Bình luận

M hiểu cảm giác này , m cũng hận bố m lắm căm thù ông ấy ghét ông ấy bn lại thương mẹ bấy nhiêu . Nhà mình thì nghèo lắm k khá giả như nhà b , bố kiếm bn tiền thì mua rượu mua thuốc hết k đưa cho mẹ đồng nào 1mình mẹ đi chợ buôn bán hoa qua rau củ đủ thứ để kiếm tiền nuôi 4 đứa con ăn học. Nhà mua đc cái gì ông ấy rượu vào là đập hết mua đc cái xe thì ông ấy nhận của ông ấy 1mình đi , thậm chí còn thuê cả đầu gấu vào nhà để đánh mẹ nữa . Giờ bố mẹ mình ly hôn rôi nhưng ở chung 1 nhà có 2mảnh đất ông ấy bán 1 mình tiêu hết k cho con cái 1 đồng nào thậm chí còn định dẫn gái về nhà ở nữa. Thử hỏi ng ngoài k biết nhìn vào thì bảo con cái bất hiếu dù gì cũng là ng sinh thành ra mình nhưng m nghĩ thà ông ấy k sinh ra m còn hơn , thà mình k có bố còn hơn là có 1 ng bố như vậy. Nói mẹ ly hôn thì mẹ cứ bảo vì sợ con ko bố
Mình cx có câu hỏi tương tự " sao mẹ ko li dị với bố mh đi " n sau tất cả mh biết rằng đó là vì mh và e cả thôi ?
Đồng cảm.. Chỉ một câu đơn giản rằng mẹ à con lớn r ly dị đi hãy chỉ 1lần nghĩ cho mẹ thôi dk k? Nhưng lại chưa bh bật thốt ra dk. Chính chúng ta là sức mạnh làm những ng phụ nữ ấy cố chấp dành cả thanh xuân mình giữ trọn vẹn một gđ cho ta vì vậy sau này hãy là chỗ dựa vững chắc cho mẹ nhé
Thế mà nhà mình lại có chế độ mẫu hệ đây ?? cả nhà chị em đến cả bố mẹ chỉ cần ho là loứt hết ?? bố mình say bét nhè về nhà nhìn thấy mẹ là lẳng lặng đi ngủ
Mình hiểu nỗi đau bạn đang trải qua nó đau đớn như thế nào bởi vì mình cũng ở trong hoàn cảnh gần như thế. Mình chỉ có lời nhắn nhủ rằng: đôi khi cuộc sống cho ta sống trong một hoàn cảnh trớ trêu như vậy để ta biết trân trọng những thứ bên mình hơn. Vậy hãy cứ vui lên mà sống, bạn còn có mẹ làm điểm tựa cơ mà. Rất nhiều người ngoài kia còn ko có bố mẹ để nương tựa vậy thì ta phải cảm thấy may mắn hơn họ nhiều chứ. Đứng dậy làm việc, hoàn thiện bản thân, chăm lo cho gia đình, cho những người mà mình thương yêu. Và mình tin đến một lúc nào đó, bố bạn rồi sẽ thay đổi thôi.
Mỗi nhà mỗi cảnh mình chẳng thể biết nói gì hơn với những gì bạn đã và đang phải chải qua. Chúc bạn luôn mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho mẹ bạn nhé.
Ít hay nhiều họ cũng làm ta cảm thấy tổn thương, nhưng cả đời này có lẽ ko làm gì đc ngoài chấp nhận. Mệt mỏi -_-
Tại sao con ng ta cứ thích cam chịu nhỉ??? Suy cho cùng thì được cái gì..ghét những thằng ck như thế v ra..
