Bình luận

Cố lên bạn, 4 năm trc mà lương bạn đã 12tr rồi chứng tỏ bạn rất có năng lực, sau 1 time phải bắt đầu lại có chút khó khăn nhưng rồi sẽ qua. Thú thật t đang thần tượng bạn, t mà có năng lực được như bạn có lẽ t cũng ko ngồi yên vị với mức lương gần 4tr như hiện tại :(
E đang có 1 ý nghĩ như a. E từng làm cty nc ngoài lương khá ổn. Nhưng rồi e về nhà vs mức lương chỉ 1/2. Gần nhà gần b.m thì thích thật nhưng tối nào hai ông bà đều đi chơi bóng chuyền chỉ em ở nhà. Thấy chán lắm. Tiếng Anh cũng vứt xó k dùng đến. Nhiều lúc e cũng tự hỏi mình có nên đi tiếp k. Híc mà ai cũng nghĩ vì e có ng iu ở quê mới về...Nhưng đâu có. Nhiều lúc muốn bứt ra đi làm cty nc ngoài lắm nhưng lại ngại cs bơ vơ
Bố mẹ e rất ủng hộ em. Không nhất thiết phải nhà nước. Miễn là lương cao là được =)))) Đấy là bố mẹ em bảo thế. chứ em đang lo ko ra được trường =)))))
Tâm lý chung của phụ huynh VN là vậy hay sao ấy ạ. Luôn cái tư tưởng làm nhà nước là ổn định, còn làm tư nhân là lông bông nay đây mai đó. Với con gái lại càng thế, cô giáo Viên lương 3-4tr hay cán bộ nhà nước 4-5tr có giá gấp chục lần , đc các bà mẹ chồng săn đón gấp chục lần cái cô làm tư nhân lương 10tr. Cái tư tưởng ăn chắc mặc bền của dân mình nó ăn sâu quá mà, cả đời cứ đủ ăn đủ tiêu, về già có lương hưu thế là yên ả, kệ mẹ đời. =)) Mình thì mình chịu :)
Ghét nhất cái quan điểm lúc nào cũng phải vô nhà nước , rồi để uống nước thay cơm mà sống à. Thời buổi bây giờ cứ làm nghề gì k trái vs đạo đức pháp luật mà kiếm ra nhiều tiền thì cứ làm ,.
Em có quen 1 chị ở Ninh Bình, hồi mới ra trường thì bố mẹ xin cho làm hành chính của 1 trường mần non. Hồi đó là năm 2013, lương chị ấy là 1tr2 , đến bây giờ là 1tr5 :v . Em hỏi bn lần là sao lại có thể làm ở 1 nơi lương thấp như vậy đc, thì chị ấy bảo bố mẹ bắt phải làm vì đó là nhà nước, ổn định =))). Đéo hiểu nổi luôn, mà sao vị trí ấy lương lại thấp nt đc nhỉ?.
Trước kia khi mới bước chân vô giảng đường Đại Học, em cứ luôn nghĩ là "Thôi, cố ra trường rồi đi làm ở trong Nhà nước cũng đc, con gái mà, chỉ cần có việc ổn định là được, cũng chẳng cần lương cao làm chi". Nhưng suy nghĩ đó dập tắt hoàn toàn vào kì 1 năm 3. Đợt đó bọn em có 1 môn thực hành, mà địa điểm thực hành chính là Uỷ ban Phường, Thực sự thực hành 3 tuần là việc quá sức chịu đựng với em, nó nhàm chán kinh khủng, cũng chẳng được học hỏi gì ngoài việc sử dụng máy photo, chạy đi giao tài liệu, đánh rửa ấm chén, quét dọn ủy ban, kể cả dọn WC chị ạ :))). Sau đợt thực hành đó em từ bỏ hoàn toàn suy nghĩ làm nhà nước dù bố em có bắt em thi công chức em cũng nhất quyết nói không. Thà đi làm tư nhân, lương thấp, vất vả cũng được, ít ra còn được làm việc, chứ kêu em làm Nhà nước suốt ngày ngồi 1 chỗ thì em chịu thôi. :))))))))
Ở quê cái quan niệm làm nhà nước vẫn to lắm dù lương 2,3 tr vẫn oai lắm. Còn làm ở ngoài lương 10 tr vânc gọi la lông bông. Vài năm nữa a sẽ ổn thôi?
Tôi 22t, công việc chưa biết lúc nào vụt mất, ngày lại ngày, tháng lại tháng, làm việc, căng thẳng, lo lắng, mệt mỏi, không gặp bạn bè, đi rồi về, lắm lúc muốn vứt bỏ hết
Nhà mình cũng có người làm mấy chục triệu bất động sản. Nhưng ông bà vẫn bắt về làm ở tỉnh. Lương 3tr thì cắt giảm còn 2tr hơn. Rồi cuối cùng khổ quá, cậu t vẫn quyết định bỏ làm nhà nước. Ra ngoài kiếm tiền. Qua 2 3 năm mua ô tô, mua đất, bla bla. Sướng thấy mẹ luôn. Vào nhà nước làm gì. Khổ nhau
Tôi 27 tuổi , cũng từng bỏ việc Nhà nước để theo đuổi đam mê của mình. Và rồi bạn thấy đấy : - Cứ theo đuổi đam mê , thành công thì chưa chắc nhưng chủ nợ chắc chắn sẽ theo đuổi bạn :))))