Bình luận

Em vô cùng hiểu và thông cảm về những mất mát mà chị đã từng trải qua. Bạn của em, cũng mất vì tai nạn giao thông, vào đêm mùng 2 Tết, ở cái độ tuổi đẹp nhất của đời người- tuổi 18. Người ở lại vẫn luôn là người đau khổ nhất, nhưng một điều chắc rằng anh ấy cũng không muốn chị cứ mãi đau lòng vì anh ấy như vậy. Từ lúc cậu ấy mất, em mới hiểu được rằng, cảm giác hạnh phúc nhất chính là lúc được nhìn thấy người mình yêu thương vẫn luôn bên cạnh mình, chỉ cần họ còn tồn tại, dù họ không yêu mình đi chăng nữa, thì đó cũng là một niềm hạnh phúc. Nhưng chị ơi, nỗi đau nào rồi cũng sẽ qua, cũng có những nỗi đau vẫn âm thầm rỉ máu, nhưng hãy mạnh mẽ lên chị ạ, anh ấy, ở một nơi nào đó trong thế giới bên kia, như một thiên thần, sẽ luôn dõi theo và phù hộ cho chị. Hạnh phúc chị nhé.
cuộc sống là thế giàu có,nghèo khó, quyền lực tiền tài danh vọng chẳng có ý nghĩa gì khi ai chết đi cũng chỉ mang theo cho mình những ký ức đẹp về người thân. Đời hãy sống cho đáng sống chơi cho hết mình đâu ai biết sau này cuộc đời ra sao
Đã từng mất đi người chắc gs là thân nhất rồi cách đay không lâu lắm.Ừ...Đau thật!Tuyệt vọng thật...Nhưng biết sao đây...người sống vẫn phải sống thôi mà...dù hôm nay bạn có tổn thuơng bao nhiêu bạn vẫn phải cố gắng buớc về phía truớc
Có lẽ mình vẫn hp hơn bạn, mặc dù mình vs họ đã dừng lại, nhưng chỉ cần họ vẫn sống tốt, vẫn hp vs c.s riêng của họ là đc rồi. Vì chả nỗi đau nào bằng nỗi đau sinh ly tử biệt cả. Cố lên bạn nhé! Chắc chắn a ấy luôn mong bạn sống thật tốt!
Trong tc, chia tay chưa chắc đã phải là điều đáng sợ. Đáng sợ hơn là vĩnh viễn, chỉ còn 1 ng tồn tại. Cảm giác ấy, tệ hơn nhiều. Chả gì tốt hơn là còn sống!
Thanh Xuân rốt cuộc cũng chỉ là tên của 1 quận. Đi qua Thanh Xuân cũng chỉ đến được Ngã Tư Sở. Tuy có đẹp đẽ nhưng đầy khỏi bụi lại cả tắc đường...
Anh nhiều hơn một chữ "yêu"....Thanh xuân của chị có a ấy dù k trọn vẹn nhưng e tin a ấy sẽ luôn ở bên cạnh dõi theo chị....cố gắng lên chị nhé!!!
E cũng từng như vậy... Nhưng là với 1 đứa bạn từng xem là rất thân Vẫn nhớ cái ngày hôm ấy, nhận đc tin nó bị tai nạn mà e tự nghĩ rằng" không... Không phải là sự thật" ngày đó e mất nó mãi mãi. Cứ tưởng tượng bao nhiêu năm có 1 người luôn qtam mình, làm gì cũng kè kè bên nhau, còn bao nhiêu lời thề, hẹn ước làm cùng nhau. Những ngày tháng khó khăn nhất của tuổi trẻ đã cùng nó vượt qua. thế mà tới giờ e vẫn luôn nghĩ " tại sao có thể vượt qua bao nhiêu ngày mưa bão lại để vụt mất nhau vào 1 ngày nắng"
Thanh xuân của tôi chỉ là đi từ thiện cho cảnh sát giao thông :( Lúc nào cũng vậy , đều đặn mỗi tháng :'(
Có 2 thứ công bằng vs mọi ng đó là đc sinh ra và chết đi :). Cố gắng lên nhé cô gái. Rồi mọi thứ sẽ ổn thôi
Giông bão qua rồi , trời sẽ lại sáng thôi , chúc chị sớm vượt qua và phải sống thật hạnh phúc thay cho cả anh ấy .
Không biết an ủi thế nào nhưng mà để yêu một người khác thì thật khó. Đâu đó cũng phải lưu giữ một chút nhớ thương.
E đã từng như chị. 12h Trưa đó hai đứa còn gặp nhau nc cười đùa.. 5h chiều thì bạn a gọi bảo đang đâu về nhà thằng #c có vc... Cảm giác tới nhà ny họ hàng đầy đủ mà ny nằm đó... Gào khóc như con điên.. Bn ng phải giữ lại ms đk. Ngày đưa a đi mn k cho ra . bắt đứng một góc đợi xong xuôi ms cho ra.. Đó là quãng tgian khổ sở nhất trong cuộc đời e. 12_4_2015 kbh quên cái ngày đó. Bh e đã mạnh mẽ hơn xưa rồi c cũng v nha c. Yếu đuối cho ai xem chứ. Hic. Gắng nha c.
Mấy nay có nhiêu nước mắt dồn nén thì rơi hết khi đọc bài viết của c. Cố lên c nhé, rồi sẽ ổn nhưng ko phải là bây giờ ?
chị ơi cố lên , anh vẫn luôn dõi theo chị và rồi sẽ có thiên thần thay thế anh yêu chị . Cố lên chị ơi


Bạn đã có gấu chưa? chưa có ah? ?chắc là do #gầyốm quá đó :))??? NhắnPhạm Hoài Thương để tư vấn cho mập mạp xinh đẹp nhé ?