Vì chị nên mẹ chị mới kg buôg tay đc, dù bị đối xử chẳng có chút tình ng nào. Nhưg cuộc đời kg fai ai cũg xấu, mog chị lun mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho mẹ chị. Chúc chị sớm gặp một ng tử tế, chăm sóc chị chu đáo như mẹ. P/s: đồg cảm sâu sắc với chị☺
Mk cứ nghĩ li dị là tốt nhưng xã hội bây giờ buồn cười lắm họ cứ bớt lá tìm sâu moi móc chuyện người khác ra làm trò cười. Giờ ng trẻ đa phần suy nghĩ như bạn nên hạnh phúc ra đình không bền chặt, chán tí lại đòi li hôn . Các bạn nghĩ đơn giản lắm. Bao mối quan hệ ngta nhìn vào, bạn bè con cái ngta nhìn vào. Đến bản thân các bạn nhiều khi cũng tự nhìn vào chứ
Nếu ch là như thế thì " thà ko có , còn hơn có mà ko ra gì " bạn ạ , miệng đời thì dù bạn tốt thế nào nta cũng đem ra trì chích đc thôi . Dù đc nuôi dưỡng suy nghĩ truyền thống, nhưng từ lúc còn nhỏ , mình đã chẳng quan trọng cái vấn đề bố mẹ li dị rồi . Vì mẹ k cảm thấy hạnh phúc, thì con cái cũng k thể vui vẻ và hp được . Đấy là cách giải thoát tốt nhất cho tất cả .
Mỗi người 1 số phận . 1 hoàn cảnh . 1 nỗi khổ riêng c ạ. Dù sao cx phải biết chấp nhận và sống chung với nó?
Nói chung đó là bản chất rồi bạn ah, ngta bảo r, giang sơn dễ đổi bản tính khó rời mà :) hy vọng bạn và mẹ bạn sẽ luôn vui vẻ lạc quan lên nhé
"Đàn bà ko phải hơn nhau ở tấm chồng mà là ở cách chọn chồng". Mình đã lấy chồng và hi vọng cách chọn của mình là đúng đắn. Mít Tờ Xê
Câu "Đàn bà hơn nhau bởi tấm chồng" chỉ áp dụng được với những người phụ nữ không dám buông tay và sống cho bản thân mình lẫn con cái thôi.
Nhìn lên thấy mình chẳng bằng ai Nhìn xuống chẳng thấy ai bằng mình Nên đừng có nói kiểu tỏ ra cái gì cũng rõ nữa
Cũng đã từng trải qua giống hệt cậu. Nh đc cái nhà tớ 2 anh em trai nên cũng bảo vệ đc mẹ phần nào. Hãy luôn yêu thương mẹ cậu nhé.
Tự nhiên cảm thấy bản thân quá may mắn vì có một người mẹ tuyệt vời, một người cha năm bờ oăn)) đang tìm kiếm 1 người con trai giống cha để tán mà chưa có))
t đã rơi nước mắt khi xem video này... có phải mình quá yếu đuối đúng ko???https://www.facebook.com/khanhphuongsinger/videos/1777643122281600/?hc_ref=ARQXCPlWbZz6oYeXSguKLwzkFBuyTUy9uy7D5TiGsgkx3zladWttPwe8xhnf4ev_cks&pnref=story
Bạn phải hiểu khi mà li dị cộc sống nó sẽ đảo lộn rất nhiều, mẹ bạn ko muốn con cái khổ sống ko có cha chứ ko phải vì tiếng tăm. Mình nghĩ sống trong hoàn cảnh đó 3 con người sẽ rất mạnh mẽ, cố gắng lên bạn.
Mẹ có lí do riêng cả. Mình còn trẻ, mình chỉ nghĩ đơn giản là bỏ nhau đi cho nhẹ nợ. Nhưng người lớn hình như họ phải nghĩ nhiều hơn thế. Đến bây giờ mình cũng chỉ biết một phần suy nghĩ của mẹ thôi. Chứ để hiểu thì chưa hẳn. Mong bạn mãnh mẽ! Đừng trách mẹ. Và bạn ko phải người duy nhất nghĩ bản thân là đứa con sấc sược, láo toét. Có những đứa con khác đã trở nên thù hằn với những suy nghĩ độc ác rồi.
