm có tiền. Khi ấy theo đuổi đam mê cũng k muộn. Bạn có tiền bạn làm ra tiền. Khi đó bạn sẽ tự quyết định cuộc sống của mình. Cố lên cô gái
Thử 1.lần thoát ra khỏi cái vỏ bọc ấy xem sao :)) tuy sẽ có khó khăn về tài chính, do bạn quá phụ thuộc vào gia đình.
Quá buồn cho b khi sinh ra trong một gđ có ba mẹ ko chịu hiểu con cái và ba mẹ bạn là ng áp đặt và bảo thủ. Chuyện của b đã vậy r thì hãy theo đuổi đến cùng để mai kia ko phải hối hận. 5ting!!!
Đọc cfs này tôi thấy tức giận thực sự !!! Và t muốn nhắn nhủ với chủ thớt là "Hãy bỏ đi, khi có người k cân đến bạn thì sống chỉ là tồn tại" Cắt hết mọi sự liên lạc, biến cmn mất luôn !! Sống một cuộc sống của riêng bạn, đừng sống khi lúc nào cũng bị ép buộc như một con rối !!!
Tớ cũng có 1 time nghiện nhạc như cậu . Đến nỗi nếu k nghe nhạc thì tớ k ngủ đc , đi học thầy giảng bài 1 bên đeo tai phone nghe nhạc một bên nghe thầy giảng . Gần như là nghe 24/24, những lúc 1 mình thường là mở âm lượng to nhất luôn ấy. Thật ra bạn có thể vừa học vừa theo đuổi niềm đam mê của mình được , chỉ cần biết cân bằng vào nó. Cuộc sống là của bạn , tương lai là của bạn và chính bạn sẽ chịu trách nhiệm với nó, chẳng có ai chịu thay bạn cả. Nên đôi khi liều 1 chút cũng tốt. Có mấy ai dám bỏ tất cả để theo đuổi đam mê chứ . Hãy suy nghĩ trước khi qđ nhé. Rồi bố mẹ sẽ hiểu cho bạn thôi, nếu bạn thành công
tại p cần phải đi học trung tâm nhở, tự mua đàn về buồn thì chơi thôi? cơ mà bame bạn này cũng tiêu cực quá. haizz
Hãy làm những gì mình thích, đừng để sau này phải hối hận, bố mẹ như thế thì tốt nhất cứ âm thầm học đừng để bố mẹ biết là được
Tớ khuyên b là nên học y cố gắng. .xong rồi ra học thêm đàn thế là ko bị chửi nữa.... Chỉ nói là học thêm cho vui này kia nọ thôi
Này thuộc trường hợp ba mẹ có học thức nhưng thuộc tầng lớp phong kiến ngày xưa . Tư tưởng suy nghĩ cực kì cực đoan và mình đoán nhà bạn cũng tương đối có điều kiện . Nên cái kì vọng đặt vào bạn quá lớn họ sẽ không suy nghĩ khác khi kì vọng đó chưa hoàn thành đâu . Theo mình khuyên cách tốt nhất bây h bạn nên sống cho bản thân vẫn Hc y nhưng có thể tự kiếm tiền để theo đuổi đam mơ của bạn nhớ giấu cha mẹ . Nếu tự chủ về tài chính thì càng tốt cố gắng đạt điều đó vì sau khi bạn tự chu tài chính nc ba me sẽ dễ hơn . Nếu cần giúp đỡ gì có thể ib mình ( có thể giải tỏa tâm lý giúp bạn )
Trước khi muốn làm việc mình thích thì hãy làm việc mình nên làm đã. Mong em sớm ổn định được tinh thần. ❤️
Nuôi con mới biết lòng cha mẹ. Không biết phải nói gì với câu chuyện của bạn. Vừa thương xót cho bạn, vừa thương xót cho bố mẹ bạn. Chỉ tiếc răngf bạn và bố mẹ không cùng chung suy nghĩ. Mong bố mẹ hiểu cho mình, và mình cũng nên hiểu cho bố mẹ. Tại sao bố mẹ lại nhất quyết không đồng ý. Vì họ muốn bạn có 1 tương lai rộng mở hơn. Ai mà chả nghĩ học y là có tương lai. Mọi ng đều biết học y khổ, nhưng nếu không trải qua thì không biết nó khổ ntn. Mk cũng học y. Mẹ mk có nói mỗi lần con chán con phải nhớ con còn phải sống vì mẹ. Nên mk. Phải sống vì bản thân. Vì mẹ. Vì bố. Vì gia đình của mk. Mong bạn sẽ tìm đk cách giải quyết cho vấn đề của mk
