Bình luận

Nhớ ngxua nhà nghèo mỗi lần đến hạn đóng học lại đắn đo mãi mới dám xin và mẹ lại bài ca "hết tiền r, thôi để mấy hôm nữa" haiz có khổ ms biết sướng là gì
Cảm nhận về c/s chỉ khi bản thân từng trải qua và vấp ngã mới khiến con người ta trưởng thành lên...Không ai sẽ đi trùng vào 1 bước chân giống nhau cả...Hãy để thời gian trả lời
Kiếm nhiều tiền vào để phụng dưỡng lại bố mẹ chứ đừng yêu em nào tên Tiên nghe chưa!!
Ai cũng có thời nghịch ngợm phá phách. Nhưng đến 1 thời điểm nào đó khi lớn họ sẽ nhận ra mình cần phải làm gì để báo đáp cha mẹ. Nên cứ cố cày để báo đáp cha mẹ đi, yêu đương gì giờ này :)))))))
Hnay e rất nhớ nhà. Tự nhiên đọc dk bài này lại rưng rưng. Mặc dù khi tối qua vừa gọi điện về hỏi thăm nhưng vẫn có cảm giác nhớ nhà kinh khủng. Vì về nhà có mẹ là thấy ko lo lắng gì nhiều, ăn bữa cơm đơn giản cụng thấy ngon rồi. Nghĩ lại nhiều khi thấy bthân mình lúc nào cụng nghỉ đến tiền , thiếu tiền là xin mẹ mà ko bao giờ nghĩ mẹ khổ sao. Chỉ nghĩ vậy mà lại ko biết thể hiện tcảm. Có lúc về mặt mày còn sưng sỉa, thế này thế kia. Sau đó nghĩ lại thấy mình đúng là ko ra gì :(
Mình ngoan lắm, trc kia chưa từng nghĩ vật chất quyết định ý thức. mặc dù nhà mk ko có giàu, nhưng chưa từng lo tiền ăn học. Đến khi lên đại học mới thấy, cuộc sống sinh viên chỉ tiêu tiền thôi cũng khổ. Tự hỏi là tiền ba mẹ kiếm ra còn cực hơn nhiều. Vậy là luôn nhắc nhở bản thân sống sao cho ko hoài tuổi trẻ, làm mọi điều mk muốn, theo đuổi ước mơ của mk... Nhưng niềm tin thôi ko đủ, còn phải hành động, hành động thật nhiều để mọi thứ theo dự định của bản thân. Chỉ mong sao sớm thành công, trc khi bố mẹ già.... #hôm nay bạn làm tôi nhớ nhà. Nhớ mẹ, nhớ bố, nhớ a, nhớ chị, nhớ lũ cháu nghịch ngợm và...nhớ cả người lạ
''Mình cảm ơn và cô chỉ mỉm cười nói "không có gì" với chất giọng của còn người miền quê.'' nghe biết chuyên văn viết cfs,.phi thực ko đọc nữa luôn