Đọc cái này mà t nhớ mẹ t quá... không còn gặp được mẹ nữa rồi chắc còn gặp lại trong mơ thôi nhỉ.haizz. đúng là số trời :( :(
Ai ở trong cảnh ấy cũng khổ. Cũng nhiều lần khuyên v lắm. Ngoài mong chờ luật nhân quả thì không thể làm được gì cho mẹ. Chỉ mong có thể lo đc cho mẹ r dẫn mẹ đi cho đỡ khổ
cố lên..phải mạnh mẽ thì e và mẹ mới dựa vào mới có động lực chứ...đã cố được đến bh thì chịu thêm 1 chút nữa thôi...t hiểu cảm giác đó mà...ông trời bắt bạn phải khổ nhiều rồi..cố thêm chút nữa mưa sẽ tạnh thôi...fighting
Ừ, đúng r bạn ạ, mẹ bạn làm vậy suy cho cùng là nghĩ cho bạn thôi, :))) càng chứng kiến nhiều càng thấy thấm thía, :3 hôn nhân là nấm mồ của hạnh phúc
Giờ chỉ biết mong sau này bố bạn sẽ thay đổi. Mẹ bạn và em bạn sẽ luôn bên bạn. Cố gắng lên nhé, làm chỗ dựa cho mẹ và em nữa!
Bảo Bảo Nhìn thấy hình ảnh của t trong đấy :) chỉ là t chưa từng có ý nghĩ tự tự :) hơn nhau "ở tấm chồng" thôi :)
Lắm lúc mình tự hỏi: động lực nào mà những người phụ nữ ấy lại cam chịu giỏi đến thế? Thật sự phi thường. Thế nên mẹ đối với mình chính là cả thế giới, là người phụ nữ toàn năng. Không lời nào có thể diễn tả được con người vĩ đại ấy :)))
Nhân quả nó đến nhanh lắm bạn ak.. Dù biết là mình k đc chọn nơi mình sinh ra.. Bố thế nào đi nữa cũng là bố của mình.. Vậy nên hãy chấp nhận nó vì còn có biết bao ng ngoài kia vẫn ao ước gọi bố 1 lần.. Sao k thử nc rõ ràng, tâm sự vs bố c xem bố c đang có vđe gì
Bạn là con lớn trong nhà. Nên có 1 hôm gọi cả bố lẫn mẹ ra và nói chuyện thẳng thắn với họ ( lúc bố bạn không say ấy ). Xem tình hình ntn mà giải quyết thôi. Chứ cứ để ntn thì ng thiệt thòi chỉ có mẹ bạn thôi.
Đồng cảm với chị :(( Mẹ chị thương chị nên chịu đựng thôi chứ loại đàn ông nát rượu yếu đuối đó cần quái gì phải sợ, táng luôn ấy chứ... thôi sau này chờ lão ấy đi rồi cố gắng bù đắp cho mẹ chị ạ
Cố lên bạn ai cũng có hoàn cảnh rồi sẽ vượt qua. Năm 12 tổi tôi cũng có hoành cảnh giống vậy đứa trẻ ngay từ ấy đã biết hay từ bỏ nhà đi dắt cô em gái 7tuoi nhìn về bênh kia cánh đồng tưởng tượng sẽ có tốt hơn ko bị chửi mắn ko bị ghét bỏ bởi người ngoài. Tuổi thơ thời thanh niên và tận bây giờ trong đầu tôi luôn bị âm ảnh khi vợ chồng ai đó cãi nhau. Vì mẹ mà cố gắng đến tận bây giờ mẹ tôi cam chịu mọi thứ với ý nghĩ nuôi ae tôi ăn học đến nơi đến trốn. Mẹ tôi làm ăn khéo ăn nói quan hệ rộng cũng không ít người thăk mắc tại sao lại cam chiu ắc đều có lý do. Cố lên bạn, mẹ bạn cam chịu cũng có lý do đấy.
Hoàn cảnh đôi khi làm cho cậu không được quyền cảm thấy khổ sở, cậu cũng k có tư cách đi trách cứ bất kỳ ai, chẳng qua cậu cảm thấy thật mệt mỏi, mệt mỏi đến tâm đau nhức đều không ai cảm giác đc. Tin tớ đi cuối cùng mọi thứ sẽ ổn thôi nếu nó chưa ổn thì sẽ chưa đến đoạn kết được. Người lạ ơi chúc cậu vượt qua mọi thứ nhé.