Nam 17 tuoi. Bố mình từng chửi mình rồi nói gì mà tao xiên chết mày cái giọng đay nghiến. Mình thực sự gì thì có thể quên chứ câu nói đó thì ko quên đc. Và bố mình ko phải người bố tốt hồi trẻ thì đánh mẹ mình giờ già rồi còn lập lại lần nữa. Nhưng sau tất cả khi mình trưởng thành. Dù sao cũng ko thể chọn đc bố mẹ . Mình may mắn vì có người mẹ trên cả tuyệt vời. Mình sống để báo đáp mẹ minh. Thực sự mình từng rất ghét bố mình. M và bố mình chiến tranh lạnh suốt 3 năm liền. Nhưng giờ mình sợ nếu m cư xử như vậy vơi bố khi bố m mất đi m sẽ phải ân hận. Vì tâm lý của con người vốn là vậy mà. Và cũng đừng mong bố mẹ hiểu mình thật ko mấy ai có đc điều đó đâu. Nên hãy học cách tha thứ để tốt cho chính bản thân mình trước đã. Bản thân b là người thanh thản nhất. Dù sao họ vẫn là bố mẹ mình thôi. Cứ học Y và cứ chơi đàn giấu bố mẹ. Sau này ra trường hãy đưa ra lựa chọn cho mình
Bố mẹ Việt Nam có cách phát triển con sai lầm , bên nước ngoài trẻ con từ bé đã được định hướng đam mê của mình và bố mẹ để con hoàn toàn tự quyết định tương lai, ý kiến bố mẹ chỉ là tham khảo, nhưng vn thì k ! làm sao để thay đổi đây! ?
Chuyển sang guitar đi bạn Clb guitar HGF sáng chủ nhật hằng tuần tại cv Thống Nhất nhé Sẽ luôn chào đón bạn và luôn luôn là như vậy ??
Haizzszzzz!Mình rất hiểu tâm trạng của bạn lúc này! Nghe bạn nói mà cứ như phim v!!! Bố mẹ gì mà kì vậy! Hãy 1 lần ngồi lại và nói vs mẹ những suy nghĩ trong lòng của bạn! R sẽ đc giải quyết! Inbox b nhé!☺☺☺
Bố mẹ bạn không phải là người. (Mình xin lỗi nếu làm ai khó chịu) Con người gồm 2 phần là phần con và phần người. Phần con tức là bản năng còn phần người là những hành động suy nghĩ ... phù hợp với phẩm chất xã hội. Bố mẹ bạn không có phần người :) đánh đập bạn, gọi bạn là đồ thần kinh, cấm đoán bạn,... cũng chỉ để thỏa mãn cái phần Con của họ mà thôi. Có lẽ họ là ác quỷ trong bộ da người.
Cuộc đời này, cái gì cũng có giá của nó . Đam mê của bạn, cái giá của nó, bạn có trả nổi không ? Lựa chọn vẫn ở bạn thôi, và mong rằng, vài chục năm nữa, bạn k phải hối hận về quyết định của ngày hôm nay ~
Cuộc sống này là của bạn, nắm bắt và làm chủ nó. Hãy làm việc kiếm tiền để chủ động kte, như vậy mới thoát khỏi sự kìm kẹp của bme.
hãy đi 1 nơi thật xa, và làm điều mà b mún làm ấy hãy nghĩ đến bản thân trc khi quá muộn chúc b may mắn !!
Ba mẹ thì chỉ muốn tốt cho con cái, nhưng nhiều hki suy nghĩ của họ hơi tiêu cực và bảo thủ. Nhưng làm như vậy với bạn là quá nặng tay rồi. Vừa chiều được long` người khác, vừa song' được cũng với đam mê của chính mình nhiều khi là một thử thách. Theo mình vì bố mẹ bạn đã như vậy rồi, thì bạn đừng nên đề cập tới violin nữa, vẫn giữ niềm đam mê ấấy nhưng bề ngoài quan tâm hơn tới học tập hơn
Giống như 1 hành khách trên chuyến tàu đã định sẵn của bố mẹ b. Đã là hành khách thì k thể qd là mình sẽ đi đâu và đi như thế nào. Đừng trông mong quá nhiều tình thương và sự quan tâm từ bố mẹ b. Mình thương lấy mình. Ít nhất sẽ thấy dễ thở hơn. Nhẫn và nhịn nốt thời sinh viên. Sau đó tự lập và tự quyết định cuộc đời mình. Cố lên b nhé!