Mk đã và đang sống trong hoàn cảnh giống b..bme mk cũng k hợp nhau..còn bé mk đã từng k biết bn lần k phải muốn chết mà có lúc còn ngu muội muốn bố k còn để mẹ bớt khổ..Nhưng nếu mk lớn r có thể suy nghĩ khác đi:" chỉ cần còn bố còn mẹ là tốt r" Cứ yêu thương thôi.. Nghĩ tốt lên vì mk vẫn còn hp hơn nhiều n ngoài kia.
Cứ nghĩ rằng vì con vì cái. Nếu vì nà gđ êm ấm hp thì còn đáng. Chứ cái vì dăm bữa lại chì chiết hành hạ nhau chả đáng tẹo nào. Cho hỏi cái đấy vì ở đâu. Con nít ý tâm hồn trẻ thơ như tờ giấy trắng vẽ sao sẽ y vậy. Đừng nghĩ vì con làm vậy sẽ gây ảnh hưởng tâm lý. Gây cho trẻ những chứng tâm lý. Sợ hãi, tự ti, nghi ngờ... Ảnh hưởng sự phát triển hiện tại và tương lai sau này.
Nhiều ng sẽ hỏi và thắc mắc là tại sao ko li dị, tại sợ cảnh con ko có bố, tình cảm vợ chồng, dù sao trước đây ng chồng như nào thì ms cưới, trc đây đã như vậy thì chẳng ai cưới cả. T nghĩ cũng là do chữ duyên chữ phận, đôi khi li dị ko phải cách tốt nhất đâu
Cái gì cũng sẽ có luật nhân quả chị ạ. Bản thân e cũng đã chứng kiến ba đánh đập mẹ em, suốt ngày chỉ rượu chè thuốc lá, nhiều khi nhà chả còn tiền mua gạo mà ba cứ vay mượn ngta... Lúc bé e còn thấy ba giơ cả con dao to đùng định chém mẹ nhưng có chị họ e can...mẹ e cũng nghĩ là sẽ bỏ ba e rồi trc khi đẻ em ra. Nhưng giờ đã khác, ba e giờ bị bệnh một tay mẹ lo tiền thuốc than, chăm từng tí một từ bệnh dạ dày, sỏi thận, đến con mắt. Ba em biết lỗi từ khi nào e chả nhớ. H này bị mẹ e ăn hiếp ngược khi ba k làm đc việc :v ba e h phải rửa chén, nấu cơm, trồng rau... Vì ba e mất sức lao động một mình mẹ e gánh hết. Chuyện gì cũng có luật nhân quả của nó dù sớm hay muộn.
Mình chẳng đọc nữa đâu..mình đọc đoạn đầu.mình thấy giống lắm, giống gđ mình. Bố cũng v tỉnh k s,chỉ có say, nhưng để thấy bố tỉnh thì chỉ đếm trên đầu ngón tay/tháng Khi ông say e chửi mẹ xúc phạm bôi nhọa, chửi ông bà ngoại(đã mất) chửi dòng họ ngoại, mẹ làm bên nhà đất, đt gọi đến ba lại chửi và ns mẹ cbi đi làm..ngta gọi r đó.. Xúc phạm nguyền rủa mỗi lần nẹ đi làm đều rủa, mẹ lm về k có thuốc hút chửi, ăn cơm k ngon đập chén,mẹ đi làm chốt cửa nhốt men....tất cả dù có ai hay k vẫn chửi vẫn nói..đã từng bảo s bố k chết đi để mẹ đc an nhiên,nhưng khi bố tỉnh thương bố ngàn vạn lần..nên chấp nhận,xem như đây là quả kiếp trc của men :(
Cái này chỉ người trong cuộc là mẹ bạn ấy hiểu rõ nguyên nhân và đưa ra giải pháp lựa chọn. Đọc bài. Nếu chỉ đánh giá tình hình như trong bài bạn ý nêu thì rõ ràng giải pháp ly hôn là tốt nhất. Không nên vì dư luận xã hôi, vì sĩ diện mà ôm lấy một cái goi là " gia đình toàn vẹn- nghĩa là gđ có cả bố lẫn mẹ". Vì kéo dài như vậy sẽ có hại cho con cái. Đặc biệt là bé út. Có thể đến lúc không chịu được bé sẽ phạm sai lầm lớn ( cô chị đã " thoát" ra mà vẫn có ý nghĩ tự tử đó". Tuy nhiên. Đó là bề ngoài. Còn nội tình bên trong thì phải tìm hiểu kỹ nguyên nhân vì sao bố bạn ấy lại thay đổi. Ví dụ: mất việc - không có việc làm nên áp lực do "ăn bám vợ". Hoặc do tuổi xế chiều, quan hệ vợ chồng không như ý hoặc do người vợ phạm lỗi gì đó mà chồng không thể tha thư, hay bố đã có người phụ nữ khác rồi còn bạn bè của bố là ngưới thế nào..... biết được nguyên nhân thì các con nên nhờ người lớn thuyết phục....... tuy nhiên tình trạng vẫn không cải thiện thì các con nên có cuộc trao đổi thẳng thắn với bố mẹ. Rằng chúng con không chịu nổi. Rằng con đã từng muốn giải thoát bằng cách tự tử...... chắc chắn lúc đó mẹ các cháu sẽ có lựa chọn sáng suốt. Người mẹ nào cũng vì con. Xin nói thêm với bạn cháu. Gia đình cô cũng từng như vậy. Mẹ con cô cũng run bần bật khi nghe tiếng xe máy của bố ngoài cổng. Lý do: cô không biết sinh con trai và lại thêm TỘI mắc bệnh hiểm nghèo. Cô đã chọn giải pháp ly hôn và giờ cô hối hận vì MÌNH KHÔNG LÀM ĐIỀU ĐÓ SỚM HƠN. Danh tiếng không phụ thuộc vào việc ly hôn hay không ly hôn mà là ở lối sống của mình. Mình sống tốt, đàng hoàng thì được mọi người tôn trọng. Quan trọng hơn là mình sống cho mình, cho con, vì mình chứ không phải vì thiên hạ. Chúc và cầu mong cháu vui vẻ, hạnh phúc
Không ở được lên bỏ nhau thì sẽ tốt hơn cho cả 2 và con cái nữa. Con cái còn nhỏ bị chửi từ bố thì có thể lớn nên sẽ ( .....) Gia đình e cũng như chị ,nhưng ba mẹ e bỏ nhau khi em 4 tuổi... 1 mình mẹ em nuôi lớn đến giờ, cuộc sống đầy đủ ko thiếu j. ..nên e nghĩ ko ở được thì bỏ nhau đừng vì nghĩ đến con cái mà cô ' chịu đựng.. Mẹ chị càng nhịn thì ba chị càng lấn lên
Lúc nào mẹ cũng vì các con mà không li dị nhưng mẹ đâu biết các con không cần 1 người bố như vậy. Cái kiểu sống mà cứ suốt ngày nghe chửi, nghe nguyền rủa khổ vch. Đôi khi thứ ta cần không phải tiền mà là sự bình yên. Nhưng dù bố có thối nát đi chăng nữa thì vẫn là bố mình, người sinh ra mình. Và khi sinh ra mình không có quyền lựa chọn bố mẹ. Vậy nên chấp nhận và hài lòng những gì mình đang có. Biết bao đứa trẻ ngoài kia ao ước có 1 người bố, được bố mắng chửi dù chỉ 1 lần :)
Suy cho cùng thì người mẹ nào cũng vì con thôi Không li dị mà cứ cam chịu vì sợ sau này con gái về làm dâu người ta sẽ bị nói này nọ, vì bố mẹ li dị thì mình cũng bị họ dị nghị thôi Kiểu bố mẹ ntn mà phải li dị? Rồi mình sau này có như thế không .....