Nếu có tình cờ thấy cmt thì dùng fb ib mình làm người lạ mà tâm sự cho đỡ áp lực vì mình chợt thấy quá khứ của mình trong câu chuyện của bạn ! Còn ai nói âm nhạc k mang lại đồng lương ổn định thì kêu ra đây mình chứng minh họ sai cho , người thật việc thật luôn nhé :)
Cố theo nghề y đi bạn à. Mình hiểu cái cảm giác khi bị căn bệnh của bạn vì người thân mình đã từng bị căn bệnh này rồi và mình thực sự cảm thấy bất lực khi không giúp đỡ đươc gì. Nhưng mình tin rằng với 1 cô gái có nghị lực như bạn thì bạn có thể làm đươc. 1 khi đã làm ra tiền rồi thì việc thưo đuổi ước mơ của bạn sẽ chẳng ai có thể cấm cản đươc hết. Muốn theo đuổi ước mơ cũng cần coa cơ sở gì đó phải không. Cố lên cô gái
Dùng nhạc để trút nỗi buồn vào ấy , dùng tâm huyết của nghề y để tận hiếu . Cả nhạc + y để lm những gì mình muốn , thực hiện đam mê. k nhất thiết phải theo 1 cái
Theo mình, bạn nên đọc bài viết về hành vi tự hủy hoại hiệu suất bản thân nhé. Bạn hãy dành cho mình một khoảng lặng, đến một quán cà phê yên tĩnh chẳng hạn, đối mặt với chính bản thân mình. Mình hiểu hoàn cảnh của bạn khó khăn. Nhưng bạn à, không ai có một cuộc sống dễ dàng cả. Môi trường bên ngoài sẽ thay đổi nếu bạn thay đổi được bên trong. Bạn à, liệu bạn có chắc chắn rằng âm nhạc là đam mê của bạn? Hay là sự lẩn tránh và phản kháng gián tiếp? Bạn hãy thành thật với chính mình. Mình đã từng trải qua cảm giác áp lực, trầm cảm không kém gì bạn. Hãy bình tĩnh ngồi xuống, đối mặt với vấn đề nào. Có thể không dễ dàng, hãy kiên trì. Bạn có thể tự tìm ra vấn đề tâm lí của mình và giải quyết nó.
Ôm lấy bạn ? k thể giúp đc nên chẳng thể có 1 lời khuyên hay.chỉ mong bạn dủ mạnh mẽ ôm lấy chính mình
Cố lên bạn nhé.Chỉ là viôlin thôi mà ;bố mẹ bạn khắt khe quá rồi .có khi bạn sinh ra là dành cho viôlin chứ. Không phải bsĩ cũng nên .Thích thì hãy làm thôi vì bạn chỉ sốg có1 lần trên đời .
Yêu một người là để cho người đó tự do và hạnh phúc . Mình không bảo bố mẹ bạn không yêu bạn . Mà là họ không biết thế nào là yêu , là tốt cho bạn . Không phải cứ học giỏi , việc làm tốt đã là hạnh phúc . Bạn hãy cứ theo đuổi sở thích của mình . Bây giờ bạn đag học đh thì cố gắng học cho tốt . Sau này ra trường tự chủ rồi thì hãy làm những gì mình muốn và bạn có quyền như vậy , không ai cấm được bạn hết . Mẹ là người mang bạn đến với cuộc sống . Nhưng sống ra sao là do bạn quyết định , cuộc đời này ngắn lắm , hãy cứ làm những gì bạn thích và yêu thôi !
Bạn cần phải tìm 1 giải pháp cho bản thân bạn hoặc là tìm chuyên gia tâm lý để phân tích và tìm hướng giải quyết. Bạn của mình ngày trước đỗ học viên ngân hàng nhưng học 1 thời gian thì thấy ko phù hợp và đam mê ngành hoá học, điều chế xà phòng mỹ phẩm thiên nhiên, nó bảo lưu 2 năm rồi vừa đi làm vừa đky các khoá học tiếng pháp, tiết kiệm tiền để sang nước ngoài học khoá về điều chế mỹ phẩm. Ban ngày nó làm thu ngân siêu thị, tối thì học tiếng pháp, giờ nó cũng đang săn học bổng du học nhưng bạn mình bảo 2 năm bảo lưu xứng đáng vì 2 năm cho thấy mình kiên trì và quyết tâm đến đâu với đam mê của bản thân.